[ĐMT] – Chương 8.3 (16+)

Chương 8.3:

Tuỳ hứng như vậy, chuyên chế như vậy, ich kỉ như vậy, đáng giận như vậy, cuồng phách như vậy… như vậy… yêu cô!

“Em cũng không phải quan trọng như vậy, không cần khiến em trở thành gánh nặng, em chỉ là một người chắn sát, một người hầu, một người bảo vệ… một bóng dáng của Đông Phương gia… một nữ nhi không có cũng không sao…” cô nghẹn ngào nói.

Là cô hại hắn trở thành tội nhân của gia đình, đều là cô sai.

Hắn diễm dung phong sương, cả giận nói:

“Nói đủ chưa?”

Cô nhìn khuôn mặt xinh đẹp của hắn, sâu kín nói tiếp:

“Em vốn nên là người của Bạc gia, gả cho Bạc Thiếu Quân, mới chính là sứ mệnh của em, anh chỉ cần nhịn một chút, qua một thời gian, anh sẽ quên em, mà em, cũng dần dần quên anh….”

“Em sẽ không quên, cho dù em có trúng khoá tâm rủa của Bạc Thiếu Quân, cho dù không nhớ ra anh, tiềm thức của em vẫn nhớ tất cả về anh, thói quen của anh, ham mê của anh, thậm chí, em còn không quên yêu cầu quá đáng của anh…” hắn cầm tay cô, trên cổ tay cô, còn có một sợi dây thun màu đen.

Tiểu Cửu kinh ngạc nhìn dây thun kia, sắc mặt ngẩn ngơ, cảm xúc trong nháy mắt mênh mông cuồn cuộn.

Chỗ trống trong trí nhớ khi trúng phải khoá tâm rủa của Bạc Thiếu Quân, đột nhiên từng giọt từng giọt sáng lên, cô nhớ tới mình không nhận ra Tuyệt Thế, nhớ tới chính mình đâm hắn một đao, nhớ tới hắn nổi giận hôn cô, trong lời nói của hắn tràn ngập lửa giận, nhớ tới chính mình giúp hắn gắp ớt xanh khỏi hộp cơm…..

Nhớ tới hắn nói, hắn cùng cô là “đồng mệnh điểu”, không phải một đôi, mà là một thân một mạng…

Trong mắt cô chứa lệ quang, rung động không hiểu.

Ngay cả khi mất trí nhớ, Tuyệt Thế cũng luôn luôn tồn tại trong lòng cô, có lẽ, bọn họ đã là bộ phận của nhau, từ lúc sáu tuổi, cô cùng hắn, đã hợp thể, ai cũng không thể tách rời được ai….

“ Em là của anh, Tiểu Cửu, em phải ở bên cạnh anh, anh sẽ không làm gì, bất luận kẻ nào cùng không thể tách rời chúng ta.” Hắn nghiêm túc nói.

“Toàn bộ Đông Phương gia đều đã phản đối…” tầm mắt cô dừng ở trước ngực hắn, phía trên đó còn có vết thương chưa lành do cô gây ra, hô hấp dồn dập.

“Như thế nào?”

“Anh định giết chết toàn bộ Đông Phương gia…”

“Anh mặc kệ.”

“Anh thực xin lỗi bà nội cùng mẹ anh, thực xin lỗi các anh, thực xin lỗi Đông Phương gia liệt tổ liệt tông, anh trở thành tội nhân thiên cổ của Đông Phương gia….”

“Không sao cả.”

Cô nín thở trừng mắt hắn, một lòng thắt chặt.

Trời sinh tính ương ngạnh, phản nghịch vô đạo, tuyệt đối vì mình, vì chính mình mà yêu, không tiếc thương tổn người khác, đây là Đông Phương Tuyệt Thế cô yêu!

“Anh điên rồi!”

“Có lẽ thế!” hắn tự giễu khoé miệng nhếch lên. Vẫn nghĩ đến các anh trai bị trúng độc tình yêu, tất cả đều biến thành ngu ngốc, hiện tại hắn mới biết được, bốn anh em bọn hắn đã sớm trúng độc, cũng cùng một loại độc.

