[ĐMT] – Chương 6.1

Chương 6.1:

Chung quy Tiểu Cửu không rời khỏi Bắc Kinh, bởi vì cô không thể đi. Hai giờ trước, khi cô vừa mới cùng Đông Phương Tuyệt Thế rời khỏi khách sạn, một chuyện kỳ quái đã xảy ra! Đông Phương Tuyệt Thế giống như bị trúng tà, đột nhiên nôn không ngừng, giằng co gần ba mươi phút, cơ hồ đem cả dịch mật nôn ra, vẫn không thể dừng lại.

“Tuyệt Thế, rốt cuộc cậu bị làm sao vậy? nôn nhiều lắm không?” cô lo lắng hắn ăn cái gì đó làm bụng bị khó chịu.

“Tôi…” Đông Phương Tuyệt Thế nói không nên lời, bởi vì cứ mở miệng lại nhịn không được muốn phun ra.

Mắt thấy hắn sẽ phun ra đến mức hạ đường huyết do mất nước, cô quyết định đưa hắn đến bệnh viện.

“Không được, như vậy cậu sẽ không thể đáp máy bay, trước tiên phải đưa cậu đi kiểm tra.” Cô tới quầy gọi một tiếng xe tãi, đang muốn lên xe, điện thoại của cô liền vang lên.

“Vâng?”

“Tiểu Cửu, Đông Phương Tuyệt Thế có khoẻ không?” Bạc Thiếu Quân ôn nhu ân cần thăm hỏi, hàm ý chứa đầy ác ý. Sắc mặt cô đột nhiên biến sắc, lập tức hiểu được, Tuyệt Thế bị như vậy, đều là do Bạc Thiếu Quân giở trò quỷ.

“Anh rốt cuộc làm cái gì?” cô cắn răng.

“À… anh cái gì cũng không có làm! Tất cả đều do hắn gieo gió gặt bão, là tại hắn lúc ở trong lăng mộ giết hại thủ hạ của anh, ở lăng tẩm quan trọng nhất là “sinh môn”, mà anh chỉ thuận tay để ở sinh môn một cái [tử phù].” Bạc Thiếu Quân thoải mái mà cười.

“Từ phù?” Tiểu Cửu âm thầm hít một ngụm không khí.

“Đúng, tử phù, đem toàn bộ lăng tẩm phong ấn thành một cái tử huyệt, nếu lúc trước đã có sẵn một lời nguyền rủa, nó sẽ làm cho lời nguyền đó mạnh gấp bội, sau đó, những người liên quan, đều không trốn thoát… nếu ba mươi tuổi phải chết, một người cũng đừng mong sống sót.” Bạc Thiếu Quân nhẹ giọng nói.

“Cái gì?” cô ngây dại, Bạc Thiếu Quân thực hiển nhiên đã biết chuyện Mỹ nhân chú.!

“Có muốn biết từ phù anh hạ nếu phát huy sẽ như thế nào không? Đầu tiên là nôn mửa, sau đó phát sốt, toàn thân vô lực, chỉ có thể thống khổ, vẫn tiều tuỵ, thẳng cho đến khi chết mới thôi.”

Cô kinh hãi nhìn Đông Phương Tuyệt Thế, cô cho tới bây giờ chưa thấy qua hắn suy yếu trăng bệch như thế.

“Hiện tại, không chỉ Đông Phương Tuyệt Thế, anh nghĩ, ba người anh của hắn, cùng với đứa con chưa ra đời của Đông Phương gia, hẳn là cũng cùng chung số phận đi!” Bạc Thiếu Quân giống như đang nói về chuyện gì đó rất thú vị.

Không!

Tiểu Cửu hoảng hốt, Bạc Thiếu Quân từ phù chẳng những Đông Phương tứ huynh đệ đều gặp tai ương, mà ngay cả đứa bé trong bụng Hắc Tĩnh cũng… tên này muốn tiêu diệt Đông Phương gia!

