[ĐMT] – Chương 3.3

Chương 3.3:

Sắc mặt Đông Phương Tuyệt Thế thâm trầm. Xem ra, Tiểu Cửu đã sớm bị người theo dõi, chính là, người này có thể một đường nhìn chăm chú, có thể thấy được người này không đơn giản! không, hoặc là, người này không phải kẻ theo dõi, mà là đã sớm ở chỗ này chờ Tiểu Cửu.

“Kẻ gần đây phá hư lăng tẩm này, nguyên lai là ngươi a!” hắn trừng mắt nam tử.

Nam tử tuổi trẻ bất động một giây, quay lại nhìn hắn, lẩm bẩm:

“Đông Phương tứ thiếu gia phản ứng thực mau, lập tức đã vạch trần được tiểu xảo của tôi.”

Tiểu Cửu mới giật mình, vùng lăng mộ đời Tống từng gây xôn xao, tất cả đều là kế hoạch của nam tử này, là hắn cố ý dụ cô tới đây.

“Lúc trước ở Thượng Hải, người theo dõi tôi, cũng là anh đi?” cô giận tái mặt, cảnh giác nổi lên.

Hiểu được lăng tẩm này được dùng làm mồi, người này tựa hồ đối với chuyện Đông Phương gia biết không ít.

“A… Thật thông minh, đúng vậy, là tôi.”Nam tử chậm rãi đi thong thả hướng cô, cười thừa nhận.

“Vì sao lại lấy tôi làm mục tiêu? Tôi không quen biết anh, tôi nghĩ, trước đó chúng ta cũng chưa gặp mặt nhau lần nào.” Cô tin tưởng, mình chưa bao giờ gặp qua hắn.

“Cô không biết tôi, nhưng tôi lại quen biết với cô!” nam tử đứng trước mặt cô, đôi mắt tràn ngập nóng bỏng.

“Anh quen biết tôi?” cô giật mình.

“Đúng vậy! Từ khi cô vừa sinh ra, tôi liền quen biết cô, quan hệ của chúng ta phi thường thân thiết!” hắn cười nói.

“ Có ý tứ gì?” cô nhíu mi.

“Em, là cô dâu của anh, là vừa sinh ra đã được đính ước có hôn sự với anh!” đáp án ngoài ý muốn này làm cho Tiểu Cửu cùng Đông Phương Tuyệt Thế đều ngây dại.

Hôn…hôn ước?

“Em vốn mang họ kép Công Tôn, tên một chữ tự là Lâu, lâu dài vĩnh cửu, em anh hai nhà là quan hệ đã mấy đời, cha mẹ em gặp chuyện không may, em mất tích không rõ, Bạc gia chúng ta vẫn luôn luôn đi tìm em, tìm hơn mười năm….”

Cô họ Công Tôn? Công Tôn… Lâu?

Tiểu Cửu chấn ngạc (chấn động,kinh ngạc) há hốc mồm.

Đã mười chín năm, lại đột nhiên có người chạy tới  nói cho cô biết danh tính cùng thân phận của mình? Đột nhiên có người….

Xuât hiện ở trước mặt cô, nói cô làm vị hôn phu của hắn?

Rất kỳ lạ đi?

“Hiện tại rốt cục anh cũng đã tìm được rồi, cho nên lần này anh đặc biệt muốn em trở về. Tiểu Cửu, theo anh trở về đi.”hắn cười vươn tay, hướng khuôn mặt cô.

Tiểu Cửu ngây ngốc, hoàn toàn đã quên chống cự, nhưng một bàn tay rất nhanh nắm lại, cổ tay bị một bàn tay nam tử cứng như thép chế trụ. Nam tử kinh ngạc giương mắt nhìn, chống lại ánh mắt như dao găm của Đông Phương Tuyệt Thế. Ánh mắt có nồng đậm cảnh cáo, cùng với…. tức giận khi có người xâm phạm vào vật sở hữu! cùng thời gian, tất cả khẩu súng đều được lên đạn, họng súng hoàn toàn nhắm vào đầu Đông Phương Tuyệt Thế.

