[ĐMT] – Chương 5.2

Chương 5.2:

Đông Phương Tuyệt Thế ở trong lòng thấp rủa một tiếng, tuấn nhan trầm xuống, cười lạnh:

“Bất quá chỉ là một cái hình xăm, có thể chứng minh cái gì? Ai biết được không phải ngươi mới làm sau này chứ, cố ý chế tạo chứng cớ này?”

“Tôi không cần chứng minh với cậu, Đông Phương Tuyệt Thế, tôi chỉ cần chứng minh với Tiểu Cửu, tôi nghĩ, cô ấy biết rõ ràng những điều tôi nói đều là sự thật, về phần cậu có tin hay không, đều không sao cả.” Bạc thiếu Quân khẩu khí cố ý chỉ ra Đông Phương Tuyệt Thế không có liên quan gì đến chuyện này.

“Tiểu Cửu bị anh dùng mê thuật ý nghĩ không rõ ràng, chỉ có tôi tỉnh táo thật sự, có tôi ở đây, anh đừng mơ tưởng động vào cô ấy.”

Đông Phương Tuyệt Thế hừ lạnh.

“Thật sự là người em trai tốt! Bảo hộ tỷ tỷ như vậy.” Bạc Thiếu Quân chế nhạo.

Tiểu Cửu nhíu mày, nghĩ rằng, Bạc Thiếu Quân này tâm cơ cũng thật sâu khôn lường! rõ ràng hắn cố ý muốn chọc giận Tuyệt Thế.

Con mắt Đông Phương Tuyệt Thế sáng lên nguy hiểm nheo lại:

“Ai nói cho anh cô ấy là tỷ tỷ của tôi?”

“Đông Phương gia nhà cậu nuôi nấng cô ấy, không phải sao?”

“Ai nói nhận nuôi thì phải là huynh đệ tỷ muội?”

“A, đúng rồi, tôi nghe nói, Đông Phương gia các ngươi nhận nuôi cô ấy chỉ là vì muốn thay cậu làm lá chắn”.

Đông Phương Tuyệt Thế im lặng một giây, tiếp theo, khoé môi khẽ nhếch:

“Xem ra, điều anh biết còn thiếu….”

Tiểu Cửu thầm kêu không ổn, nam nhân Đông Phương gia đều có một loại cổ quái, khi tức giận đến cực điểm, ngược lại sẽ không rít gào mắng, chỉ biết cười, mà mỗi khi bọn họ nở nụ cười, nếu không khiến cho tinh phong huyết vũ (gió tanh mưa máu) tuyệt không bỏ qua.

Trong đó, Tuyệt Thế là cực đoan nhất.

“Các người đều nghĩ rằng cô ấy mồ côi, mới có thể dùng cô ấy làm tấm lá chắn, dù sao sinh mệnh của cô ấy rẻ mạt, có chết cũng không có quan hệ, đúng không?” Bạc Thiếu Quân tiếp tục nói, Đông Phương Tuyệt Thế khoé miệng cong lên cao.

Da đầu Tiểu Cửu bắt đầu run lên.

“Bất quá, các người không thể tiếp tục lợi dụng cô ấy, cô ấy là nương tử mất tích mười chín năm của tôi, nên đem cô ấy trả lại cho tôi thì hơn.”

“Còn?” Đông Phương Tuyệt Thế  đối với những chữ này cực kỳ phản cảm:

“Anh dùng từ sai, còn có ý tứ khác, tỏ vẻ hướng tôi hướng anh mượn này nọ đó.”

“Cậu đúng là mượn a! nhưng lại mượn mười chín năm!” Bạc Thiếu Quân cười lạnh.

“Không đúng như vậy, bởi vì từ ngày Tiểu Cửu bước chân vào Đông Phương cư, cô ấy chính là của tôi.” Đông Phương Tuyệt Thế bá đạo tuyên bố.

Tiểu Cửu ngạc nhiên, quay đầu nhìn hắn, tim ngừng đập nửa nhịp.

Hắn…đang nói cái gì?

“Của cậu?” sắc mặt Bạc Thiếu Quân trầm giận dữ.

“Đúng, của tôi, mặc kệ cô ấy là ai, mặc kệ cô ấy ở bên người ta sắm vai nhân vật gì, cô ấy đều là vật sở hữu cá nhân của tôi, trừ phi tôi gật đầu, nếu không, ai cũng không thể động vào, không có khả năng, không thể muốn.” Đông Phương Tuyệt Thế ngang nhiên nói được mà tuỳ hứng. Tiểu Cửu trợn to hai mắt, lần đầu tiên cô nhìn thấy Đông Phương Tuyệt Thế thể hiện ra ý nghĩ chiếm hữu mãnh liệt như vậy, cũng là lần đầu tiên biết hắn nghĩ về cô như thế nào.

Vật sở hữu….

Nguyên lai, hắn cứ cho rằng như vậy sao? Bởi vì hắn đem cô trở thành của riêng hắn, cho nên chỉ có hắn mới có thể chỉnh ác cô, ra lệnh cho cô, sai khiến cô sao?

Tiểu tử này!

Cô nên tức giận? nên phẫn nộ? bất luận tên này chưa bao giờ để bất cứ người hay vật nào cường hãn lọt vào trong mắt hắn, không lý do gì không tức giận.