Tiểu Cửu đầu hàng, biết được rằng đây là nam nhân khiến cô yêu sâu sắc, cho dùng cùng hắn bị mọi người mắng chửi, cho dù có bị đầy xuống mười tám tầng địa ngục, đều là hạnh phúc.

“Mà ta, nhất định cũng điên rồi… biết rõ không thể, lại vẫn muốn bên cạnh anh…” cô nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt đẹp như điêu khắc của hắn, chỉ không tránh được nội tâm bị kích động.

Hắn nín thở vài giây, xoay mình kéo cô lại gần, nâng cằm cô lên, mãnh liệt hôn lấy đôi môi đang run rẩy của cô.

Áp lực mười sáu năm qua, kháng cự, tại đây bị nụ hôn hoàn toàn giải phóng, lần đầu tiên, họ vượt qua hàng rào trong lòng, bộc lộ tình cảm lẫn nhau.

Tình yêu nảy sinh quá sớm, lại sinh trưởng chậm chạp, bởi vì ngây thơ, phải qua mười sáu năm bọn họ mới có thể nhận ra được tình yêu đích thực, mới trở thành người yêu chân chính…

Bọn họ hôn mãnh liệt mà vội vàng, như muốn bù đắp lại thời gian lãng phí bao nhiêu năm, quyến luyến lẫn nhau, cọ sát lẫn nhau, chiếm giữ lẫn nhau…

Tiểu Cửu thở dốc mở to mắt, nhìn con ngươi đẹp lộng lẫy của Đông Phương Tuyệt Thế cùng chóp mũi, cảm nhận được đầu lưỡi của hắn ở trong miệng cô khiêu khích bát nháo, cảm giác hơi thở của hắn đang vây quah toàn bộ cơ thể cô… cô thoả mãn than nhẹ, nam hài này từ nhỏ chỉ có thể nhìn, không thể đụng vào “đệ đệ” xinh đẹp đòi mạng này, nay thật sự thuộc về cô….

Đông Phương Tuyệt Thế gắt gao liếm lấy lời lẽ của cô, giống như dã thú đang đói khát, điên cuồng không biết thoả mãn, tựa hồ như đem cô cắn mút không bỏ sót chỗ nào.

Cô bị hắn hôn hai chân như nhũn ra, đứng thẳng không xong, hắn nhân cơ hội lôi kéo cô, đem cô ngã xuống giường, xoay người một cái vây cô xung quanh, môi vẫn dính cô không rời.

Qua hồi lâu, thẳng đến khi hai người đều cảm thấy khó thở, hắn  mới ngẩng đầu, ung dung mà tinh tế nhìn cô, đầu ngón tay nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt mịn màng.

“Em thực xấu đi?” cô cố ý hỏi.

“Đúng thật xấu… nhưng anh thích.” Hắn nói xong cúi đầu hôn vết sẹo, dọc theo ánh mắt, từ vết sẹo hôn lên vành tai.

Cô cảm động nhắm lại đôi mắt ẩm ướt, khoé miệng khẽ nhếch.

Nhất định tiểu tử này oán hận chính mình xinh đẹp quỷ dị quá mức, nên mới có thể yêu thương xẩu nữ như cô đi?

“Bất luận lớn lên em trông như thế nào, anh vẫn thích em.” Dứt lời, hắn hôn theo vành tai lại trượt xuống môi cô, giữ lại nụ cười của cô, giữ lại rung động của cô. Một màn hôn kịch liệt lại diễn ra, hơi thở của bọn hộ giao hoà, ướt đẫm nước bọt, gắn kết chặt chẽ không chia lìa, dần dần, hô hấp hai người trở nên dồn dập, tay hắn trực tiếp tham tiến vào áo trắng của cô, nắm lấy bộ ngực no đủ vươn cao. Thật cả kinh, hắn nhớ tới còn mang theo súng, cô ngẩn cấp đẩy hắn ra:

“Tuyệt Thế, chờ một chút…”

“Anh không chờ.” Hắn trực tiếp tỏ thái độ, chế trụ lại cánh tay cô, cúi đầu hôn cổ cô, đầu ngón tay theo đỉnh núi vươn cao mà du hành âu yếm xuống phía dưới.

