[ĐMT] – Chương 4.2

Chương 4.2:

Cô cùng hắn, thật sự có quan hệ?

Đang trầm ngâm,mãnh thú khiếp người trên cửa lớn đột nhiên tách thành hai mảnh, chậm rãi mở ra.

Giống như đã sớm đoán trước được cô đã đến, bên trong cánh cửa, một thân hình cao ráo cường tráng mang theo đèn lồng, cung kính đón chào:

“Công Tôn tiểu thư, mời vào.” Thanh âm quen thuộc, cô lập tức liền đoán ra hắn chính là vị đại hán đi bên cạnh Bạc Thiếu Quân ngày đó, Giang Thạch. Cô hờn giận, nhíu mày nói:

“Tôi họ Đông Phương, đừng tuỳ tiện giúp tôi đổi họ.”

“Vâng, thật có lỗi. Đông Phương tiểu thư, mời vào, tông chủ của chúng tôi đã sớm chờ ngày cô tới.” thái độ của Giang Thạch phi thường khách khí cùng có lễ, cùng với thái độ lúc ở trong lăng mộ hoàn toàn bất đồng.

“Như thế nào, Bạc  Thiếu Quân chẳng những am hiểu được âm dương ngũ hành, cũng có thể biết được sao?” cô cười trào phúng đi vào Bạc trạch, nghĩ rằng, đáng tiếc vẫn còn nhiều điều chưa biết, bằng không, đến tột cùng xem cô cùng Bạc Thiếu Quân, ai lợi hại hơn.

“Tông chủ chúng tôi cũng không có năng lực đoán trước, nếu có, hẳn đã sớm tìm được cô.” Giang Thạch đi bên người cô, phía trước lại có sáu người áo trắng dẫn đường.

Bên trong cánh cửa là một tiền đình rộng lớn, trước mắt cô là mấy cành cây lớn cứng cáp hai bên đan sát vào nhau, càng làm tăng thêm trang nghiêm, cổ kính.

Không khí trầm lắng, cô hoài nghi có phải minh đang vào thăm viếng trong một cái miếu không.

Vào khuôn viên nhà, người áo trắng lui ra, trong đại sảnh không một bóng người, cô cau mày, quay đầu hỏi Giang Thạch:

“Bạc Thiếu Quân đâu?”

“Tông chủ đang ở đàn tế, xin mời đi theo tôi đến đó.” Giang Thạch nói xong dẫn cô đi ra phía sau. Đàn tế? Mẹ a, Bạc Thiếu Quân đúng là làm thật? Bên trong một căn phòng tối đen như mực đúng là có một đàn tế thật lớn? Trên đàn tế cái gì cũng đen, chỉ có Bạch Thiếu Quân một thân bạch y.

Hắn mặc chiếc áo bào màu trắng, đầu đội khăn trắng, cầm trong tphất trần màu trắng, hơn nữa sắc mặt hắn vốn tái nhợt, lại lúc lắc ngọn nến trong tay đứng lên, tựa như tên bạch quỷ….

Nhưng mà, cái làm cô giật mình không phải bộ dạng doạ quỷ của hắn, mà là mùi hương rmùi hương mà cô cảm thấy quen thuộc….

Khi là đứa trẻ ba tuổi, không có khả năng ghi nhớ , cô cũng không nhớ rõ chuyện trước ba tuổi, nhưng mùi hương này cô nhớ rõ!

Như là mùi đàn hương, nhưng càng đậm, hơn nữa, hơn một chút… cùng với mùi thảo dược…

“Em đã đến rồi.” Bạc Thiếu Quân đứng ở trước đàn tế, đối với cô mỉm cười.

“Ngươi thật đúng là pháp sư …” cô nhìn hắn, trong lòng bắt đầu buồn bực, xung quanh cô, cô gặp chuyện gì, như thế nào đều liên quan đến những chuyện huyền bí cổ quái, như là công chúa luân hồi chuyển thế và phò mã… Như là, Bạc Thiếu Quân trước mắt này biết pháp thuật. hiện tại không phải là thế kỷ hai mươi mốt khoa học kỹ thuật tiến bộ, khoa học luận chứng sao?

Vì sao những gì cô nghe thấy, nhìn thấy đều là một loại quái lực loạn thần bất khả tư nghị?

Bạc Thiếu Quân nở nụ cười.

“Như thế nào, anh cảm thấy em có vẻ thất vọng, em không thích thân phận cũng như nghề nghiệp của anh sao?”

Hắn nói xong vẫy tay một cái, một người hầu bên cạnh hắn lập tức tiến lên cởi khăn quàng đầu, áo khoác trắng, trong khoảnh khắc, hắn sẽ từ thân phận pháp sư trở thành một nam tử bình thường hiện đại.

Quần dài áo sơmi bình thường, tóc ngắn gọn gàng, kính đen. Nhưng……

Vì sao cô vẫn cảm thấy hắn quái?

“Nhìn không thích.” Cô thản nhiên nói.

“Anh sẽ tìm biện pháp khiến em thích, nếu không, làm sao em có thể đáp ứng cùng anh kết hôn.” Hắn chậm rãi bước xuống cầu thang, đi đến phía cô.

“Tôi sẽ không cùng anh kết hôn, bất luận tôi là ‘Công Tôn Cửu’ giống như lời anh nói.” Hai tay cô nhét vào trong túi áo, lãnh đạm nói thẳng.

