[ĐMT] chương 7.4:

edit: Bò Sữa

Tiểu Cửu hoa mắt nhìn hắn, thật sự không thể dời đi ánh mắt, nhìn theo thân ảnh hắn bay lên, đất đá bay loạn xạ, nhưng tầm mắt của cô chỉ có thể dừng trên người hắn, quanh mình hết tất thảy đều trở nên mơ hồ, chỉ có hắn, là nguồn sáng duy nhất.

“thật là, tuy em thế nhưng lại bị hắn mê hoặc…” Bạc Thiếu Quân lạnh lẽo châm chọc xuất hiện ở phía sau cô.

Cô cả kinh, quay đầu nhìn “Trượng phu” chính mình.

“Thiếu quân……”

Bạc Thiếu Quân xoay mình nắm lấy tay phải của cô, kiểm tra hình xăm trên tay cô, sắc mặt âm bạch mà lãnh khốc. “hình xăm mặc dù vẫn như vậy, nhưng tinh thần em lại ở bên ngoài, mới có thể thấy rõ ràng có cơ hội, lại không giết được hắn.” Hắn trách cứ nhìn khuôn mặt  Tiểu Cửu chột dạ, con ngươi phía sau kính đen có kinh dị, phẫn hận, cùng với lòng đố kị. Rốt cuộc là lực lượng gì, mới có thể mạnh hơn trói buộc hắn gia tăng trên người Tiểu Cửu? Ngay cả khoá tâm rủa lợi hại nhất của hắn cũng không khoá được lòng của cô!

“em…” Tiểu Cửu á khấu không trả lời được.

“xem ra, trước mặt em  anh phải giết chết hắn, mới có thể loại bỏ được chướng khí trong lòng em.” Hắn lạnh lùng nói, ngẩng đầu nhìn Đông Phương Tuyệt Thế một địch hai mươi.

Đông Phương Tuyệt Thế toàn thân là máu tanh, khiêu khích tràn ngập trên mặt, lãnh huyết mà cuống tiếu, như ma thần ngang nhiên đứng thẳng, ở dưới thân hắn, đám bộ đội đặc chủng kia cơ hồ toàn quân bị diệt.

Tiểu Cửu cảm giác được trên người Bạc Thiếu Quân phát ra ác khí căm hận, sau đó, chợt nghe thấy hắn lớn tiếng quát: “giết hắn!”

Giang Thạch dẫn mười tên nhân viên cảnh sát cùng nhau hiện thân, mỗi người trong tay đều mang súng, đồng loạt nhắm vào Đông Phương Tuyệt Thế.

Nhưng lúc này, tiếng súng liên tục vang lên khắp mọi nơi, năm người hắc y nhân gia nhập cuộc chiến, nháy mắt đã đánh gục mười tên.

Nguyên lai Thập Lục chờ sau khi Đông Phương Lang giải quyết năm tên hắc bang Trung Quốc, đúng lúc chạy đến, vây quanh Đông Phương Tuyệt Thế, cùng hắn kề vai chiến đấu, sáu người hành động nhanh như điện, trong lúc đó di chuyển trong lòng kẻ địch, súng căn bản không thể nhắm, chỉ có thể vật lộn. Một hồi chiến đấu kịch kiệt, ở trong sương mù dày đặc diễn ra, Tiểu Cửu nhìn lòng bàn tay đang ẩm ướt của mình, nhưng không cách nào phân tích được đến tột cùng cô đang lo lắng cái gì.

“hắn sẽ thua!” Bạc Thiếu Quân bỗng nhiên nhìn thấu bên tai Tiểu Cửu cười khẽ.

Tiểu Cửu ngạc nhiên, nam nhân xinh đẹp kia cùng đồng bọn của hắn đang chiếm thượng phong, làm sao có thể…

Cô hoang mang, thân thể Đông Phương Tuyệt Thế lại đột nhiên gục xuống một chút.

Cũng chỉ tích tắc như vậy, có kẻ đã nhân cơ hội bắn về phía ngực hắn.

Tiểu Cửu trợn to mắt, tim đập như sấm rền, thùng thùng thùng đông vang không ngừng, ầm ỹ không ngừng.

Thế cục nháy mắt biến đổi đột ngột, Giang Thạch cùng cảnh sát chuyển bại thành thắng, ba gã Đông Phương Lang còn lại nhanh chóng bổ sung vị trí trống, hộ vệ bên người Đông Phương Tuyệt Thế, nhưng mà, hắn dù chưa trúng đạn, cả người lại nằm co trên mặt đất, thống khổ kêu rên.

“sao lại thế này? Trấn phù của Văn tiểu thư hắn là có thể chống đỡ được hai ngày nữa a!” Thập Lục mặc kệ vết thương trên người mình, giúp đỡ Đông Phương Tuyệt Thế vội hỏi.

“a… ‘tiên tri’ của Đông Phương gia cũng thật lợi hại, nhưng nước xa không cứu được lửa gần, ta thật muốn nhìn, người bị quỷ phù của Bạc gia hạ lên người, còn có thể điên cuồng ngang ngược bao nhiêu?” Bạc Thiếu Quân cười lạnh, tay ở trong không khí vẽ phú chú.

“ngô…” cảm nhận đau đớn sâu sắc ở trong cơ thể Đông Phương Tuyệt Thế va chạm cực độ, nhưng hắn không yếu thế, cắn răng cố nén, giãy dụa đứng lên, lại đẩy ngẩ hai người khác.