“Là Bạc Thiếu Quân giở trò? Hắn…nói cái gì?” Đông Phương Tuyệt Thế nhìn chằm chằm vào dung nhan đang sợ hãi của cô, thân thể mềm nhũn phẫn nộ mà nghiến răng.

“Xem tình huống của Đông Phương Tuyệt Thế thật tệ! Dạy hắn tránh tổn hao khí lực nếu không như thế nào mà có khí lực đi đến chân anh cầu xin đây?”Bạc Thiểu Quân âm trầm cười.

“Họ Bạc …nói cái gì đó?”

“Anh thực thối nát.” Ánh mắt cô nháy mắt đã kết băng.

‘Là em bức anh làm vậy. Tiểu Cửu, em biết rõ anh làm như vậy là có mục đích, chỉ có một.” Bạc Thiếu Quân thở dài.

Đúng, cô biết, hắn muốn cô, dùng bất kỳ thủ đoạn tồi tệ nào, chỉ vì cô.

Nhưng, quỷ dị là, cô biết rất rõ ràng rằng, hắn cũng không yêu thương cô, cái Bạc Thiếu Quân muốn, chính là có thể có thê tử ngăn sát làm cho gia tộc thịnh vượng thôi. Gả cho người như thế, chỉ cần chấp nhận số phận, ngoan ngoãn nối dõi tông đường, tuyệt đối sẽ không bị bạc đãi, nhưng mà, điều kiện đầu tiên là tâm phải cam tâm tình nguyện.

Mà lòng của cô…sớm không ở…

“Trở về đi! Tiểu Cửu, trở lại bên người anh.” Bạc Thiếu Quân kêu.

“Lập tức giải trừ tử phù của anh!” cô nén giận.

“Có thể, sau khi chúng ta kết hôn, tự nhiên anh sẽ giải trừ nó.”

“Anh…”

“Anh đã xem trước ngày đính hôn, chính là ngày kia, đó là một ngày tốt.”

“Ngày kia?” nhanh như vậy?

“Đúng rồi, anh hy vọng Đông Phương Tuyệt Thế có thể ở lại dự lễ, cho nên, em liền dẫn hắn trở về đi!” hắn bổ sung thêm một câu.

“Bạc Thiếu Quân, anh đừng quá phận!” cô tức giận đến giọng nói lạnh cứng.

“Anh nói cho em xem suy nghĩ thế nào! Em kết hôn, nhất định cũng phải có người nhà tham dự, Đông Phương Tuyệt Thế là đệ đệ của em, không đến có được không?”

Đệ đệ… cô quay đầu nhìn Đông Phương Tuyệt Thế, trái tim co rút đau đớn, kêu Đông Phương Tuyệt Thế dùng thân phận em trai để tham dự hôn lễ của cô, chiêu này của Bạc Thiếu Quân đủ ngoan độc.

“Ngày kia…muốn làm cái gì? Hắn…muốn làm cái gì?” Đông Phương Tuyệt Thế giận dữ hỏi.

Cô tránh đi tầm mắt hắn, trực tiếp đối với di động, cường ngạnh nói:

“Có tôi là đủ rồi, không cần bất luận kẻ nào tham dự, tôi không cho phép ngươi động đến một sợi lông tơ nào của anh ấy, cho anh ấy đi, tôi liền trở về.”

Đông Phương Tuyệt Thế nghe được mày rậm nhíu chặt lại, khẩn cấp nói:

“Tiểu Cửu, cô không thể…”

“Em thật đúng là thích tên tiểu tử kia, anh có điểm ghen tỵ!” Bạc Thiếu Quân trào phúng nói:

“Em đi! Em đã nguyện ý trở lại, anh liền đáp ứng em, anh không thích hắn. Nhưng mà tốt nhất đến giữa trưa phải đi khỏi Bắc Kinh, vĩnh viễn không được xuất hiện trước mặt anh nữa.”

Cứ như vậy, Tiểu Cửu cùng Bạc Thiếu Quân thương lượng xong, cô tắt điện thoạt di động, nhìn thật sâu vào Đông Phương Tuyệt Thế đang tựa vào sô pha ở đại sảnh khách sạn.

