[ĐMT] – Chương 6.4

Chương 6.4:

Ngày trước, ngoài miệng hắn thường thường khinh miệt nói đem Tiểu Cửu biến mất khỏi không khí, nhưng mẹ từng cười hắn, không khí đối với một người có bao nhiêu quan trọng, chờ khi hắn mất đi sẽ hiểu được.

Đúng, hắn rốt cuộc cũng đã hiểu, mất đi không khí, hắn căn bản không thể hô hấp, từ lúc Tiểu Cửu rời khỏi khách sạn, cả người hắn cơ hồ hít thở không thông.

Hiện tại, nhìn cô đứng cạnh bên người nam nhân khác, bảo vệ người khác, trái tim hắn tựa hồ như bị móng vuốt sắc bén vô hình nắm chặt, mỗi khi đập một lần, so với năm mười ba tuổi ấy, còn đau gấp vạn lần.

“Thật đáng thương, anh cũng chỉ có thể dùng thủ đoạn buồn cười này để được Tiểu Cửu yêu.” Hắn âm trầm châm chọc Bạc Thiếu Quân, ánh mắt lại nhìn chằm chằm lên mặt Tiểu Cửu.

Khuôn mặt kia, không quen thuộc hắn khẽ cười khinh miệt, không có thói quen tin tưởng đi theo hắn, khuôn mặt này, đang dùng một loại biểu tình chán ghét cùng đề phòng, trừng mắt hắn. đáng giận…Bạc Thiếu Quân lại đem Tiểu Cửu biến thành như vậy!

“Mặc kệ dùng thủ đoạn gì, kết quả là tôi vẫn chiếm được cô ấy, chỉ cần vậy là đủ.” Bạc Thiếu Quân tà ác cười.

“Chiếm được cô ấy? Hừ, còn quá sớm.” Đông Phương Tuyệt Thế gương mặt nháy mắt trở nên gian ác mê hoặc lòng người, bàn tay như quỷ đánh úp về phía Bạc Thiếu Quân.

Tiểu Cửu cơ hồ lập tức đánh trả, hai người đối phó xong xuôi, hoả khí bốc lên tận đầu, sức lực một quyền đánh ra ngày càng nặng, cô thì lại điên cuồng liên tiếp tấn công, hai người một trận kịch chiến, lại do trước đây phối hợp khá ăn ý, ai cũng không thắng được ai.

Đám người Thập Lục cùng Thập Thất xem người một nhà hỗ đấu, nhất thời không biết nên làm  như thế nào cho phải, Bạc Thiếu Quân thừa dịp bọn họ phân tâm, chậm rãi ngồi xổm xuống, viết trong lòng bàn tay, miệng lẩm nhẩm đọc chú văn.

Nhất thời, nhóm hộ vệ Bạc gia như nhận được lực lượng thần bí, trở nên dũng mãnh bạo ngược, tránh được sự khống chế của họ, lại lần nữa phản kích.

Thập Lục cùng Thập Thất đều kinh ngạc không thôi, dùng sức đối chọi lại.

Nguyên lai Tiểu Cửu đánh khó hoà giải, Đông Phương Tuyệt Thế cũng phát hiện sức lực của Tiểu Cửu bạo tăng, đáng sợ hơn rất nhiều, một chưởng đánh lui Tiểu Cửu, thừa dịp hướng Bạc Thiếu Quân bắn ra ngân đao, chỉ cần trừ bỏ Bạc Thiếu Quân, toàn bộ hỗn loạn này sẽ ngừng lại.

“Cẩn thận!” Tiểu Cửu khẩn cấp hô, mũi nhân điểm nhẹ, lùi qua cản lại, thấy cô vì Bạc Thiếu Quân lo lắng, Đông Phương Tuyệt Thế vừa tức vừa hận, ẩn nhẫn toàn bộ cảm xúc sắp bùng nổ, xuống tay càng thêm cuồng sát sắc bén, liên tục đánh lui Tiểu Cửu, sát đến gần Bạc Thiếu Quân.

“Tứ thiếu gia, không thể! Văn tiểu thư đã dặn dò, tuyệt không thể giết hắn!” Thập Thất gấp rút nhắc nhở.

“Đưa Tiểu Cửu trở về, đây mới là mục đích chúng ta đến đây.” Thập Lục hô to.

Không thể giết! vì sao không thể giết Bạc Thiếu Quân! Chết tiệt….

Hắn thấp rủa một tiếng, thân hình sắp tiến đến gần, nhưng lại chần chờ, Tiểu Cửu lập tức tấn công, hoàn hảo đá bay hồ điệp đao trong tay hắn, một tay đón được thanh đao, xoay người lại một cước hướng hắn đá đến.

Hắn mạo hiểm nghiêng người tránh né, đao phong sượt qua hai má hắn, lợi hại chặt đứt một đoạn tóc đen, khiến hắn sợ run một giây.

Ngay tại một giây này, Tiểu Cửu khẽ xoay chuyển hồ điệp đao, xoay ngược cán đao, dao nhỏ cứ như vậy trực tiếp đâm vào ngực hắn! (oh my god!!! Chị giết anh rồi! T^T)

“Tiểu Cửu!”

