[ĐMT] – Chương 6.3

Chương 6.3:

Một tiếng nói trong trẻo tràn ngập ác ý cùng tức giận đánh gãy tiếng chúc mừng, giống như một quả lựu đạn, đem không khí chúc mừng nháy mắt đông cứng lại.

Mọi người kinh sợ xôn xao, còn chưa kịp hoàn hồn, từng tiếng nổ mạnh liền ở bốn phía Bạc trạch đồng thời vang lên, đinh tai nhức óc gầm vang, hình như có tên bất hoả nào cố ý ngay tại thời khắc vui mừng của Bạc gia mà phá hoại không khí.

“Đông Phương Tuyệt Thế?” Bạc Thiếu Quân sắc mặt khẽ biến. Giờ phút này Đông Phương Tuyệt Thế phải đau tâm liệt phế của Đông Phương cư tại Đài Loan, thống khổ mà suy yếu mới đúng, làm sao có thể…

Giang Thạch cũng chấn động, rõ ràng hắn thật sự điều tra, lúc trưa quả thật Đông Phương Tuyệt Thế đã rời khỏi Bắc Kinh.

Sân trước đại sảnh truyền đến tiếng kêu chém giết thảm thiết, bên trong đại sảnh mọi người cảm nhận thấy một luồng sát khí bức người hướng đại sảnh chính thẳng tắp mà đến.

Giang Thạch hoảng sợ, vung tay lên, lập tức mười tên hộ vệ bày ra trận pháp phòng ngự, vây quanh bốn phía Bạc Thiếu Quân cùng Tiểu Cửu.

“Nơi này có người chết sao? Khiến cho không khí trầm lắng thiếu sức sống như vậy.” theo âm thanh châm chọc, bóng đen với khuôn mặt tuấn tú cao lớn sải bước vững chãi bước vào đại sảnh.

Từ đầu đến chân một màu hắc tuyền, trong tay còn cầm hồ điệp đao dính đầy máu tươi, ngoài miệng lộ ra mỉm cười lãnh khốc.

Kiêu ngạo cuồng vọng, giống như không ai bì nổi, diễm quang giống như bắn ra bốn phía.

Đông Phương Tuyệt Thế mỗi lần ra ngoài, đều là kinh thiên động địa như vậy, hắn, cho tới bây giờ sẽ không hiểu được cái gì là cúi đầu.

“Thật sự làm cho tôi phải kinh ngạc đấy! Đông Phương Tuyệt Thế, bị trúng độc  môn tử phù rủa thuật mà tinh thần lại có thể sáng láng bình an vô sự như vậy, ngươi là người đầu tiên đấy.” Bạc Thiếu Quân thì thào trừng mắt nhìn vị khách không mời mà đến này.

“Trên đời này, kẻ dám mạo phạm Đông Phương Lang, chọc vào đại gia Đông Phương Tuyệt Thế tôi khó chịu đến mức phải tự mình động thủ, anh cũng là người đầu tiên.” Đông Phương Tuyệt Thế đi trước một bước.

“Đứng lại, Đông Phương Tuyệt Thế!” Giang Thạch cùng bọn hộ vệ đồng thời chĩa súng về phía hắn, tức giận quát to ra lệnh.

Đông Phương Tuyệt Thế lại ngang nhiên khinh miệt, hoàn toàn không thèm để ý tới, vẫn đi nhanh đến gần Bạc Thiếu Quân cùng Tiểu Cửu.

“Giết hắn!” Giang Thạch rống to.

Thập Nhất phút chốc mắt thấy khẩu súng sẽ biến đầu Đông Phương Tuyệt Thế thành tổ ong, mọi người chỉ cảm thấy hoa mắt, một trận khí thế áp đảo nháy mắt ở trong đại sảnh chấn động mở ra. Tiếp theo toàn bộ khẩu súng trong tay mười tên hộ vệ Bạc gia đều rơi xuống đất, cánh tay Giang Thạch thậm chí cũng bị người phản đòn xoay cổ tay, hơn nữa còn bị tước súng.

Biến hoá này, làm cho già trẻ Bạc gia đều bị doạ ngây người, đến ngay cả Bạc Thiếu Quân cũng phải thay đổi sắc mặt.

Năm tên hắc y nam tử đứng sừng sững ở trong đại sảnh, dễ dàng hoàn toàn khống chế cục diện.

Không cần đoán ra, hắn cũng biết bọn họ là ai, đi theo Lang Vương hiện thân, đương nhiên chính là  Đông Phương gia – Đông Phương Lang.

Xem ra, viện quân của Đông Phương Tuyệt Thế đã đến.

“Đông Phương Tuyệt Thế, cho dù cậu có mang toàn bộ Đông Phương Lang, cậu cũng giết không được tôi đâu.” Hắn khiêu khích nói.

“Không phải tôi muốn giết anh, tôi chỉ muốn là chém mấy đao cho hả giận.” Đông Phương Tuyệt Thế cười lạnh, cước bộ không ngừng, Văn Trí Lai ngàn vạn nói tuyệt đối không thể giết Bạc Thiếu Quân, nói là tử phù là do hắn thao túng, hắn mà chết, tử phù biến thành quỷ phù, càng khó giải hơn.

