[ĐMT] – Chương 5.1

Chương 5.1:

Bạc Thiếu Quân cúi đầu nhìn Tiểu Cửu đang nằm trong lòng, cười, chính là, nụ cười của hắn không duy trì được lâu, hắn đắc ý, cũng rất nhanh bị một bóng đen từ trên trời giáng xuống đánh nát. Bóng đen kia đột ngột lại mau lẹ, bí mật mang theo sát khí cuồng mãnh, giống như một cơn gió  lốc màu đen, cứ như vậy không hề báo trước cuốn vào Bạc gia.

Bóng đen xoát nhiên rơi xuống đất, một trận này hơi thở so với tuyết mùa đông còn khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo, khiến bộ mặt mọi người phát đau, ngực cứng lại.

Giang Thạch cùng gia nhân của Bạc gia há hốc mồm kinh hãi, hoàn toàn không hiểu hắn vào bằng cách nào, bốn phía Bạc gia đều có hệ thống theo dõi cùng thủ vệ tuần tra chặt chẽ cẩn mật, không hề có tiếng chuông cảnh báo, cũng không có bất luận kẻ nào thông báo.

Bạc Thiếu Quân định nhãn vừa thấy, sắc mặt tái nhợt trầm xuống.

Đông Phương Tuyệt Thế một thân hắc y tung bay trong gió, đỉnh đầu đội chiếc mũ đen phi hành, vạt áo trước gió phanh ra, buộc tóc tuột ra, tay áo tung bay giống như đôi cánh đen, tóc dài rối tung, bộ dáng kia, giống như tử thần tà mị từ địa ngục đến bắt người… thật đẹp, rất dã (hoang dã), thật ngông cuồng ác liệt, rất nguy hiểm…lệ sắc quỷ mị kia đủ để đoạt lấy lòng người. dưới đèn đuốc sáng ngời, mọi người kinh ngạc nín thở ngây ngốc.

“Không nghĩ tới cậu đến nhanh như vậy.” Bạc Thiếu Quân có chút ngoài ý muốn, có chút ảo não, hắn nghĩ rằng, Đông Phương Tuyệt Thế ít nhất cũng phải một hai ngày nữa mới đến.

Vốn tưởng rằng, Đông Phương Tuyệt Thế cũng không để ý đến Tiểu Cửu, bất quá tốc độ của hắn tới đây xem ra, hiển nhiên hắn đã đoán sai, hai người này ràng buộc, so với hắn nghĩ còn sâu sắc hơn nhiều.

Đông Phương Tuyệt Thế lạnh lùng không nói, thẳng trừng mắt Tiểu Cửu đang kề sát ở trong lòng Bạc Thiếu Quân, mị nhãn như hoả, khí diễm tận trời.

Hơn mười sáu chung sống cùng nhau, hắn còn có thể không hiểu tính tình của cô?

Mặt ngoài cô làm ra vẻ không có chuyện gì, trong lòng lại càng có tâm sự, ở Thượng Hải trước khi đăng ký, hắn cảm thấy cô nói quá nhiều, loại bộ dạng giấu đầu hở đuôi này, căn bản đừng nghĩ lừa được hắn.

Vì thế, hắn nhờ nhân viên hàng không chăm sóc cho Tứ Thập bị thương, đi tra xét danh sách hành khách, quả nhiên, cô tính vụng trộm bay đi Bắc Kinh, đến Bạc gia điều tra thân thế của mình.

Hắn nào có thể để cho cô dính vào một người như thế? Đông Phương Lang truyền đến tin tức, Bạc gia thần bí như vậy, tựa hồ là một nhà âm dương cổ thuật gì gì đó, mà tên Bạc Thiếu Quân bộ dáng còn am dương tử khí kỳ quái, vì thế hắn mặc kệ chỗ ngồi trên máy bay, tiêu tốn một khoản tiền lớn, bất chấp phải bồi thường gấp mười lần để đổi lấy một chiếc vé máy bay trong tay một hành khách ở khoang hạng nhất. đuổi theo chiếc máy bay trước khi nó cất cánh, đáp lên cùng một máy bay, theo đuôi cô  mà đến, hắn muốn nhẫn nại một chút, trước tiên làm cho cô tìm ra Bạc gia, bất quá, bên ngoài Bạc gia có mấy con ruồi rất chướng mắt, rõ ràng hắn diệt khẩu trước, sau đó trực tiếp nhảy lên nóc nhà Bạc trạch quan sát. Không ngờ mới từ trên cao nhìn xuống, liền rõ ràng nhìn thấy Tiểu Cửu bị Bạc Thiếu Quân gắt gao ôm….

Nhất thời, toàn bộ cơn tức ở ngực theo từ Thượng Hải để đến bây giờ liền bạo đốt!

Người Đông Phương gia, thằng khốn này cũng dám chạm loạn vào sao?

‘Buông cô ấy ra”. Thanh âm hắn trầm thắp sắc bén, mỗi người nghe được đều hết hồn.

“Không, tôi đã chứng nhận được cô ấy  là cô dâu của tôi, từ giờ trở đi, cô ấy chỉ thuộc về mình ta thôi.” Bạc Thiếu Quân ngạo nghễ tuyên bố, cũng đem Tiểu Cửu ôm đi thật nhanh.

Đông Phương Tuyệt Thế gương mặt tuyệt mỹ thuần biến, hoàn toàn bị những lời này chọc giận, hoàn toàn cũng nổi điên.

Thuộc về cậu? Có lầm không vậy? Tên mèo bệnh này dám nói Tiểu Cửu thuộc về hắn.