Hắn cũng không nôn mửa nữa, nhưng tình huống vẫn là rất tệ, gương mặt xinh đẹp giống như bị rút mất máu, giữa hai đầu lông mày lộ ra hắc khí, hơi thở suy yếu mà ngắn ngủi, hai mắt bình thường cao ngạo, cũng mất đi sự tinh anh, trở nên ảm đạm âm tối. Giống như bảo thạch bị che mắt ánh sáng lấp lánh, lúc này cô không nhận ra Đông Phương Tuyệt Thế mọi khi nữa. Bởi vậy cũng biết, cho dù công phu của Đông Phương Tuyệt Thế có mạnh mẽ cỡ nào, cũng không thể chống lại được loại phù chú yêu thuật này.

“Cô cùng Bạc Thiếu Quân nói gì đó?” chỉ là những lời này, Đông Phương Tuyệt Thế đã thở hồng hộc.

“Nghe thấy cậu nói thật tốt, tôi giúp cậu gọi xe, cậu sẽ lập tức đến sân bay đáp máy bay bay về Đài Loan, tôi sẽ liên lạc với sư phụ ra đón cậu.” cô nghiêm túc nói.

“Còn cô thì sao? Cô muốn đi đâu?” Đông Phương Tuyệt Thế kỳ thật không hỏi cũng biết đáp án.

“Tôi đi tìm Bạc Thiếu Quân.”

“Không cho phép đi!” hắn trừng mắt nhìn cô, dung nhan trắng bệch mà phẫn nộ.

“Bạc Thiếu Quân hạ tử phù, không chỉ mình cậu biến thành như vậy, ngay cả đại ca, anh hai, anh ba, còn có Hắc Tĩnh và đứa bé trong bụng đều gặp nguy hiểm, toàn bộ sự việc này là do tôi mà nên, cho nên, tôi phải tự giải quyết…”

“Chuyện tử phù, Văn Trí Lai sẽ giải quyết được. không cho phép cô đi.”

“Văn Trí Lai thân thể căn bản chưa hồi phục, tôi lại không thể gây cho Đông Phương gia thêm phiền toái, Bạc Thiếu Quân muốn là tôi, chỉ cần tôi, tất cả vấn đề đều có thể giải quyết.”

“Cô cho là cô tìm hắn, hắn sẽ hoá giải tử phù sao?” ngu ngốc đáng chết! Loại hứa hẹn như thế này mà cô cũng tin?

“Tôi sẽ làm cho hắn phải hoá giải, tin tưởng tôi.”

“Không, tôi không tin hắn, cô cũng đừng có tin tưởng hắn… theo tôi về Đài Loan.” Hắn bắt lấy tay cô, lần đầu tiên cảm thấy sợ hãi, sợ cô cứ như vậy vĩnh viễn rời khỏi hắn mãi mãi.

Trái tim cô run rẩy, cúi đầu nhìn hắn, chưa từng nghĩ tới sẽ phải ly biệt nhanh như vậy.

Cô từng nghĩ đến, cho dù không thể yêu hắn, cho dù chỉ có thể là Đồng Mệnh Nhân của hắn, cô cũng có thể ở cùng một chỗ cả đời với hắn.

Nhưng giờ phút này, bọn họ đối với Đồng mệnh nhân đúng là bắt đầu cùng một số phận.

Cô muốn một lần cuối cùng này thay hắn chắn, chính là chắn cho Bạc Thiếu Quân không thể giết hắn.

Dùng hôn nhân của cô, tương lai của cô…

Còn có tình yêu của cô…

“Không có thời gian, đừng dong dài nữa, chuyện này tôi đã quyết định.“ cô kiên định, dễ dàng tránh khỏi bàn tay hắn.

“Cái gì?” Đông Phương Tuyệt Thế giận trừng mắt cô.

