[ĐMT] chương 7.3

Đông Phương Tuyệt Thế nắm lấy tay Tiểu Cửu,  chạy như điên giữa đêm khuya sương mù dày đặc, bọn họ cùng Đông Phương Lang bị thất lạc, Thập Lục cùng Thập Thất tuy rằng dẫn phần tử hắc bang rời khỏi Trung Quốc, nhưng vẫn có một đám cao thủ hình như là xuất thân từ quân đội đặc chủng truy đuổi hắn cùng Tiểu Cửu, một đường đuổi theo không bỏ. tình hình này, thật giống như năm hắn 13 tuổi  bị bắt cóc. Hắn cùng Tiểu Cửu trốn khỏi bọn bắt cóc trẻ con, đối phương huy động toàn bộ lực lượng truy bắt  bọn họ, hắn còn nhớ rõ lúc đó cảm giác sau lưng  thấy được từng mũi nhọn băng hàn đang đâm tới, đêm hôm đó là một đêm rét lạnh, Tiểu Cửu che chắn hắn ở phía sau lưng , không ngừng kêu hắn đi trước, cũng ra lệnh, không được quay đầu…

Lần này, Tiểu Cửu cũng ở phía sau hắn, cũng lôi kéo phía sau hắn, không ngừng cầm chân hắn, muốn kéo dài hắn, làm cho những người đó mau chóng đuổi theo.

“thả ta đi! Thả ta, không phải ngươi càng  trốn dễ dàng được sao?” Tiểu Cửu thở phì phò hô to.

“đừng hòng.” Năm đầu ngón tay hắn nắm chặt cổ tay cô, nói cái gì cũng không buông.

Tối này vốn kế hoạch lái xe rời Bắc Kinh trước, sau đó sẽ tìm biện pháp từ Thượng Hải về Đài Loan, chính là tựa hồ Bạc Thiếu Quân có thể dựa vào rủa thuật trên người Tiểu Cửu để tìm ra tung tích của cô, bởi vậy, bọn họ vừa mới xuất phát, đã bị một nhóm người nhìn chằm chằm vào.

Phá vòng vây không khó, chuyện khó là làm sao cắt đuôi được bọn chúng, “lôi hoả” trên người hắn đã dùng hết, hơn nữa đối với hoàn cảnh lại không quen, nếu hắn chỉ có một mình, rời khỏi đây không thành vấn đề, nhưng có thêm Tiểu Cửu, chính là khó khăn.

Bất quá, đối với Đông Phương Lang mà nói, cho dù chỉ có một cơ hội duy nhất, tuyệt đối sẽ không bỏ qua.

“ngươi là đồ điên sao, mang theo ta chỉ thêm phiền phức, như vậy ngươi tuyệt đối trốn không thoát.” Tiểu Cửu lại kêu.

“em không phải là trói buộc, em là một bộ phận của tôi, hơn nữa, nếu không thể mang em cùng nhau đi, tôi cũng không đi.” Hắn quay đầu liếc cô một cái, đồng thời thoáng nhìn hai gã đã dần dần tới gần, lập tức kéo cô chuyển hướng vào một cái ngõ nhỏ. Tiểu Cửu không biết tại sao tâm mình lại có phần rối rắm, không biết chuyện gì xảy ra khiến trái tim chua xót, cô chỉ biết là, cô cũng không hy vọng nam nhân xinh đẹp này chết, nhất là bởi vì cô mà chết.

Vì thế, cô cố ý chen chân vào giữa thùng rác và cột điện, làm cho chính mình nghiêng ngả ngã một phát, thừa cơ xoay cổ tay thoát khỏi trảo thủ của hắn.

Hắn dừng lại cước bộ, xoay người muốn bắt lấy cô, lập tức bị cô ngăn cản.

Hắn giận tái mặt, trừng cô.

“ngươi thật sự phiền, ngươi cũng không thèm để ý xem ta có muốn đi cùng ngươi hay không?” cô ghét giận thấp kêu.

“đừng náo loạn, Tiểu Cửu…” hắn nhịn xuống tức giận, đi hướng cô.

“ngươi mới đừng náo loạn! ta và ngươi căn bản không hề có quan hệ, vì sao ngươi càng muốn bám lấy ta không buông?” cô dịch về phía sau tránh né.

“ai nói chúng ta không hề quan hệ? em cùng ta, là cùng sinh mệnh!” âm thanh hắn lạnh lùng nói.

“Đồng Mệnh Nhân?”

“cùng năm cùng tháng cùng ngày, thời gian chúng ta cách nhau chỉ kém đúng  59 giây.”

“lại là như thế nào?  không biết có mấy trăm mấy ngàn người trên thế giới này có cùng thời gian sinh như thế.” cô châm biếm.