Nhưng mà, liền bởi vì biết tính tình Tuyệt Thế, bởi vì hiểu rõ hắn, bởi vì hiểu được toàn bộ thế giới trong lòng hắn chỉ phân chia vì hắn muốn, cũng vì hắn không cần, cho nên, nghe hắn nói như vậy, cô chẳng những không hề cao hứng, ngược lại… tim đập còn nhanh dị thường….

“Tôi nghĩ, Tiểu Cửu cũng không cho là như vậy.” Bạc Thiếu Quân châm chọc nhìn về phía cô.

“Tôi…” cô đang muốn nói, đã bị Đông Phương Tuyệt Thế một ngụm đánh gãy.

“Ý muốn của cô ấy một chút cũng không quan trọng, hết thảy lời tôi nói mới tính.” Đông Phương Tuyệt Thế cuồng vọng nói.

“Uy!” cái này hơi quá đáng đi! Rốt cuộc cô trên danh nghĩa vẫn là tỷ tỷ…

“Đi thôi, không cần thiết phải nghe tên điên này nói nhiều, theo tôi trở về!” Đông Phương Tuyệt Thế lười nói, nắm tay cô bước đi.

Bạc Thiếu Quân âm trầm hừ một tiếng, quát:

“Cậu muốn đi thì đi một mình đi, để Tiểu Cửu ở lại.”

Đông Phương Tuyệt Thế quay đầu lại, lạnh lùng nhìn hắn:

“Tôi đi đến đâu, cô ấy phải theo đến đó.”

“Cô ấy sẽ không đi theo cậu.” Bạc Thiếu Quân nói được thực chắc chắn.

Hắn vừa nói một câu, một đám hộ vệ Bạc gia liền xông tới.

Đông Phương Tuyệt Thế mau quanh lạnh thấu xương, sát khí nồng đậm.

Tiểu Cửu nhăn mày, không thể tưởng tượng bản thân mình lại đột nhiên trở thành đồ vật trao tay như vậy.

Rốt cuộc chuyện này là tốt hay xấu?

“Tốt lắm, Bạc Thiểu Quân, tôi biết anh thực sự muốn tôi lưu lại, nhưng mà tôi cũng không muốn gả cho anh, cho dù tôi thật sự là Công Tôn Cửu, tôi cũng có quyền lựa chọn hôn nhân của mình đi?” cô thật sự quay về phía Bạc Thiếu Quân thuyết phục.

“Không, em không có, hôn sự này, hoàn toàn không thể xoá bỏ.” Bạc Thiếu Quân nghiêm chỉnh nhìn cô chằm chằm.

Cô ngẩn ra, lập tức nụ cười lạnh lẽo hiện lên:

“Anh không hiểu tôi, con người tôi, cực kỳ cực kỳ căm ghét bị ép buộc.”

“Anh sẽ không ép buộc em, anh sẽ làm cho em cam tâm tình nguyện gả cho anh.” Bạc Thiếu Quân lại nói.

Đông Phương Tuyệt Thế nghe không nổi nữa, nháy mắt hai cánh bướm bạc bay ra, mục tiêu hoàn toàn tập trung trên người Bạc Thiếu Quân.

Giang Thạch cùng hộ vệ Bạc gia lập tức bao vây lấy thiếu gia của họ, nhưng trong khi bọn hắn ngăn lại hai thanh hồ điệp đao thì đột nhiên nhìn thấy rõ ràng trong tay Đông Phương Tuyệt Thế trong tay cầm một thứ kỳ lạ gì đó….

“Tuyệt Thế, không thể!” Tiểu Cửu gấp gáp kêu lên.

Nhưng đã quá muộn, ngay khi tiếng kêu thất thanh của Tiểu Cửu vang lên, Đông Phương Tuyệt Thế mặt đầy ý cười tà ác, cầm trong tay vật kỳ quái kia dùng sức ném ra phía sau đèn tế, sau đó mọi người chỉ ngửi thấy một mùi thuốc sùng nồng nặc, Giang Thạch cùng nhóm hộ vệ sắc mặt đại biến, đồng thời hướng Bạc Thiếu Quân bổ nhào che chắn cho hắn, sau đó, ánh lửa chợt loé lên, ầm ầm một tiếng, toàn bộ khu nhà rung động kịch liệt, đàn tế bị hư hỏng mất một nửa….

Bụi bặm khắp nơi, Đông Phương Tuyệt Thế cùng Tiểu Cửu sớm chẳng biết đi đâu, chỉ để lại một đống hỗn độn cùng thi thể.

Bạc Thiếu Quân được Giang Thạch đỡ đứng lến, sắc mặt âm trầm lục ám:

“Thật sự là yêu nghiệt…đi đến không có nơi đâu là không có huyết tinh hỗn loạn… Đông Phương Tuyệt Thế này là yêu, ta không thể không Phi diệt!”

“Tông chủ, có muốn đuổi theo Công tôn tiểu thư không ạ?” Giang Thạch lo lắng phẫn nộ phủi đi tro bụi trên người hắn.

“Không cần, ta sẽ ở dưới lăng tẩm, “tử phù”hắn là bắt đầu phát huy hiệu lực, Đông Phương gia rất nhanh sẽ nếm được quả đắng, đến lúc đó, Tiểu Cửu tuyệt đối sẽ ngoan ngoãn trở về bên cạnh ta.” Bạc Thiếu Quân âm tà nói xong, trong mắt loé lên tinh quang.

3 thoughts on “[ĐMT] – Chương 5.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s