Đáng chết! Bạc Thiếu Quân hỗn đản này……

Đông Phương Tuyệt Thế trừng mắt Bạc Thiếu Quân, ở trong lòng cuồng mắng, trên mặt, trên người tất cả đều là huyết, làm người ta kinh hãi.

‘Thập Lục, các ngươi che dấu ta.” Hắn hạ lệnh.

“dạ.” Thập Lục cùng Thập Thất cho dù đang bị trọng thương, cũng không nói câu thứ hai, mệnh lệnh của Lang Vương, Đông Phương Lang liều chết cũng phải chấp hành.

Vì thế năm người Đông Phương Lang che chắn công kích của kẻ khác, Đông Phương Tuyệt Thế nhịp bước trầm ổn, đi từng bước một đến phía Bạc Thiếu Quân.

Bạc Thiếu Quân trừng mắt hắn, thấy hắn rõ ràng cả người lung lay như sắp đổ, tự nhiên còn có thể cứng rắn chống đỡ, không khỏi hoảng sợ lui về phía sau.

“Giang Thạch, giết hắn!” Bạc Thiếu Quân rống giận.

Giang Thạch cầm trường đao, dẫn ba gã hộ vệ Bạc gia nhằm phía Đông Phương Tuyệt Thế, nếu là bình thường, những người này căn bản không phải là đối thủ của Đông Phương Tuyệt Thế,nhưng giờ phút này, hắn bị hạ phù chú, sớm lực bất tòng tâm, cố hết sức cùng bọn chúng đối kháng, suýt vài lần không đứng dậy nổi, cuối cùng, khi hắn vất vả đánh ngã hai gã hộ vệ kia, Giang Thạch đứng phía sau nhân cơ hội đánh lén, hắn xoay người, tay chân lại như bị dây thừng vô hình trói buộc, rốt cuộc không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn Giang Thạch giơ đao bổ về phía hắn…

“Không!”

Tiểu Cửu nghe thấy một tiếng thét bạo liệt chói tai, sau đó, cô cảm giác được chính mình cử động.

Có người kêu cô, cô không nghe thấy, có người bắt lấy cô, bị cô hất ra; có người ngăn cản đường đi của cô, bị cô đánh bay.

Cô một bước rồi lại hai bước, liều mạng lao về phía trước, đem tất cả khí lực chạy nhanh, một giây cũng không thể kéo dài, cô phải đến trước bả đao kia, cô so với thời gian còn nhanh hơn, bởi vì… cô phải bảo hộ người kia…

Cô phải thay hắn chắn sát, cô phải thay hắn chịu khổ, cô phait chết thay hắn!

Nhưng cô không hối hận, cô cam tâm tình nguyện, vì cái kia… người cô âu yếm nhất!

“Tuyệt Thế!”

Một tiếng long trời lở đất nổ ra, xuyên phá khoá tâm linh hồn kia, theo yết hầu của cô, một tiếng phát ra.

Khoá tâm rủa bị phá, Bạc Thiếu Quân kinh hãi, thân mình run lẩy bẩy, phun ra một ngụm máu to, rồi ngã về phía sau.

Đông Phương Tuyệt Thế nghe thấy rốt cuộc cô cũng gọi tên hắn, vui vẻ quay đầu, nhưng khi hắn nhìn hướng cô chạy tới, sắc mặt nháy mắt đại biến. Cảnh này sao lại quen thuộc như thế, quen thuộc đến mức làm cho trái tim hắn lại lần nữa bị xé rách! Không cần! Tiểu Cửu! Không được lại đây! Không cho phép lại đây!

Hắn hoảng sợ trừng lớn hai mắt, muốn quát bảo cô ngừng lại, nhưng ngay giây tiếp theo, cô đã đến gần hắn, dùng thân thể của cô, lưng của cô, bảo vệ hắn.

Lưỡi đao hạ.

Thời gian, ở trong khoảnh khắc này mà đông lại.

Ác mộng của hắn, lại lần nữa diễn ra…

3 thoughts on “[ĐMT] chương 7.4:

  1. Họ Đông Phương tại Đường Minh Duệ trong lòng vòng vo đảo mắt châu, di giật mình, tìm một vừa thoải mái có thể thấy na ngạn quải niệm vị trí, nhìn hắn chán chường đích điệt ngồi dưới đất, si ngốc đích nhìn Đường Minh Duệ đích bóng lưng, mãn hàm chứa bi thương, không cam lòng, thống khổ, bất lực thậm chí một tia tuyệt vọng. Họ Đông Phương nho nhỏ đích hừ một tiếng, hắn mới không phải hoài nghi Đường Minh Duệ bên ngoài…, bất quá là cho hắn một người cảnh cáo, hắn Đông Phương Bất Bại đích nhân, không chỉ nói bính, liên nhớ thương cũng đừng tưởng!

  2. Đường Minh Duệ một lần ăn một lần nã Ngũ Nhạc kiếm phái hòa Nhật Nguyệt Thần Giáo tố đối lập, càng phát ra đích bội phục Đông Phương Bất Bại, họ Đông Phương yếu sinh đáo hiện đại na cũng tuyệt đối thị thương trường thượng đích Ông Vua không ngai.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s