“Nhưng chúng ta không giống họ, mệnh chúng ta, từ 19 năm trước đã bị cột chặt vào với nhau, tựa như [Đồng Mệnh Điểu] (hai con chim giống nhau) trong kinh Phật….”

“ngươi nhìn lầm người rồi, nếu trên đời thật sự có đồng mệnh điểu, như vậy, đồng mệnh điểu của ta phải là Bạc Thiếu Quân, không phải ngươi, ta cùng Thiếu Quân mới là một đôi.” Cô lãnh xích.

Đông Phương Tuyệt Thế nhìn chằm chằm cô, đồng tử trong mắt lui lại, lửa giận điên cuồng đốt cháy từng tế bào.

Cô không hiểu! chết tiệt cô chính là không hiểu!

Nếu nguyên lai là Tiểu Cửu, nhất định lập tức hiểu được hàm ý trong lời nói của hắn, hiểu biết cảm tình của hắn đối với cô.

Nhưng hiện tại cô,  căn bản tâm không đặt trên người hắn, không phải…

“Đồng Mệnh Điểu không phải là một đôi, mà là một con! bọn chúng một thân hai đầu, mặt người hình chim, tuy hai mà một, cùng chung một thân thể, cho nên cùng sinh, cũng cùng chết.” thanh âm hắn lạnh lẽo đến tận xương.

Tiểu Cửu ngẩn ra, bỗng nhiên cảm thấy… hít thở không thông.

Vì sao nam nhân này mỗi lần trong lời nói, đều làm cho cô cảm thấy khó chịu, thật là khó chịu…

Nhưng mà, cô lại nở nụ cười, như là muốn đánh vào lồng ngực kia một trận đau đớn, dùng sức cười to: “ha..đó chính là thần thoại đi! Ngươi thực nghĩ trên đời này có đồng mệnh điểu sao? Cười chết người, làm sao ngươi có thể ngây thơ như vậy? thực chịu không nổi.”

Đông Phương Tuyệt Thế cũng cười, cười đến cuồng dã, cười đến diễm mị đoạt người.

Hắn rốt cuộc đang làm cái gì a? một mạch thầm nghĩ đem Tiểu Cửu mang về, thậm chí cho dù có chạy không thoát…. Không, hắn không đi, cũng chạy không thoát.

Cho dù mang Tiểu Cửu trở về thì sao? Lòng của cô vẫn bị Bạc Thiếu Quân nắm trong tay.

Hiện tại việc hắn nên làm nhất, không phải mang Tiểu Cửu trở về Đài Loan, mà là đi tìm Bạc Thiếu Quân, bắt hắn hoàn trả lại tâm tình hoàn chỉnh của Tiểu Cửu!

Vì thế, hắn vươn tay về phía cô.

Tiếng cười của Tiểu Cửu đình chỉ, ninh mi nhìn hắn: “nhìn cái gì?”

“cho tôi một cái dây thun trên tay em.” Hắn nhìn cổ tay cô.

Cô ngẩn ngơ, kỳ thật cũng không nhớ rõ mình mang theo dây thun này, càng không hiểu hắn muốn cái dây thun làm cái gì, bởi vậy buồn bực cởi xuống, đưa cho hắn.

Hắn tiếp nhận, thuận tay đem mái tóc dài buộc thành đuôi ngựa.

Động tác này, làm cho lòng cô chấn động một chút.

“đi thôi!” hắn rút hồ điệp đao ra, xoay vòng trong lòng bàn tay, bước về phía trước.

“đi đến nơi nào?” Tiểu Cửu giật mình kinh ngạc. hắn quay đầu vứt cho cô một cái cười lạnh sống lưng: “muốn xem tôi giết người như thế nào không? Trước khi có người nói khi tôi giết người rất tàn bạo, nhưng lại rất hoa lệ xinh đẹp, làm cho cô ấy nhìn không rời tầm mắt…” nói xong, hắn trực tiếp vọt vào đám truy binh đang uy hiếp mình, đại khai sát giới.

Thật sự là một hồi hoa lệ chết chóc.

Đông Phương Tuyệt Thế như gió xoáy màu đen, đơn thương độc mã điên cuồng quét qua đám bộ đội đặc chủng, chỉ thấy thân hình hắn như quỷ mị, chợt trái chợt phải, phàm đã ra tay chắc chắn máu bắn tung toé, hồ điệp đao ngân quang lóng lánh, càng chiếu rọi tư thái công kích của hắn, quả thực hung ác như dã thú, ngôn dụ lại tràn ngập bạo lực mỹ học.

Đẹp quá……

2 thoughts on “[ĐMT] chương 7.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s