[ĐMT] Chương 7.2

bởi vì bọn ta bỏ hoang nhà lâu quá nên bây h cố gắng post tiếp những truyện còn đang dở dang. mong mọi người thông cảm và tiếp tục ủng hộ, kiêm xá tội. đừng ném gạch vào nhà ta. nhà ta cũng sắp sập rồi, các nàng k cần phải tốn sức để nó sập hẳn nữa đâu. hix

Cô cười lạnh, đang muốn đánh thêm một chưởng, đột nhiên cảm thấy lòng bàn tay mình ẩm ướt, cúi đầu vừa thấy, toàn bộ sắc mặt trắng bệch.

Đây là…máu của hắn…nhất thời, máu trong thân thể cô không hiểu sao nóng lên, trái tim cơ rút lại, giống như ở nơi quan trọng nào đó đang có một lực mạnh mẽ muốn phá vỡ tấm màn đen che lấp, lại không thể thoát ra được.

“Tiểu Cửu?” hắn phát hiện ra cô khác thường, vươn tay ra phía trước.

“đừng chạm vào ta!” cô lui lại về phía sau, ôm ngực.

Đau quá…đau quá…

“làm sao vậy?” hắn bước về phía trước, dừng sức bắt lấy cô.

Cô trừng mắt nhìn dung nhan tuyệt lệ của hắn gần trong gang tấc, đột nhiên cảm thấy, chính mình tựa hồ biết tên hắn, nhưng mà, lại gọi không được…

Một vật chắn ngang cổ họng, rất muốn gọi ra tên, một cái tên rất đẹp rất đẹp, vì sao cô nghĩ mãi không ra?

“tránh ra! Ngươi tránh ra… ta nhìn thấy ngươi là tâm lại đau, đầu cũng rất đau…” cô thống khổ nhắm mắt lại, mệt mỏi thấp kêu.

Đông Phương Tuyệt Thế nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ, lúc trước Tiểu Cửu nhìn thấy máu của hắn, cũng tràn ngập sự phức tạp như vậy, chẳng lẽ máu của hắn có thể làm cô thức tỉnh sao?

Không, tựa hồ không đơn giản như vậy, nếu là như thế, Tiểu Cửu đã sớm tỉnh táo. Muốn cởi bỏ rủa thuật Bạc Thiếu Quân gia tăng trên người Tiểu Cửu, khả năng vẫn là dựa vào Văn Trí Lai. Hắn không có biện pháp… chết tiệt chính là không có biện pháp…

“em tưởng là chỉ có mình em đau đầu, đau lòng sao? Tôi nhìn em như vậy, toàn thân đều đau!” hắn bực mình nói.

Tiểu Cửu chậm rãi ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn hắn, suy nghĩ vẫn đang hỗn độn mông lung không rõ.

Theo lý nam nhân này phải là địch nhân của cô, nhưng vì sao cô luôn luôn có một cảm giác đã quen biết hắn từ rất lâu rất lâu rồi?

Vì sao cô cảm giác mình dường như thực yêu, rất yêu ánh mắt của hắn nhìn mình?

“ngươi…rốt cuộc đem ta trở thành ai?” cô thì thào hỏi.

“em cho rằng em là ai?” hắn hỏi.

“ta là Công Tôn Cửu…”

“không đúng, em là Đông Phương Cửu! họ kép Đông Phương, tên là một chữ cửu, số lớn nhất, cửu, mới là tên của em.” Hắn nắm lấy bả vai cô, quát.

Đông Phương…… Cửu?

Cả người cô chấn động, tâm hồn đang mang một tấm màn đen nặng, tựa hồ vị vén lên một chút, cô có thể cảm giác đượcl, bên trong tấm màn đen kia, có người, một người vô cùng quan trọng…

Công Tôn Cửu, em đã trở thành thê tử Bạc Thiếu Quân ta, vì anh sống, vì anh chết, trung trinh như một… thanh âm Bạc Thiếu Quân như âm hồn đánh vào đầu cô, trong mắt cô ngọn lửa hồng chợt loé, lập tức tránh khỏi hắn, giận dữ kêu: “không, ta họ Công Tôn, tên đã có từ lâu, mà ta là thê tử của Bạc Thiếu Quân!”

“em…” Đông Phương Tuyệt Thế tức giận đến mức muốn đánh cho cô một quyền bất tỉnh.

Lúc này, Thập Lục cùng Thập Thất gõ cửa đi vào, trên tay cầm theo cơm hộp, vùa thấy bọn họ giằng co nhau, không khí quỷ dị vây chặt, Thập Lục không khỏi hỏi: “mọi người…có khoẻ không?”

“cậu nói cái gì?” Đông Phương Tuyệt Thế nhìn một cách xem thường.

Thập Thất vội vàng kéo Thập Lục một chút.

