[ĐMT] Chương 10.2:

Chương gần cuối. hehe.

“bái lạy cái đầu! tiểu quỷ Nhật Xuất, cháu muốn rủa ta chết hả?” một thanh am vang lên, mọi người cùng nhau quay đầu, chỉ thấy Đông Phương Tuyệt Thế cùng Tiểu Cửu đi tới.

“oa! ác thúc thúc đến đây!” Đông Phương Nhật Xuất tuy rằng trong miệng kêu chú ác, nhưng mà lập tức tránh khỏi ba chưởng, lùi lại xuống dưới, đánh về phía Đông Phương Tuyệt Thế.

Đông Phương Tuyệt Thế rất nhanh ôm lấy hắn quẳng ra một bên, chọc vật nhỏ cười khanh khách không ngừng.

Tiểu Cửu nhìn Đông Phương Tuyệt Thế tính trẻ con cùng Nhật Xuất vui đùa một chỗ, khoé miệng hiện lên ý cười dịu dàng.

“các con như thế nào lại chậm vậy?” Đông Phương phu nhân hỏi.

“đều tại Tuyệt Thế! ầm ĩ mãi ở Thượng Hải muốn thuê máy bay trực thăng, nói cái gì đi xe quá chậm, kết quả nửa ngày còn chưa đi được.” Tiểu Cửu cười giải thích.

“anh nghĩ Tuyệt Thế không muốn đến đây đi!” Đông Phương Phong Hoa nói, Tiểu Cửu mỉm cười cho qua, cũng không phủ nhận.

Nơi này đối với cô cùng Tuyệt Thế mà nói, là nơi tử vong, cũng là nơi trọng sinh, tuy rằng mang ý nghĩa phi phàm, nhưng dù sao cũng kinh tâm động phách, muốn đi tới phía trước, trong lòng không thể không nói có chút giãy dụa.

“đoạn trí nhớ này đối với nó, cũng chảy máu đầm đìa đi?” Đông Phương Thiên Kiêu cũng nói.

“khi đó, chúng ta thật sự đã nghĩ cả hai người đều đã chết, bởi vì toàn bộ khu lăng tẩm đều bị phá huỷ, căn bản không có khả năng có người còn sống…” Đông Phương Khuynh Quốc lẩm bẩm.

Hồi tưởng lại hôm đó, sau khi bọn họ tới, sắc trời trắng bệch nhìn thấy lăng tẩm công chúa đang chìm vào biển lửa, đã biến thành một đống gạch ngói vụn, tất cả mọi người đều ngây dại.

“vốn bọn em cũng muốn cùng chết nằm trong quan tài, không nghĩ tới vật liệu làm quan tài kia thật sự đặc biệt, có thể nhận lấy uy lực của đại hoả cuồng thiêu…..”

Đến nay Tiểu Cửu cũng không dám tin tưởng, tại thời khắc sinh tử kia chớp mắt một cái, đúng là quan tài đã cứu bọn họ, càng thần kỳ hơn nữa, sức mạnh của lôi hoả kia đánh bay cả quan tài, lật úp quan tài, cũng bảo vệ bọn họ không bị lửa làm bị thương. Chính là lúc ấy, bọn họ đều lâm vào hôn mê, cứ như vậy nằm ở trong quan tài, khi được đào lên, cũng là chuyện của một ngày một đêm sau đó.

“cho dù như thế, tại trận cháy đó vẫn có thể có không khí lưu thông mà không chết ngạt, cũng là kỳ tích.” Hắc Tĩnh nói.

“phải nói là có một lực lượng không thể biết được phù hộ đi!” Văn Trí Lai liếc nhìn Tiểu Cửu một cái, mới có thể mỉm cười nhìn qua quan tài.

Ai mà biết được, tâm cơ sâu nặng của công chúa Tống thị, trước khi chết còn có một tâm nguyện cuối cùng, chính là hy vọng trượng phu cùng nàng chết, cho nên nàng mới có thể bí mật tạo ra một cái “song nhân quan” (quan tài cho 2 người)

Tuy rẳng biết rõ cứ chờ đợi chỉ là vô ích, nhưng ý niệm của cô vẫn cùng quan tài tồn tại, song nhân quan này luôn luôn cùng chờ đợi, cùng đợi một đôi yêu nhau vô cùng sâu đậm không sợ chết, cùng nhau tự tử, cùng chết, cùng táng, đồng mệnh tuyệt.

Cho nên, khi Tiểu Cửu cùng Đông Phương Tuyệt Thế ôm nhau tìm chết, cùng nằm trong quan tài, tâm nguyện của công chúa trải qua nghìn năm, chớp mắt một cái, tất cả oán hận, tất cả nguyền rủa, đều được hoá giải, tính cả tử phù bị Bạc Thiếu Quân gia tăng cũng bị tiêu trừ…

Bởi vậy, cho dù Tiểu Cửu cùng Đông Phương Tuyệt Thế không chết, phù chú cũng không phải cái uy hiếp gì.

“đến đây đi! Nghi thức cuối cùng này cần phải hoàn thành.”

Mọi người cùng tiến lên, đứng trước quan tài. Đông Phương Nhật Xuất chích ra một giọt máu, tiếng tiểu tử kia oa oa khóc lớn, bức hoạ mỹ nhân, mỹ nhân từ, mỹ nhân chú, đã theo ngọn lửa thiêu cháy, hoá thành một làn khói nhẹ, phiêu tán vào không gian rộng lớn. gió xuân thổi qua, mái tóc dài của Đông Phương Tuyệt Thế bay lên, lộ ra vết sẹo kỳ dị trên gò má, đó là khi nắp quan tài ở phái trên, nháy mắt nổ mạnh lửa lớn lan toả gây nên dấu vết trên mặt hắn.

Tiểu Cửu biết, khi đó hắn dùng toàn thân ôm lấy cô, đem cô ôm nhanh vào trong lòng, nếu không, mặt của cô cũng sẽ bị bỏng giống như vậy.

Chính là, rõ ràng có thể chữa trị, hắn lại không muốn, nói như vậy thực khốc.

Thật sự là kẻ ngốc!

“nhìn cái gì?” hắn thoáng nhìn thấy ánh mắt cô cười  như không cười, hỏi.

“nhìn anh bộ dạng tốt như vậy.” thân thủ cô vỗ về mặt hắn, cố ý nói.

“có bao nhiêu đẹp mặt?” hắn cầm tay cô, vết xăm trên khuỷu tay sớm biến mất, chỉ để lại một vết sẹo do đao.

“mặt đẹp giống nữ nhân!”

Ngày trước, nghe xong câu nói này hắn sớm nổi bão, sớm không hề tốn nhiều lời lẽ tranh cãi, hiện tại hắn có thể trực tiếp dùng lời nói đầy sức thuyết phục để từ từ trừng phạt vợ yêu của hắn.

Sau này, cô là hắn, hắn cũng là cô, bọn họ, chân chính là đồng mệnh nhân, cùng phúc hoạ, gắn bó như môi với răng, đến chết không thôi.

7 thoughts on “[ĐMT] Chương 10.2:

  1. Truyen hay wo.hoi truoc khi nha nang dat gach,ta doc hay qua danh di doc corvet,hjc.h nha nang hoan rui.ta doc lai day.neu duoc tang ta ebook duoc khong?*mat chop chop*. Gmail of ta:biettuot9x@gmail.com ne.neu ko dc van cam on cac nang.cui dau

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s