“Tôi chỉ trở lại thân phận vốn có, về sau, tôi không còn là Đông Phương Cửu, mà là Công Tôn Cửu, thậm chí, sắp trở thành Bạc phu nhân, tôi…không rảnh để bảo hộ cậu, Tuyệt Thế, cậu phải tự mình bảo trọng.” cô cố ý nói thật thoải mái, nói như không còn gì lưu luyến.

“Tôi nói rồi, không có sự cho phép của tôi, cô không thể đi.” Hắn gầm nhẹ.

“Cậu không có tư cách ngăn cản tôi, bởi vì, tôi cho bây giờ không phải là của cậu, trước kia không phải, về sau lại càng không phải.” cô lạnh lùng nói.

Khuôn mặt tuyệt mĩ của hắn gần như bốc cháy.

“Tương lai của tôi, chính tôi tự quyết định, mà tôi đã quyết định phải gả cho Bạc Thiếu Quân, chỉ tiếc là không kịp nói cho bà nội cùng phu nhân biết, đành nhờ cậu thay tôi chuyển tin vui.” Cô kiên định nói xong.

“Cô dám gả cho hắn xem xem!” Đông Phương Tuyệt Thế tức giận đến phát run. Giận cô tự mình quyết định vì Đông Phương gia mà hy sinh, giận chính mình lại bị Bạc Thiếu Quân sắp đặt, giận Đông Phương gia vĩnh viễn không thể đánh thắng nỏi tà đạo yêu pháp.

Cô giả bô bất đắc dĩ, thở dài một hơi, hừ cười:

“Tôi sẽ gả cho hắn, hơn nữa đã ấn định ngày cưới rồi.”

“Cô…” ngu ngốc! ngu ngốc! đứa ngốc!

“Chúc phúc cho tôi đi! Sau đó, chúng ta không cần gặp lại, đến khi chết, đừng nhìn thấy nhau nữa.” cô nhịn xuống cảm giác ăn mòn đến tận xương trong lòng, thật sâu nhìn hắn, nhìn hắn một lần cuối cùng.

Nhìn đôi mắt tinh anh rạng ngời, cái mũi cao thẳng tắp, đôi môi anh đào….

Còn có tính tình tuỳ hứng trên đời chỉ có một không hai, bá đạo, càn rỡ, dã man, bộp chộp… cùng với tuyệt diễm.

Hắn ngẩn ra, ngực giống như bị một thanh lợi khí đâm thủng thật mạnh, đau đến không thể hô hấp. Không thể gặp mặt? Cô dám nói như vậy? Dám một mình quyết định không gặp mặt hắn?

“Cần phải đi rồi, máy bay không đợi người.” nói xong, cô hướng quản lý khách sạn nói một tiếng, tiếp theo, không nhìn Đông Phương Tuyệt Thế, không chút do dự xoay người ra khỏi khách sạn.

“Tiểu Cửu! Trở về!” hắn tức giận lớn tiếng kêu lên, động đậy thân mình muốn đuổi theo, ngay cả một bước cũng không thể đi được, cả người vô lực ngã sõng soài xuống đất.

“Tiên sinh!” nhân viên quản lý khách sạn vội vàng tiến đến dìu hắn.

Tiểu Cửu tâm đau đớn, thiếu chút nữa quay đầu trở lại, nhưng,  không được, muốn cứu hắn, hiện tại cô không thể mềm lòng, cô phải đi.

“Tiểu Cửu! Đứng lại! Tiểu Cửu.”

Sau lưng truyền đến hơi thở khó khăn đau tâm liệt phế của Đông Phương Tuyệt Thế, nhưng Tiểu Cửu trên mặt không một chút thay đổi, cước bộ không ngừng, kiên quyết đi, càng kiên định rõ ràng.

Chính là, không ai thấy, lòng cô đang rơi lệ. Đừng, tiểu nam hài xinh đẹp đòi mạng. Đừng, mối tình đầu của em, người em yêu say đắm duy nhất, vĩnh biệt…

2 thoughts on “[ĐMT] – Chương 6.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s