“Tứ thiếu gia!” Thập Lục cùng Thập Thất cùng kêu rống lên sợ hãi. Đông Phương Tuyệt Thế thân hình bất động, nhíu chặt hàng mi, tuyết đồng băng hàn thâm trầm nhìn Tiểu Cửu, từ khi sáu tuổi Tiểu Cửu đã bắt đầu theo hắn, Tiểu Cửu thuỷ chung dùng sinh mệnh của mình để bảo vệ hắn, ngay cả một sợi tóc Tiểu Cửu cũng không cho người khác chạm vào hắn…

Không nghĩ tới, người đầu tiên làm hắn bị thương, cũng là cô.

“Haha… Đông Phương Tuyệt Thế, một đao này tư vị như thế nào? Thống khoái sao?” Bạc Thiếu Quân cười to.

Đông Phương Tuyệt Thế căn bản không thèm để ý đến Bạc Thiếu Quân, chính là chậm rãi, bàn tay nắm chặt tay đang cầm thanh đao cắm vào màng tim, đối với Tiểu Cửu cười diễm mị:

“Tốt lắm, đâm vào thật tốt, như vậy, tôi nợ cô, cũng chỉ vừa đủ một đao.”

Thần sắc Tiểu Cửu cổ quái nhìn hắn, ánh mắt hỗn độn, tay không tự chủ được run run.

“Lần sau, cô phải đâm vào sâu thêm một chút, hiểu không? Nhất định phải đâm vào thật sâu, tạo thành vết sẹo…mới có thể đủ dài…đủ lớn…” nói xong, hắn cầm tay cô cùng đao, rút ra.

Máu tươi nhiễm đỏ ngực cô, cũng nhiễm đỏ hồ điệp đao.

Đồng tử mắt Tiểu Cửu nháy mắt co rút lại, trái tim cũng tựa hồ đi theo dòng máu tươi sôi trào, nổ tung.

Cô thở gấp gáp, run rẩy, thống khổ…giống như người vừa  mới trúng một đao kia, không phải Đông Phương Tuyệt Thế, mà là cô.

Cuối cùng, hai mắt cô mở to, thống khổ hét ra tiếng:

“A………”

Bạc Thiếu Quân kinh hãi, vì sao hắn gia tăng rủa khoá tâm trên người Tiểu Cửu lại như muốn vỡ tan! Thuật nguyền rủa của hắn, chưa bao giờ gặp sai lầm a! Không được, chứng tỏ khoá tâm của hắn chưa đủ mạnh, đến khi năng lượng của Tiểu Cửu liền bị suy yếu, trước khi khoá được lòng của cô, hắn không thể để Đông Phương Tuyệt Thế ảnh hưởng đến cô, càng không thể để hắn mang cô đi….

Hắn cảm thấy phẫn nộ, thân thủ đem cô kéo lại, nhưng Đông Phương Tuyệt Thế động tác nhanh hơn, lấy môi hôn cô, một tay đem cô gắt gao ôm trong lòng, ôm thật chặt, sau đó đi.

Bạc Thiếu Quân tức giận hét lớn:

“Đông Phương Tuyệt Thế, Tiểu Cửu đã là thê tử của tôi, buông cô ấy ra.”

“Tôi đã nói, những thứ của tôi, ai cũng không thể chạm vào, không thể nhường, không thể động. Tiểu Cửu, vĩnh viễn đều chỉ thuộc về Đông Phương Tuyệt Thế ta, vĩnh viễn!”. hắn lạnh lùng thốt.

“Cậu gian ngoan yêu nghiệt, nếu cậu không để cô ấy ở lại, tôi sẽ cho Đông Phương gia các người từ nay về sau đoạn tuyệt vô sau, tuyệt tử tuyệt tôn.” Bạc Thiếu Quân âm ngoan uy hiếp.

“Tốt, có bản lĩnh ngươi thử xem, nếu thực sự có một ngày như vậy, nhớ kỹ, tôi cũng sẽ cho Bạc gia các ngườitrả giá giống như thế.” Hắn không hề có ý sợ hãi ác liệt cười, quay đầu hướng Thập Lục quát:

“Chúng ta đi!”

Đông Phương Lang tuân lệnh, liên thủ bức lui Giang Thạch cùng đám hộ vệ Bạc gia, nhất cử nhất động bắn phá xoá sạch nến trắng cùng đèn lồng trắng, bốn phía nhất thời hoá thành một mản hắc ám. Ngay tại bên trong tối đen, một đạo lửa hoa dấy lên, ánh lên khuôn mặt Đông Phương Tuyệt Thế yêu tà ma lệ. mọi người đều nhận thấy rõ ràng, hắn đang cười. Giang Thạch đã được nếm mùi, sắc mặt đại biến, tiến lên giữ chặt Bạc Thiếu Quân chạy ra bên ngoài, hơn nữa khẩn cấp kêu: “mọi người toàn bộ rút lui!”

Thanh âm hắn chưa dứt, hoa lửa kia liền hoa thành vài hoả long, ở trong đại sảnh phì phò phun lửa, mọi người sợ tới mức thét chói tai trốn tránh.

“Đông Phương Tuyệt Thế!” Bạc Thiếu Quân rống giận dữ, lại bị một tiếng nổ mạnh cắn nuốt.

Lúc này đây, Đông Phương Tuyệt Thế thật sự phát điên, không chút nương tay đem toàn bộ Bạc trạch san bằng thành bình địa, hơn nữa giữa lúc hỗn loạn, mang tân nương Bạc Thiếu Quân đi.

2 thoughts on “[ĐMT] – Chương 6.4

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s