Đây là lời nói chỉ của riêng mình hắn (anh Tuyệt Thế ý ạ).

Toàn thế giới này, chỉ có hắn mới có tư cách nói nhưng lời này.

Bởi vì, Tiểu Cửu là bóng hình của hắn, người hầu hắn, Đồng Mệnh Nhân của hắn. cô là hắn, là Đông Phương Tuyệt Thế hắn..

“Đừng nằm mơ, bất luận là hiện tại hay tương lai, cô ấy cũng không có khả năng thuộc về ngươi.” Hắn khí nộ xung thiên, thân hình nháy mắt di động, đã hướng đến Bạc Thiếu Quân.

“Tông chủ!” Giang Thạch kinh hãi, vội vàng tiến lên bảo hộ chủ.

Nhưng Đông Phương Tuyệt Thế động tác vừa ngoan độc lại nhanh, năm ngón tay nắm lấy cổ áo Bạc Thiếu Quân, dùng sức tách hắn ra khỏi Tiểu Cửu, lại thuận thế đem Tiểu Cửu kéo vào trong lòng mình, một tay kia cầm hồ điệp đao, đâm thẳng cổ hắn.

Đúng lúc Giang Thạch đẩy Bạc Thiếu Quân ra, cũng lấy thân thể làm lá chắn, đao phong cắt qua cánh tay hắn, một đạo vết máu phun ra.

Đông Phương Tuyệt Thế ghét liếc mắt trừng hắn một cái, cúi đầu để sát vào hoàng thần vẫn đang nhắm mắt Tiểu Cửu rống giận:

“Đông Phương Cửu, cô còn không tỉnh lại cho ta?”

Cả người Tiểu Cửu như được giải huyệt, lui bả vai, đầu choáng váng, xoa lỗ tai hét lớn:

“Mẹ nó! Lớn tiếng như vậy làm gì a?”

“Nha! Cũng không phải người mới, chỉ đơn giản như vậy mà cô đã bị đánh ngất, quả thực làm mất mặt nhà Đông Phương.” Đông Phương Tuyệt Thế nhịn không được mở miệng lại mắng.

Di? Thanh âm của hung thần ác sát nghe thật rõ… Tiểu Cửu thần hồn lập tức quay trở lại vị trí cũ, mở mắt ra, trừng mắt nhìn diễm dung hoả bạo gần trong gang tấc, thất thanh kinh hô:

“Tuyệt Thế? Cậu…cậu như thế nào…”

“Tôi như thế nào? Cô còn muốn hỏi ta như thế nào đến đây? Như thế nào không về Đài Loan? Hay là muốn hỏi ta như thế nào đoán được cô nhất định cãi lại mệnh lệnh của ta?” thấy cô thanh tỉnh, lửa giận trong hắn không cách nà dừng lại được.

Cô ngẩn người, nháy mắt mấy cái, lẩm bẩm nhíu mày:

“Tậu đều biết hết tôi hỏi cái gì, liền trực tiếp trả lời thôi….”

“Cô muốn làm tôi tức chết? Đông Phương Tuyệt Thế cắn răng tê rồng. hắn thật sự bị cô làm cho tức chết rồi! tức cô bỏ hắn lại chuồn êm, tức cô không co người ta nói, tức cô khi nãy bị tên họ Bạc sờ tới sờ lui lại ôm đến ôm đi…

“Được được được, đừng tức giận, đừng tức giận, đừng mắng đừng mắng, đầu của tôi đã đủ hôn mê…” cô ôm đầu, trong miệng lẩm bẩm, trong lòng lại hơi hơi nhộn nhạo.

Suy nghĩ trong lòng cô thật sự ngày càng không thể gạt được hắn sao? Đây không phải chuyện tốt nha…

“Còn dám nói…? Ngay cả thuật mê hoặc đều tránh không được, cô ngu ngốc sao?” hắn lại mắng.

Thần sắc cô run sợ, ngẩng đầu hướng Bạc Thiếu Quân trừng mắt, lạnh lùng châm biếm:

“Tôi thật sự quá tin người mà, nguyên lai Bạc gia cũng dùng loại thủ đoạn này để lừa bịp người khác.”

“Vì muốn em ở lại, chuyện gì anh cũng có thể làm được.” Bạc Thiếu Quân mỉm cười, đối với hành vi của mình không có một chút kiêng kị tránh né.

“Tôi sẽ không ở lại đây, cho dù ta có là Công Tôn CỬu như anh nói hay không.” Cô nghiêm mặt nói.

Sắc mặt Đông Phương Tuyệt Thế trở nên dữ tợn, quay đầu trừng mắt, quát chói tai:

“Cô thật hồ đồ? Tuỳ tiện liền tin tưởng lời nói dối của người khác?”

Cô thở dài, cúi đầu nhìn hình xăm trên cổ tay mình: “có lẽ, hắn cũng không có nói dối, trên tay này, chính là chứng cớ….”

Đông Phương Tuyệt Thế cầm tay cô, từ nhỏ hắn đã vẫn thường nhìn thấy ấn kí hình tròn màu xanh có vấn đề gì đó?

“Cái bớt này thì làm sao vậy?”

“Đó là gia huy của Bạc gia chúng ta, chỉ có cô dâu của ta mới có hình xăm này.” Bạc Thiếu Quân nói xong giơ cánh tay lên, lộ ra hình xăm trên tay, khiêu khích nhìn hắn nói thêm:

“Nam chủ dương, nữ chủ âm, đủ để chứng minh, cô ấy là tân nương của ta, cô ấy và ta, là một đôi.”

Đi con mẹ nó một đôi!

3 thoughts on “[ĐMT] – Chương 5.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s