[ĐMT] – Chương 7.1

Chương 7.1:

Đông Phương Tuyệt Thế trừng mắt nhìn Tiểu Cửu trước mặt, cơn tức đã bốc thành hoả. Từ Bạc gia rời đi không lâu, truy binh liền xuất hiện, hơn nữa đám người đến bao gồm cả hắc bạch lưỡng đạo (kể cả xã hội đen lẫn cảnh sát chính quy), bất luận là quân cảnh cảnh sát, hay là hắc đạo lộ diện, thế lực của Bạc Thiếu Quân có thể nói kinh người, như mảng đốm trên mình con báo (ý chỉ là đông đảo, số lượng lớn). Nhưng hắn đi vội vã, không có tâm tình đánh nhau, hơn nữa ba ngày trước bị tử phù hại cho thê thảm, hắn cơ hồ cơm còn chưa ăn, thể lực suy giảm, thật sự lười cùng nhóm người này tốn hơi, vì thế Thập Thất đem bốn Đông Phương Lang đánh lạc hướng truy binh, hắn cùng Thập Lục mang theo Tiểu Cửu trở về chi nhánh của Đông Phương Mỹ Nhân ở Bắc Kinh [Đông Phương các].

Bởi vì Đông Phương các chưa thi công xong, mặt tiền cửa hàng hỗn độn, tự nhiên lại trở thành chỗ trốn lý tưởng.

Chính là, khổ khổ sở sở mang Tiểu Cửu về, đợi cô tỉnh ngộ, hắn mới phát hiện, người hắn cứu trở về không phải là người của Đông Phương, mà là thê tử mới cưới của Bạc Thiếu Quân, Công Tôn Cửu!

Yêu pháp của Bạc Thiếu Quân quả nhiên lợi hại, đem toàn bộ trí nhớ 19 năm của Tiểu Cửu toàn bộ xoá bỏ.

Cô, không nhớ một chút gì về Đông Phương gia. Cũng không nhớ rõ hắn. hiện tại, cô chỉ nhớ rõ Bạc Thiếu Quân, chỉ nhớ cô là thê tử Bạc Thiếu Quân. Mẹ nó!

“Tiểu Cửu, cô thật sự không biết tôi là ai?” hắn không cam lòng, lại hỏi một lần nữa.

“Hừ, tôi đương nhiên biết, anh là kẻ thù của chồng tôi, tôi nói cho anh biết, đây là trên đất Trung Quốc, chồng tôi đã bày thiên la địa võng, tôi khuyên anh tốt nhất nên nhanh chóng đem tôi trở về.” Tiểu Cửu lạnh lùng trừng mắt hẵn.

Hắn cũng trừng mắt nhìn cô,lửa giận trong đôi mắt đẹp cơ hồ đem toàn bộ thế giới thiêu trụi.

“Cô, chồng?” hắn không có nghe sai đi? Cô lại đem ba chữ “chồng của tôi” nói ra dễ dàng như vậy? Như vậy… thật chói tai?

“Đúng, Thiếu Quân tuyệt đối không buông tha cho anh dễ dàng.” Cô hừ lạnh.

Thiếu Quân? Gọi thân thiết như vậy? đó là ai a? ai a?

“Cô không có chồng, nếu cô lấy một người đàn ông, người đàn ông đó cũng chỉ có thể là tôi.” Hắn lành lạnh bá đạo nói xong.

“Anh? Vì sao chỉ có thể là anh? Tôi lại không thích anh.” Tiểu Cửu nhíu mày, hoàn toàn không thèm để ý khuôn mặt hắn xám ngoét.

Mặt hắn trầm xuống, nhẹ tay ấn vào miệng vết thương bị cô đâm. Những lời này, so với một đao kia của cô còn lợi hại hơn. Bạc Thiếu Quân rốt cuộc đối cô làm cái gì? Tối hôm qua chứng kiến máu kia,chớp mắt một cái hắn còn tưởng cô đã thức tỉnh, nhưng mà, hiện tại, cô hiển nhiên vẫn chưa khôi phục trí nhớ, đương nhiên…trong mắt, trong lòng, đều không có hắn.

“Mặc kệ cô có thích tôi hay không, cô cũng chỉ có thể thích tôi.” Hắn cắn răng, mặc kệ trong lời nói của mình có bao nhiêu mâu thuẫn.

“ngươi thực sự là kẻ cuồng vọng, vì sao ta chỉ có thể thích ngươi?” cô không hờn giận nói.

“bởi vì cô là của ta, từ đầu đến chân, từ chân tóc đến hơi thở, đều là của ta.” Chớp mắt một cái hắn nhìn chằm chằm vào cô, trong lời nói tràn đầy tính độc chiếm, tư hữu.

Cô sửng sốt một chút, tâm không hiểu kinh hoàng.

“Anh … Anh nói bậy bạ cái gì đó? Tôi đã lập gia đình….”

“Kia không tính.” Hắn quả quyết phủ định.

Không tính? Người này nghĩ hắn là ai vậy? Hắn nói không tính sẽ không tính sao?

“Anh có tật xấu này sao? Như thế nào vẫn nói những lời vô lễ này với tôi? Anh rất thích tôi có phải hay không?” cô đứng thẳng người, tay chống thắt lưng hỏi.

“Đúng.”

