[ĐMT] – Chương 2.3

Chương 2.3:

Trung Quốc – Hà  Nam

Tiểu cửu đi theo phía sau Đông Phương Tuyệt Thế, bộ pháp trầm trọng, đi ra khỏi khách sạn, hít một hơi thật dài.

Tính toán, đã gần hai năm không đi theo Đông Phương Tuyệt Thế ra ngoài như hình với bóng như vậy, thẳng thắn mà nói, một mình cô thật sự thoải mái tự tại, ít nhất, sẽ không lôi kéo sự chú ý của người khác, tròng mắt xung quanh kia giống như một bầy ruồi nhìn chằm chằm vào đĩa mật ngọt, cô so với ai khác đều rõ ràng, là ai sỡ hữu ánh nhìn trố mắt kinh diễm của mọi người. Trường hợp như thế này, từ nhỏ cô đã gặp qua nhiều lần, chỉ cần Đông Phương Tuyệt Thế xuất hiện, chung quanh sẽ hình thành một từ trường, mà hắn, chính là từ lực trung tâm, phạm vi hấp dẫn mãnh liệt tầm mắt trăm dặm.

Cô đương nhiên hiểu được, hắn chán ghét bị mọi người nhìn chằm chằm, cho nên trước khi ra khỏi cửa nhất định phải cải trang, chính là, hắn cải trang như thế nào lại không cải trang, bất luận như thế nào trên mặt lại vẽ đồ đằng (ta hiểu đại khái là giống như mấy người Anh-điêng nta vẽ mặt màu mè ý) “càng dễ đập vào mắt”, hoặc là đội một cái mặt nạ “càng kỳ quái”, vẫn là đeo kính râm giống như bây giờ, đội một chiếc mũ nhung màu đen, dùng một thân hắc y hắc giầy (giày đen, quần áo đen. Ngầu!!) đem chính mình bọc kín không một khe hở, mọi người liếc mắt một cái liền nhìn ra hắn thật độc đáo.

Màu da trắng nõn, đôi môi đỏ tươi, thân hình cao gầy thon dài, trẻ con  Đông Phương gia, trời sinh đã gần như là có vẻ đẹp yêu ma tuyệt mỹ, cho dù là hình dáng, cũng tràn ngập mị lực, làm người ta nhịn không được theo dõi từng bước đi của hắn.

“Lại thế! Phiền chết đi, nhìn cái gì vậy?” Đông Phương Tuyệt Thế bước cao bước thấp rủa.

“Đại thái dương, cậu mặc như vậy, người ta không nhìn mới là lạ đó.” Cô nhìn một cái xem thường.

Thời tiết sáng sủa, mặt trời lên cao, mùa đông đã qua, đầu xuân nhiệt độ không khí dịu ấm, hắn thân cao 180cm, một thân lại đậm màu đen, mặc cho ai đều phải quay đầu lại nhìn một cái.

Huống chi, lại là đang ở Hà Nam, một địa phương chất phác.

“Hừ!” hắn hừ mạnh một tiếng, ngồi vào bên trong xe do Đông Phương Lang Tứ Thập thuê. Tiểu Cửu đứng ở bên điều khiển xe, Tứ Thập Nhất vẻ mặt kinh hoàng, thở dài:

“Chúng ta đi thôi, lăng tẩm của công chúa hẳn là còn một đoạn khá dài nữa….”

Trên xe, Tứ Thập cẩn thận lái xe, cô bất đắc dĩ hướng mắt ra ngoài cửa sổ xe, hồi tưởng lại lúc gặp đại ca Đông Phương Phong Hoa nói chuyện.

Cô cùng Đông Phương Tuyệt Thế vội vãng trở lại phòng khách, chợt nghe thấy đại ca nói, vùng lăng mộ Hà Nam tin hư hư thực thực ra có người có ý định phá hư.

“Có ý định phá hư?” Đông Phương Tuyệt Thế ngạc  nhiên.

“Đúng vậy, lúc trước thấy Khuynh Quốc có nhắc tới, nghe thấy tìm đến lăng tẩm của công chúa, tìm thấy một cái động lớn, tuy rằng lăng tẩm vẫn chưa thực sự được sáng tỏ, nhưng ta vẫn còn thấy lo lắng sự kiện này có thể sẽ kéo bọn trộm mộ phiền phức đến.” Đông Phương Phong Hoa ngồi ở phòng khách rộng lớn của Đông Phương cư, khuôn mặt tuấn tú tràn ngập sầu lo.