“Tuyệt Thế, vết thương của anh…” cô thở gấp một tiếng, lại hỏi.

“Không cần quan tâm.” Hắn khàn khàn giọng, vẫn tiếp tục tiến công cuồng dã.

Mười phần mang tác phong Tuyệt Thế, nếu muốn, sẽ không có gì có thể thoái thác hay cự tuyệt hắn.

“Tuyệt Thế….”  Hắn duỗi chân đè lấy hai tay cô, có điểm xẩu hổ.

Hắn ngừng lại, ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt loé tia ác liệt bỡn cợt:

“Như thế nào, em sợ?”

“Anh không sợ sao?” cô hỏi lại.

“Sợ cái gì? Sợ yêu em?” hắn nhíu mày.

“Sợ đây thật ra chỉ là một giấc mơ…” cô sợ chính mình không có tư cách có được hắn.

“ Lập tức anh sẽ cho anh cảm nhận được chân thật, điều này không phải là một giấc mộng.” hắn khinh khi bảo đảm chứng minh, cúi đầu hàm trụ môi của cô, cả người dán sát vào cô, vì thế, cô không ngăn trở nữa, cũng ngăn cản không được, hai cơ thể khao khát đòi hỏi lẫn nhau, rốt cuộc bức ra một màn hoa lửa, bọn họ vội vàng cởi quần áo đối phương, vội vã muốn có được toàn bộ của đối phương, vội vã trở thành một thể… chính là, xuân tâm Tiểu Cửu lớn hơn bao giờ hết, bỗng nhiên hình xăm nơi cổ tay giống  như dấu lửa nóng rực xuyên thấu cơ thể làm cô đau đớn, làm cho cô không nhịn được mà kêu lên.

“A!”

Đông Phương Tuyệt Thế sửng sốt một chút, khởi động thân trên, hơi thở hỗn loạn hỏi:

“Làm sao vậy?”

“Tay của em… đau quá…” cô nhăn trán, tay phải đau đến phát run.

Hắn nắm lấy tay phải của cô, chỉ thấy hình xăm không ngừng phát ra ánh lửa xanh.

“Đây là…” sắc mặt hắn khẽ biến.

“Ngô…” Tiểu Cửu càng thêm đau đớn,thân thể co rút gồng lên rên rỉ.

“Tiểu Cửu…” hắn sốt ruột ôm chặt cô, không nghĩ tới ngược lại khiến cho hinh xăm kia phát ra càng nhiểu ánh lửa xanh, đem cả người cô bao lấy.

“A!” đau đớn như tiến vào từng tế bào, làm cô thét chói tai.

“Tiểu Cửu!” hắn hoảng sợ, giống như bị ánh lửa xanh kia thiêu đốt không thể không lập tức buông cô ra.

Hắn vừa buông tay, đau đớn trên người cô cùng đám lửa xanh kia lập tức chậm lại, ngồi phịch trên giường, há mồm thở dốc.

“Đây là chuyện gì?” hắn trố mắt, thì thào hỏi.

“Đại khái… là Bạc Thiếu Quân rủa đi!” Tiểu Cửu bi thương ngẩng đầu nhìn hắn, trong lòng hắn run sợ, phút chốc nhớ tới lời cảnh cáo của Bạc Thiếu Quân trước khi chết.

Ngươi vĩnh viễn không thể chạm vào tân nương Bạc gia… cô ta sinh là người Bạc gia, chết là quỷ Bạc gia….

“Không! Ta không tin, không tin!” hắn khó thở rống giận, lại ôm lấy cô.

Nhất thời, lửa xannh lại bùng lên, thiêu đốt cả cô cùng hắn, hai người đều đau đến mức phải tách ra, sau đó, khát vọng xen lẫn tuyệt vọng.