Cô lại ngây ngẩn cả người, lúc này, tâm gắt gao thu lại.

“Chính là rất thích, nên mới có thể khó chịu như vậy.” hắn trong cơn giận dữ, thấp rủa một tiếng, cuồng bước tới gần cô.

“Cái gì?”

Cô còn chưa kịp phản ứng, tay hắn đã chế trụ sau gáy cô, mạnh mẽ kéo cô đến gần, cúi đầu chính là một trận mãnh liệt (first kiss!! Hơi muộn nha!)

Nguyên lai trong lòng hắn luôn có một cảm giác giày vò ngoan cố, chính là thích, vết sẹo lúc 13 tuổi vắt ngang qua ngực, động một chút là đâm vào trái tim hắn, chính là tình yêu nha.

Tình yêu nha, ngây ngô, mang theo cảm giác như cục bông nhỏ, nhộn nhạo, chia cắt, chậm rãi lớn lên, đi từ nửa tim bên trái sang bên phải tâm thất, nhiễu loạn nhịp tim hắn đập, trở ngại máu hắn lưu thông, làm hô hấp của hắn tắc nghẽn.

Loại cảm giác không thoải mái này, làm cho hắn ghét cay ghét đắng, hắn muốn kháng cự nó, nhưng càng làm như thế, nó càng lớn mau, càng lớn, cuối cùng, cuốn lấy toàn bộ trái tim hắn!

Chính là, tâm đã hiểu, ý chí vẫn hỗn độn, thẳng cho đến khi Bạc Thiếu Quân xuất hiện, đem lòng đố kị hừng hực của hắn làm cháy sạch toàn bộ lý trí còn sót lại.

Nguyên nhân vì chưa từng nghĩ tới sẽ có lúc bị mất đi, cho nên cũng không thèm để ý, hắn nghĩ, Tiểu Cửu vẫn đi theo bên người hắn, làm phiền hắn, ầm ĩ hắn, mắng hắn, đi theo hắn, phối hợp hắn, có lẽ hận hắn, có lẽ thương hắn… chính là sẽ không rời khỏi hắn.

Nhưng mà, tên Bạc Thiếu Quân ki lại đem cô mang đi, đem xoá sạch tâm tư trong lòng cô, một chút cũng không để lại. hỗn trướng kia, tự nhiên dám dùng yêu thuật này, để cướp đi Tiểu Cửu bên người hắn.

Chết tiệt!

Hắn phải làm như thế nào mới khiến cô nhớ lại? như thế nào mới có thể khiến cô quay trở về là Tiểu Cửu?

Càng nghĩ càng giận, hắn hôn càng kịch liệt, nụ hôn này, mang theo tâm tình hả giận, cũng với sự trừng phạt dành cho cô dám quên hắn.

Tiểu Cửu cứng nhắc, cả người khẽ run, hơi thở nam nhân này nóng rực, cuồng phách, kiêu ngạo, không cho cự tuyệt, cứ như vậy xâm nhập vào trong miệng cô.

Cô kinh ngạc vài giây, mới lấy lại tinh thần, tức giận dùng đầu gối thúc mạnh vào bụng hắn.

Hắn cảnh giác buông cô ra, nghiêng người tránh né, lui sang một bên.

“Anh…Anh …làm sao ngươi có thể hôn ta?” cô thở gấp gáp ,che miệng, giận dữ trừng mắt hắn.

“Đây là dấu ấn, dấu hiệu em là nữ nhân của tôi, hiểu không? Về sau, ai dám tuỳ tiện hôn em, chính là muốn chết.” hắc ác thanh ác khí tuyên bố. (bá đạo)

“Ai là nữ nhân của anh? Anh là đồ điên, xem ra tôi nhân nhượng với anh quá rồi!” cô tức giận, nhắm phía hắn, nắm đấm hướng trực tiếp đến mặt hắn. Hắn cũng triển khai thân thủ đối kháng, cô đánh, hắn phòng ngự, vô luận cô ra tay như thế nào, hắn đều có thể thủ đúng như vậy, quả thực không giống như đang đánh nhau mà giống như đang tập võ. Tiểu Cửu càng đánh càng kinh ngạc, bất luận cô ra chiêu gì, tên mĩ nam không giống đàn ông này có thể hoàn toàn hoá giải, giống như… giống như hắn sớm đối với công phu của cô rõ như lòng bàn tay….

“Muốn đánh thì đánh nhanh lên chứ, tôi mệt chết đi, chiêu tiếp theo muốn đá chân sao? Vẫn nên là dùng quyền thì hơn?” hắn kiên nhẫn thúc giục.

Trong lòng cô rùng mình, trong mắt một tia hung ác chợt loé, không đá chân, chợt quét về phía bàn trà bên người, đem bàn trà ngã lăn ra, lại thừa dịp hắn tránh qua, phi thân bổ nhào về phía trước, chưởng ngưng đọng toàn bộ sức lức hướng ngực hắn.

Hắn có thể tránh đi, nhưng hắn không muốn, giống như cô đang phát cáu, rõ ràng tuỳ ý để cô đắc thủ.

Quyền của cô không nhẹ, miệng vết thương vừa được băng bó tốt lại bị rách ra, nhưng hắn không nhúc nhích, cũng chỉ nhìn cô.

Thực đáng giận.

6 thoughts on “[ĐMT] – Chương 7.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s