Cô tới nơi này chỉ muốn xác nhận thân thế của mình, cũng không phải xác nhận hôn sự của mình. Đời này, cô không có khả năng đi đến hôn nhân. Bạc Thiếu Quân đứng trước mặt cô, nhìn thấu vẻ mặt cô sáng ngời, rạng rỡ, hừ nhẹ:

“Anh biết, anh không thể cùng Đông Phương Tuyệt Thế kia so sánh, hắn dung mạo diễm lệ tuấn tú, nhất định đã sớm làm em mê đến tận xương, hơn nữa bọn em ở cùng một chỗ mười sáu năm, cảm tình nói vậy cũng sâu sắc. Bất quá, anh phải khuyên em một câu, hắn tuỳ hứng lại cuồng bạo cũng không thích hợp làm người chồng, nhân duyên của em, đã sớm bị anh ấn định.”

“Không muốn chết, thì đừng nói lung tung.” Cô nhìn hắn, trong mắt lệ quang chợt lộ.

Hắn phạm vào kiêng kị của cô, trong lòng cô đối với Đông Phương Tuyệt Thế là cảm giác gì, chính cô còn chưa xác định được, ai cũng không có quyền quyết định.

Đây cũng không phải lần đầu tiên Bạc Thiếu Quân nhìn thấy sát khí hung ác ở cô.

Khi ở trong lăng mộ, hắn liền phát hiện, khi Đông Phương Lang nhận nuôi cô, cô sớm đã bị bầy sói đồng hoá, tuy rằng hơn phân nửa thời điểm tính tình cô thẳng thắn lại mang chút bướng bỉnh, nhưng mà, khi gặp được tình huống, huyết tinh cùng bạo lực ẩn sâu trong máu cô sẽ hiện ra.

“Ai…gần mực thì đen mà, anh nhìn em đã bị người Đông Phương gia làm cho ô nhiễm.” hắn thở dài

“Tôi vốn là người của Đông Phương.” Cô lạnh lẽo nói.

“Câu này thật buồn cười, em căn bản không mang họ Đông Phương, Tiểu Cửu, em là họ ‘Công Tôn’!” Bạc Thiếu Quân châm chọc chỉ ra chỗ sai của cô.

“Nếu tôi thật sự họ Công Tôn, liền cho tôi chứng cớ.” Cô vươn tay.

“Chứng cớ ở ngay tại trên người em.”

“Trên người ta?” cô nhíu mi.

Hắn chậm rãi đến gần cô, đột nhiên nắm nhẹ cổ tay cô, cô lập tức nhanh như chớp lật ngược tay hắn lại, xoay cổ tay chế trụ tay hắn, trừng mắt nhìn.

“Làm gì?” cô nghiêm khắc hỏi.

“Tông chủ?” Giang Thạch lo lắng thấp giọng kêu lên.

Bạc Thiếu Quân vẫy tay ngăn cản mọi người xôn xao, nhịn xuống đau đớn trên tay, nhìn chằm chằm vào cô, nói:

“Trên cổ tay em có một hình xăm, từ nhỏ đã có đi?”

Cô liếc mắt một cái xuống bên trong cổ tay mình đang được giấu dưới ống tay áo, lông mày nhíu lại:

“Đây là bớt…”

“Không kia không phải là bớt, mà là một hình xăm, là Bạc gia chúng ta giúp em xăm lên, hình xăm đó, chính là gia huy Bạc gia, dấu ấn đẹp dẽ này, chỉ có tông chủ Bạc gia cùng với con dâu đã được ấn định của Bạc gia mới có thể có dấu ấn này, cô dâu được xăm vào tay phải, là hình xăm phản bạch âm thức, mà tông chủ thì lại được xăm vào tay trái, là dương thức.” Bạc Thiếu Quân chậm rãi nói xong, đem tay trái tới trước mặt cô. Cô nhìn trên cổ tay trắng nõn của hắn có một hình xăm phù chú, cả người chấn động, ngây dại, giống nhau như đúc! (cái hình xăm ‘phản bạch’ ta hiểu chính cái hình bát quái âm dương, nửa đen nửa trắng đó)

Hình xăm của hắn, cùng của cô giống nhau hoàn toàn, chỉ trừ bỏ một cái âm, một cái dương.

“Vào một buổi tối ngày mùng 9 tháng 9 cách đây 21 năm, khi 9 phút 59 giây em được sinh ra, ngày đó hung thần trực tiếp đi lên trần gian, nhưng em trời sinh lại hưng vượng, thuần âm lại ở giữa dương, mệnh hung ở giữa đại cát, có phá hoạ phúc lực, bởi vậy, cha anh mới có thể trong tiệc rượu ngày trăng rằm đầy tháng mà đính ước với em, lựa chọn em làm vợ anh.” Bạc Thiếu Quân cười nhìn cô.

Tiểu Cửu vẫn ngây ngốc thất thần như cũ, trong đầu một mảnh trống không.

Cái gì âm a dương… cái gì hung cát… lại cái gì phúc hoạ mang hướng… người này đang nói cái gì a?

Bạc Thiếu Quân thừa dịp cô đang thất thần, nhẹ nhàng rút tay, cầm ngược lại tay cô, hai cánh tay đặt song song, thoạt nhìn giống như một đôi.

“Xem, đây là chứng cớ, chứng minh em là con gái của vợ chồng Công Tôn, chứng minh ngươi là Công Tôn Cửu, chứng minh 21 năm trước, đã thuộc về Bạc gia chúng ta.”

3 thoughts on “[ĐMT] – Chương 4.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s