Tiểu Cửu đột nhiên hoàn hồn, khẩn cấp kêu lên:

“Tuyệt Thế đừng làm bậy!”

“Đúng, đừng xằng bậy nga, Đông Phương Tuyệt Thế, nếu không đầu của ngươi sẽ thành cái tổ ong.” Nam tử cười lạnh.

“Trước lúc đó, ngươi nhất định sẽ chết trong tay ta.” Đông Phương Tuyệt Thế vểnh tai nói, hồn nhiên không nhìn thấy súng này.

“Thật là, vốn muốn nể tình Đông Phương gia các người đã có công nuôi dưỡng hơn mười năm mà buông tha cho ngươi, nhưng ngươi đã muốn chết, ta cũng sẽ không khách khí.” Nam tử hừ nói, lấy ánh mắt ý bảo thủ hạ động thủ.

Đông Phương Tuyệt Thế giận dữ, xoay mình buông nam tử ra, hạ  người quét chân, trước khi bọn chúng nổ súng công kích, cũng nhanh chóng đoạt được một khẩu súng, quăng cho Tiểu Cửu.

Giống như đã diễn tập hàng trăm ngàn lần, Tiểu Cửu tiếp được, thân thủ đột nhiên xoay trụ cánh tay nam tử, lộn nhào một cái, đè hắn xuống, khẩu súng trong tay đã tỳ lên cái gáy của hắn.

Biến hóa này làm cho đám người đang tuân lệnh không kịp nhìn, làm cho tất cả mọi người đều ngây dại.

“Nếu không nghĩ đến lão đại các ngươi đang bị thương, ta đã cho xong đời!” thần sắc Tiểu Cửu băng hãn, tư thái mạnh mẽ ác liệt tuyệt không thua Đông Phương Tuyệt Thế.

“Tiểu Cửu, em đã bị Đông Phương Tuyệt Thế làm hỏng rồi…em chẳng lẽ không hiểu được, em là đang giúp kẻ ngoại nhân sao?” nam tử thấy cô trong lúc này còn giúp Đông Phương Tuyệt Thế, sắc mặt trầm xuống.

“Với tôi mà nói, anh mới là ngoại nhân.” Cô hừ lạnh, dùng sức xoay nhanh tay hắn, bất quá trong lòng lại hiện lên một tia cảm giác kỳ quái.

Nam tử này trên người có một loại hương vị đặc biệt, hương vị kia, nhẹ nhàng xâm chiếm suy nghĩ của cô.

“Ngô…” hắn đau đến nhíu mày.

“Tông chủ!” vị đại hán kia kêu lên, tất cả những người mặc áo đen đều đem họng súng chĩa sát Tiểu Cửu cùng Đông Phương Tuyệt Thế.

Không khí giương cung bạt kiếm, hết sức căng thẳng. Nam tử thờ dài, bỗng nhiên hạ lệnh:

“Toàn bộ buông súng, đừng làm Tiểu Cửu bị thương.”

“Nhưng mà tông chủ…”

“Buông!” nam tử lại nói.

Mọi người do dự vài giây, người cao to kia lại tự thu súng trước, những người khác cũng tuân theo mệnh lệnh buông súng, lùi lại phía sau.

“Như vậy có thể đi?” nam tử nhìn Tiểu Cửu.

“Ra lệnh cho thủ hạ của ngươi biến khỏi nơi này.” Tiểu Cửu cũng không dễ dàng thả người như vậy.

“Gianh Thạnh, kêu mọi người đều đi ra ngoài đi!” nam tử rất biết phối hợp, đối với đại hán kia hạ lệnh.

“Tông chủ….” Đại hán kia ninh mi.