Tất nhiên có thể không giết, chỉ là khảm mấy đao rồi tống đi? Chỉ cần lưu cho hắn một hơi, đừng làm cho hắn tắt thở là tốt rồi, về điểm này, hắn hoàn toàn tự tin không hề đắn đo.

“Cậu cho là cậu có thể làm tôi bị thương được?” hắn nói xong khoé miệng gợi lên.

“Đương nhiên.” Đông Phương Tuyệt Thế diễm lệ chợt loé sát khí, một bước xa, đầu ngón tay hồ điệp đao đã bổ về cổ Bạc Thiếu Quân.

Ngay tại một cái chớp mắt này, vẫn đứng bên cạnh Bạc Thiếu Quân, Tiểu Cửu không nhúc nhích chém ra tay áo bào trắng, quấn lấy thanh hồ điệp đao kia, trở lại bên sườn, quét về phía trước mặt Đông Phương Tuyệt Thế, quát chói tai: “Không cho phép làm vị hôn phu của tôi bị thương.”

Đông Phương Tuyệt Thế kinh hãi, nhanh chóng lui về phía sau, bước ba bước rồi mới chấn tĩnh, hai mắt trừng lớn.

Tiểu Cửu! Cô…ra tay với hắn?

“Dám đến hôn lẽ của tôi quấy rối, các ngươi thật sự to gan lớn mật!” Tiểu Cửu nói xong thả người lùi ra xa hắn, toàn thân tràn ngập địch ý, nắm tay đánh mạnh.

“Tiểu Cửu!” Đông Phương Lang đều khiếp sợ.

Đông Phương Tuyệt Thế kinh ngạc phẫn nộ,  rất nhanh hoá giải được đòn tấn công ác liệt của cô, mạnh mẽ chế trụ cổ tay cô, cơn bạo tức hướng :

“Này! Cô làm cái gì đấy?” Cô bị làm sao vậy? Vì sao lại che chở Bạc Thiếu Quân? Vì sao đối đồng cùng hắn? hắn nhịn hai ngày, tránh thoát khỏi cơ sở ngầm của Bạc gia, mới đợi được bọn Thập Lục mang Văn Trí Lai đến giải bùa chú, tạm thời áp chế tử phú của Bạc Thiếu Quân, vì cô mà trở về, không nghĩ tới, cô lại đối hắn như vậy…

“Lớn mật ngông cuồng, muốn chết!” Tiểu Cửu dể dàng xoay cổ tay, thân hình tránh thoát khỏi khoá tay của hắn, ngay sau đó chân dài hướng sướn thắt lưng hắn đá tới.

Hắn giật mình, mỗi chiêu Tiểu Cửu xuất ra đều là những chiêu cô am hiểu âm ngoan nhất, đây là cô chuyên dùng để đối phó với địch nhân…

Địch nhân? Cô…lại đem hắn biến thành địch nhân?

“Tứ thiếu gia!” Thập Lục thấy hắn ngây ngố, xông đến nhận lấy cước đá của Tiểu Cửu, cũng dùng một quyền bức lui cô, khẩn cấp kêu:

“Tiểu Cửu, cô điên rồi sao?”

Tiểu Cửu trừng mắt nhìn Thập Lục, hừ lạnh:

“Nhóm người điên này, mau cút ra ngoài, nếu không tôi sẽ không khách khí.”

“Cô…” Thập Lục ngẩn ngơ, Tiểu Cửu trước mắt, quả thực là người xa lạ!

Nhìn Tiểu Cửu bảo hộ Bạc Thiếu Quân, nhìn thấy cô dùng thái độ đối mặt với kẻ thù để đáp trả Đông Phương Lang, Đông Phương Tuyệt Thế đã nghiêm túc hiểu được, nhất định Bạc Thiếu Quân đã dùng yêu pháp!

“Anh đối Tiểu Cửu làm cái gì?” hắn cuồng nộ nhìn thẳng Bạc Thiếu Quân. Bạc Thiếu Quân đắc ý đứng ở phía sau, nắm tay cô, cười nói:

“Cô ấy đã là  vợ của tôi, từ giờ trở đi, trong mắt của cô ấy, trong lòng, cũng không có người nào là Đông Phương Tuyệt Thế. Thế này thật tốt, thậm chí, tất cả những gì liên quan đến Đông Phương gia cô ấy cũng không nhớ rõ, cô ấy vĩnh viễn chỉ yêu một mình ta, cũng chỉ bảo vệ một mình ta, cô ấy…đã hoàn toàn trở thành người của tôi.”

Sắc mặt Đông Phương Tuyệt Thế lành lạnh chợt biến, trái tim bị lòng đố kị cuồng thiêu.

Vốn tưởng rằng, sẽ không có chuyện gì khiến hắn đau đớn so với đau đớn năm mười ba tuổi, nhưng liên tiếp hai ngày, hắn lại một lần nữa càng thêm đau lòng, một lần so với một lần càng hiểu được ý nghĩa của Tiểu Cửu đối với hắn.

One thought on “[ĐMT] – Chương 6.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s