“Đùa giỡn cái gì? Cái này tính cái gì? Vì sao không cho anh chạm vào em? Phải không?” hắn thống khổ kêu rên.

“Hiện tại em mới biết được, hình xăm này của em, nguyên lai là hắn vẫn gia tăng phong ấn trên người, không cho phép em cùng người đàn ông khác lên  giường…” cô trào phúng cười khổ.

Nguyên lai, từ nhỏ cô đã phải vì Bạc gia thủ thân.

“Thật là ngu ngốc!” hắn cắn răng, nắm lấy tay phải cô liều mạng chà sát nhưng như thế nào cũng không thể xoá mờ được dấu ấn kia.

“Tuyệt Thế…đau…” cô đau đến nhíu mày.

Hắn không nghe, vẫn dùng sức chà sát hình xăm chướng mắt kia.

Cô cắn chặt môi, nhịn đau xuống, tuỳ ý để hắn phát tiết, không hề kêu đau. Mãi cho đến khi toàn bộ chỗ da hình xăm đều ứ xanh sưng đỏ, hắn mới im bặt dừng lại, kinh ngạc nhìn cô cùng biểu tình đau lòng. Trái tim hắn căng thẳng, đem cô giam vào trong lòng, thấp giọng nói:

“Anh không cho phép hắn làm như vậy giáo huấn anh, Tiểu Cửu, anh muốn ôm em, anh muốn em, ai cũng không thể ngăn cản anh!  Ai cũng không thể! Cho dù là một tên quỷ hồn!”

Ngọn lửa xanh vừa biến mất lại bùng cháy, đốt cháy làn da bọn họ, từng tế bào, Tiểu Cửu sợ hắn bị tổn thương, ra sức đẩy hắn, nhảy xuống giường, cùng hắn duy trì khoảng cách, chảy lệ nói:

“Bạc Thiếu Quân trói chặt cơ thể em, nhưng không trói được tâm em, trái tim em vĩnh viễn chỉ thuộc về anh, vĩnh viễn đều là của anh.”

“Không đủ! Như vậy chưa đủ! Anh muốn em, ngay cả thân xác lẫn trái tim! Hắn đi về phía cô, đem cô đặt trên cánh cửa, lớn tiếng điên cuồng gào thét.

Hai mắt cô đẫm lệ, nhìn nam nhân xinh đẹp cuồng diễm này.

Cô yêu hắn nhiều lắm! muốn đem tất cả những gì mình có đều cho hắn! thân thể, tâm, ngay cả tính mạng, đều muốn cho hắn…

“Em yêu anh, Tuyệt Thế, cho dù không thể được anh ôm vào lòng, em cũng sớm đã là của anh, từ lúc sáu tuổi, từ đầu đến chân, mỗi sợi tóc, đến hơi thở, đều là của anh.”

Nói xong, bước chân cô khập khiễng, nâng khuôn mặt hắn đang nín thở rung động, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi hắn.

Ngọn lửa xanh trong nháy mắt bốc cháy rừng rực, so với lúc nãy còn mãnh liệt hơn, còn muốn lan rộng hơn. Lửa xanh đại biểu lòng của cô, thiêu đốt càng điên cuồng, tượng trưng cho tình yêu sâu đậm của cô. Cô rất nhanh lùi lại, nhịn xuống cơn đau đớn từ hình xăm truyền đến bỏng rát, đối hắn lộ ra nụ cười đẹp nhất, sau đó, ra khỏi phòng.

Đông Phương Tuyệt Thế thấy như vậy kinh ngạc trừng mắt nhìn cánh cửa, nắm chặt quyền, cuồng phẫn mà bất đắc dĩ.

Hắn biết, Tiểu Cửu đứng ngay ngoài cửa, trái tim kinh hoàng cùng hắn, đau đớn cùng hắn, xé rách cùng hắn.

Chẳng lẽ, sau này bọn họ cũng chỉ có thể như vậy?

Đến chết, đều chỉ có thể như vậy……

3 thoughts on “[ĐMT] – Chương 8.3 (16+)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s