“Không sao đâu, dù sao mục đích lần này của ta chính là muốn gặp mặt Tiểu Cửu, hôm nay như vậy là đủ rồi.” nam tử thản nhiên nói.

Giang Thạch không hề nhiều lời, vung tay lên, hắc y nhân lập tức thu dọn thi thể trên mặt đất, tập trung đến miệng huyệt động, Tiểu Cửu mới buông nam tử này ra. Hắn lảo đâỏ vài bước, đúng là đứng thẳng không xong, lui ra phía sau vài bước, cánh tay vịn vào quan tài của công chúa mà thở dốc, Giang Thạch rất nhanh tiến đến đỡ hắn, tựa hồ thực lo lắng.

“Anh họ Bạc, kêu Bạc Thiếu Quân, anh sẽ ở Bắc Kinh chờ em, chờ em tự mình tìm đến anh..” nam tử đối với Tiểu Cửu cười cười, chính là nói chuyện khi đã ổn định hơi thở.

“Cô ấy sẽ không đi.” Đông Phương Tuyệt Thế vẻ mặt trầm tư âm hiểm, đã sớm bị hắn trái một tiếng Tiểu Cửu, phải một tiếng liền lên cơn tức ứa ra.

Kêu thực thân thiết, hắn thật đúng là nghĩ đến hắn là lão công tương lai của Tiểu Cửu?

“Nếu cô ấy muốn biết mình là ai.” Bạc Thiếu Quân khiêu khích nhìn Tiểu Cửu, vẻ mặt khẳng định.

Tiểu Cửu đón ánh mắt của hắn, lạnh lùng không nói.

“Nhưng thật ra…Đông Phương tứ thiếu tốt nhất đừng cùng đi, bởi vì ta chuyên môn hàng trừ yêu ma, ngươi yêu mị thiên tư tuyệt sắc nếu vào nhà của ta, chỉ sợ đối với ngươi không tốt lắm.” Bạc Thiếu Quân nhìn hướng Đông Phương Tuyệt Thế. Vô liêm sỉ! Đông Phương Tuyệt Thế lửa giận điên cuồng bước từng bước lên trước, tay phải ngưng tụ sát khí.

Tiểu Cửu rất nhanh giữ chặt lấy Đông Phương Tuyệt Thế, đối phương hiện tại trong tay có súng, nếu đánh tiếp chẳng những không có phần thắng, lại có khả năng phá hủy lăng mộ.

Huống hồ, cô cũng chú ý tới người Bạc Thiếu Quân sắc mặt tái nhợt, kỳ thật như vừa rồi tiếp xúc hai bên, cô liền nhìn ra được hắn gầy yếu không chịu nổi một kích, hơn nữa, giống như trong người còn mang bệnh.

“Chờ mong lần gặp lại sau, Tiểu Cửu…” Bạc Thiếu Quân dứt lời, vô lực tựa vào người Giang Thạnh, Giang Thạch đỡ hắn, đám hắc y hộ vệ, bảo vệ ở phía sau dần dần ly khai khỏi lăng tẩm.

“Cô làm sao ngăn cản được ta? Cô sợ ta giết chết tên mèo bệnh kia?” Đông Phương Tuyệt Thế tránh khai tay cô, bỗng nhiên xoay người trừng cô.

Tiểu Cửu trầm mặc nhìn huyệt động lâm vào trầm tư.

Bạc Thiếu Quân? Người họ Bạc rất ít gặp, muốn điều tra lai lịch người này hẳn là không khó….

“Cô suy nghĩ cái gì?” Đông Phương Tuyệt Thế nhíu mi, tuấn nhan toẻ vẻ giận hờn.

Cô không hé răng.

“Cô sẽ không tin tưởng chuyện ma quỷ của hắn đi? Có nam nhân tuỳ tiện nói cô là vợ chưa cưới của hắn là cô liền tin ngay?” ngu ngốc!