Thật là, Thập Lục đúng là người mù, loại thời điểm này trăm ngàn lần đừng lắm chuyện, bằng không lửa giận của tứ thiếu gia đảm bảo cháy đến đây.

Nhưng mà Thập Lục không chỉ mù, mà còn nhanh mồm nhanh miệng, thoáng nhìn Đông Phương Tuyệt Thế ngực chảy ra máu, lại một trận kinh hô: “sao lại thể này? miệng vết thương như thế nào lại chảy máu? Hai người đánh nhau?”

“đánh cái rắm nhà ngươi?” Đông Phương Tuyệt Thế mắng.

“thật là… bên ngoài tin tức nhanh nhạy, truy binh nhiều đến bất ngờ, nghe nói Bạc Thiếu Quân vì muốn đoạt lại Tiểu Cửu, hạ lệnh giết chết, ngay cả sân bay cũng bị Bạc gia theo dõi chặt chẽ, hai người như thế nào còn có tâm tình đánh nhau? Văn Trí Lai tiểu thư luôn dặn dò hai chúng ta trong vòng ba ngày phải đem bọn họ trở về Đài Loan, tình hình hiện tại ra ngoài liên tục gặp vấn đề, như thế nào rời khỏi Bắc Kinh? Văn tiểu thư đưa cho một trấn phù chỉ có thể giữ được ba ngày, qua ba ngày, tà thuật trên người tứ thiếu gia sẽ phát tác, Tiểu Cửu lại trở nên kỳ dị, ta đều vội muốn chết, mấy người lại còn như vậy…” Thập Lục sốt ruột nhắc đi nhắc lại một chuỗi dài. Đôi mắt diễm lệ Đông Phương Tuyệt Thế đã muốn cháy thêm vài mồi lửa thiêu, Thập Thất vội vàng nói: “Thập Lục, câm miệng.”

Thanh âm Thập Lục đột ngột dừng lại, lúc này mới hoảng sợ che lại miệng, nhìn Thập Thất cầu cứu.

Hắn vừa mới nói cái gì? Không có đi? Hắn chính là trong lòng nghĩ, chưa nói ra khỏi mồm đi? Đúng không?

Thập Thất lườm cho hắn một cái: “đồ ngốc, ngươi chết chắc rồi!” biểu tình tức giận, rất nhanh thông minh chuyển sang chuyện khác.

“tứ thiếu gia, tôi giúp cậu thay thuốc! vết thương này cần phải nhanh xử lý, đêm nay chúng ta còn phải đi.” Thập Thất bỏ ra thuốc trị thương, hắn thật cẩn thận nhìn Đông Phương Tuyệt Thế.

Đông Phương Tuyệt Thế nghiêm mặt, trong lòng cũng hiểu được băn khoăn của Thập Lục.

Hắn đã xem nhẹ Bạc Thiếu Quân, không nghĩ tới hắn có thể điều động được nhân lực nhiều như vậy, khó trách dám trực tiếp mạo phạm Đông Phương gia, thậm chí hạ lệnh giết chết hắn.

Chậc! một cái tử phù mà khiến cho bốn anh em hắn thất điên bát đảo, thai nhi trong bụng Hắc Tĩnh lại tràn ngập nguy cơ, ngay cả Tiểu Cửu hắn đều muốn đoạt…

Mẹ nó! Hắn sao có thể để cho tên mèo bệnh kia thực hiện được? lần này tình trạng của bọn họ tương đối bất lợi, muốn Tiểu Cửu tỉnh lại phải dựa vào Văn Trí Lai, mà trên người hắn tử phù chưa giải, trấn phù của Văn Trí Lai chỉ có thể chống đỡ được hai ngày, nếu không hắn phải trong hai ngày này rời khỏi Trung Quốc, một khi phát tác, cơ hội bọn Thập Lục muốn đưa hắn cùng Tiểu Cửu trở về lại càng thấp. cho nên, hắn nhẫn nại đối với tức giận của Thập Lục, căm giận cởi áo ra, để cho Thập Thất giúp hắn bôi thuốc.

Ánh sáng tràn ngập trên tấm thân trần trụi, phía trên ngực phải rõ ràng một miệng vết thương mới có, Tiểu Cửu nhìn chằm chằm vào kiệt tác của cô, tâm lại mãnh liệt co rút, cảm thấy, trên ngực của chính mình cũng ở vị trí đó, thấy đau.

Một lần nữa bôi thuốc trị thương, băng bó tốt, Đông Phương Tuyệt Thế thay áo sơ mi, cảm thấy mệt mỏi, vì thể nói: “tôi đói bụng.”

“vâng.” Thập Thất lập tức đem cơm trưa vừa mua để trên bàn.

Hắn nhìn về phía Tiểu Cửu, đối cô nói: “ăn cơm.”

“ta không ăn.” Tiểu Cửu cả giận nói.

“Ăn!”

“Ta nói ta không ăn!”