“Mặc kệ có  phải là sự thật hay không, đều phải điểu tra cho rõ ràng đã?” cô nhìn hắn nói.

“Đương nhiên phải điểu tra, hơn nữa, tuyệt đối không thể buông tha.” Cô hừ lạnh. Đối phương đều tự động chạy đến trước hắn giương oai, không ra tay trừ bỏ, không phải hổ thẹn với lương tâm mình sao.

“Chuyện này quan hệ đến thân thế của tôi, liên quan đến chính tôi.” Cô lập tức nói.

“Thân thế cái gì? Đây đều là do tên kia nói lung tung, hắn mạo phạm vào Đông Phương gia chúng ta, không phải cô! Việc này nói sau, cô rảnh làm loại sự tình này sao? Ba ngày sau chính là ngày gốm sứ Đông Phương đem ra triển lãm, cô trở về chuẩn bị thu xếp công việc, còn về tên họ Bạc vô liêm sỉ kia, giao cho ta xử lý.” Hắn sát khí  bừng bừng  nói.

“Dự triển lãm luôn luôn là thập thúc xử lý…” cô ngẩn ra.

“Hiện tại từ bây giờ ta ra lệnh cho cô phải xử lý.”

“Nhưng mà…”

“Ra bảo cô trở về, cô trở về đi.” Hắn cường ngạnh hạ lệnh. Người mù cũng nhìn ra được mục tiêu lần này của tên họ Bạc là Tiểu Cửu, nghĩ đến đây, trong lòng hắn không hiểu từ đâu nổi lên một mốc meo (ghen ăn tức ở đây mà)

Mẹ nó.

Tiểu Cửu ngẩng mặt nhìn hắn, lập tức cười meo meo nói:

“Như thế nào, cậu như vậy tức là sợ tôi đi thăm dò thân thế của mình a? chẳng lẽ, cậu lo lắng tôi sẽ ròi khỏi Đông Phương gia sao?”

Con ngươi hắn mĩ lệ buông xuống, lãnh miệt liếc cô, thanh âm giễu cượt nói:

“Cô suy nghĩ nhiều quá. Ta là sợ cô rất ngốc, trúng kế của người khác, đến lúc đó gặp phiền toái, còn khiến ta giúp cô xử lý.”

Tươi cười của cô biến mất, tức giận dâng cao:

“Nhưng căn cứ vào kinh nghiệm từ trước, gây phiền phức là cậu, bị liên luỵ đều là tôi.”

Hắn nhíu mi không hờn giận, tầm mắt lại vừa đảo qua hai má cô bị tên họ Bạc kia sờ qua, ngực như bị cái gì đâm một chút, đột nhiên dấy lên tính tình khó ưa.

“Đừng dài dòng, tóm lại việc này không cho phép cô nhúng tay, hiện tại việc cô nên làm nhất, đi rửa mặt đi, bẩn chết đi được!” mặt đất hắn như bốc hoả bỏ lại những lời này, trực tiếp giữ chặt dây thừng, nhảy lên khỏi khu lăng mộ.

Tiểu Cửu ngẩn ngơ, lấy tay sờ sờ mặt mình, nhìn nhìn lại lòng bàn tay, khó hiểu lầm bẩm:

“Sao đột nhiên bảo tôi rửa mặt? mặt của tôi không bẩn a….”

Gãi gãi đầu, cô nhún vai một cái, theo sau đuôi hắn, chui ra khỏi lăng tẩm.

Mọi người lục đục rời khỏi, bên trong khu huyệt mộ lâm vào mảnh hắc ám, trên quan tài của vị công chúa, tại nơi mà vừa rồi bị Bạc Thiếu Quân đụng chạm qua, hiện lên một cái ấn rủa màu xanh, một mảnh âm trầm, ẩn ẩn tản ra ánh sáng lạnh mang theo điềm xấu….

2 thoughts on “[ĐMT] – Chương 3.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s