“Tôi nói em ăn, em phải ăn.”

“ngươi tên hỗn đản này…” Tiểu Cửu phẫn nộ từng bước nhảy về phía trước, nhưng cô giật mình, rõ ràng trong tay hắn có một khẩu súng, nhắm đối diện cô.

“Ngồi xuống.” Hắn lạnh lùng thốt.

“Ngươi sẽ không nổ súng.” Nàng cười lạnh, nhưng lời còn chưa dứt, viên đạn không tiếng động  găm thẳng vào sô pha bên người cô .

Cô kinh chấn một chút, mặt thay đổi, THập Lục cùng Thập Thất cũng miệng há to, nghẹn họng nhìn trân trối.

“chớ chọc tôi, Tiểu Cửu, dùng súng không phải sở trường của tôi, hơn nữa vừa mệt vừa đói vừa tức giận, không cho phép ngắm được chuẩn.” Đông Phương Tuyệt Thế tựa vào lưng ghế sô pha, cảm thấy quá mệt mỏi.

Hắn không biết đối mặt với Tiểu Cửu, so với đánh nhau với hai mươi tên còn muốn mệt hơn.

Tiểu Cửu trừng mắt hắn, chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi xuống.

“đã qua 19 năm, chỉ cần tôi đói bụng, em đều giúp tôi cùng nhau ăn.” Hắn nói xong, liền nhớ tới những lúc Tiểu Cửu ăn cơm bên cạnh hắn lúc nào cũng dài dòng tranh cãi, hiện tại hắn mới biết được, kỳ thật là cô giúp hắn, cũng nhắc nhở không ăn cơm đúng giờ, lại thích đồ ăn rác…

Cô, luôn cùng hắn…

“đưa cho tôi hộp cơm.” Hắn ra lệnh.

Cô nhìn các hộp cơm để trên mặt bàn, chọn một hộp không có ớt xanh, thuận tiện đem một sợi dây thun màu đen buộc cổ tay, đưa cho hắn. ánh mắt hắn mâu thuẫn, nhìn chằm chằm vào động tác từ nhỏ của cô, tâm căng thẳng.

Khi ta đánh người muốn buộc tóc, hơn nữa chỉ buộc màu đen, ngươi phải tuỳ lúc thay ta chuẩn bị.

Bảy tuổi đưa ra yêu cầu vô lý, làm cho Tiểu Cửu từ lúc bảy tuổi, thuỷ chung cổ tay lúc nào cũng mang dây buộc màu đen, nếu không có dây buộc màu đen, cô cũng sẽ tìm một dây thun màu đen mang theo.

Liền vì hắn… tâm tư dao động, hắn tiếp nhận hộp cơm, yên lặng nhìn chằm chằm cô: “vì sao chọn cái này cho tôi?”

“ta tuỳ tiện chọn.” cô nhíu mi, lại liếc liếc coca cùng khoai tây chiên trên bàn, cũng không có hỏi hắn, liền trực tiếp đem hai loại này đưa đến trước mặt hắn.

Hắn nín thở, không kiềm chế được hơi nóng tràn ngập trên ngực. cho dù rủa thuật cường thịnh trở lại, cũng không ngăn cản được Tiểu Cửu hiểu thói quen của hắn sao?

Cô biết hắn thích ăn cái gì, không thích ăn cái gì, cô nhớ kỹ thói quen của hắn, cũng là thói quen theo thói quen của hắn…..

“loại đồ ăn rác này, năng lượng cao lại không dinh dưỡng, thực không hiểu vì sao có người thích ăn.” Cô không chú ý tới sự khác thường của hắn, bật thốt lên nói. Hắn ngẩn ngơ, đột nhiên cười to ra tiếng: “ha ha ha…”

Tiểu Cửu kinh ngạc, Thập Lục cùng Thập Thất cũng không hiểu tại sao. Đông Phương Tuyệt Thế vẫn cười, vẫn cười, cười đến … nước mắt muốn chảy ra.

Tiểu Cửu ghét nhất là hắn ăn đồ ăn rác, luôn thích nói lảm nhảm, trước đây hắn cảm thấy cô thật phiền, hiện tại, nghe những lời này hắn lại cảm thấy yên ổn.

Bất luận Tiểu Cửu biến thành thế nào, đều là Tiểu Cửu của hắn.

“Ngươi cười cái gì?” Tiểu Cửu giận dữ hỏi.

“Không có gì, mọi người ăn no một chút, đêm nay chúng ta bước đi.” Hắn nói xong mồm to cuồng ăn.

Bạc Thiếu Quân bày ra thiên la địa võng như thế nào, cho dù là địa ngục, hắn cũng có biện pháp thoát ra được.

Hắn sẽ mang Tiểu Cửu về Đài Loan, hai người cùng nhau trở về.

One thought on “[ĐMT] Chương 7.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s