“Đơn vị quản lý của Trung Quốc đang làm cái gì vậy? Công tác phòng trộm mộ của bọn họ đi đâu rồi?” Đông phương Tuyệt Thế lãnh xích.

“Khó lòng mà đề phòng a! Một khu  đất rộng lớn như vậy, còn có rất nhiều lăng tẩm chôn ở đấy, bọn trộm mộ rất quen thuộc nơi đó, nếu bọn chúng muốn trộm thì công an địa phương cũng không bắt được. nói sau, đơn vị quản lý tựa hồ chỉ thuê một số ít nhân viên để trông coi khu vực.” cô hừ nhẹ.

“Vấn đề là , lần xâm nhập này tựa hồ không phải bọn họ đào trộm mộ, bọn họ ở bốn phía xung quanh lăng tẩm phá hư,  Thập Tứ truyền đến tin tức, có một nhóm  người luôn thừa dịp đêm khuya quanh quẩn ở các lăng mộ, tùy cơ phá hủy di tích, trong một tuần, lăng tẩm sớm đã có ba chỗ bị hư hại.” Đông Phương Phong Hoa lại nói.

“Việc này nghe qua thật không bình thường, tôi sẽ đi xem xem như thế nào. Tuy rằng lăng tẩm công chúa ở ví trí bí ẩn, chúng ta vẫn cứ phải cẩn thận, vạn nhát bị xâm nhập thì nguy rồi.” cô nhiu mi nói.

Lăng tẩm công chúa đời Tống kia, lúc trước cô xuống vùng Hà Nam tìm hồi lâu thủy chung không thu được kết quả gì, không ngờ vị “tiên tri” Văn Lai Trí kia lập tức tìm thấy.

Thiên nhãn, thật đúng là không phải đùa!

Bất quá, bởi vì sau khi về Đài Loan, đến nay cô chưa từng tự mình xác minh qua địa điểm của lăng tẩm.

“ Tốt nhất là đến nhìn một chút, Tuyệt Thế, em cùng Tiểu Cửu cùng đi đi.” Đông Phương Phong Hoa nói.

Cô cùng Đông Phương Tuyệt Thế đồng thời ngẩn ngơ.

“Vì sao em lại phải đi cùng cô ta?” Đông Phương Tuyệt Thế hờn giận.

“Nơi đặt lăng tẩm đó có thể sẽ kết thúc lời nguyền rủa của Đông Phương gia chúng ta, nhưng chúng ta cũng không có kết luận chân chính nào về kẻ đặt chân vào lăng mộ. Lúc ấy Khuynh Quốc vội vã đi cứu Văn Trí Lai, cũng chỉ nhớ kỹ địa điểm, Tứ Thập luôn luôn ở xa xa theo dõi, ta hy vọng lần này em có thể thay Đông Phương gia chúng ta làm rõ chuyện ở khu lăng tẩm, ngày sau cũng để tiến hành nghi thức giải trừ lời nguyền.” Đông Phương Phong Hoa giải thích.

“Một mình em đi cũng đủ rồi, Tiểu Cửu không cần phải đi.” Đông Phương Tuyệt Thế nhăn mi.

“Nơi đó chỉ có một mình Tứ Thập Nhất, nếu có chuyện gì xảy ra, Tiểu Cửu có thể giúp em.”

“Em mà còn cần cô ta giúp sao?” hắn khó nhọc nói.

“Đại ca, một mình em đi vẫn tốt hơn, một người sẽ dễ hành sự hơn, có Tuyệt Thế vào chỉ càng thêm phiền toái.” Tiểu Cửu vẻ mặt sầu lo phiền não.

Để cho Đông Phương Tuyệt Thế cùng cô đi ra khỏi cửa, tương đương với việc ôm một quả bom trên người, cô chỉ còn biết lo lắng đề phòng.

“Cô nói cái gì? Cô đi mới là kỳ quái, đây là chuyện của Đông Phương gia, liên quan đến chuyện sinh tử của Đông Phương gia, căn bản không quan hệ đến cô!” Đông Phương Tuyệt Thế tức giận hét lớn.

Sắc mặt cô khẽ biến.

“Tuyệt Thế!” Đông Phương Phong Hoa cấp xích.

Cùng cô không quan hệ phải không…

Cũng đúng, bởi vì chuyện mỹ nhân chú liên quan đến huyết mạch của Đông Phương gia, mà cô, chung quy cũng chính là một kẻ ngoại nhân.

Cho dù, tên cô là “Đông Phương Cửu”

Cho dù cô và Đông Phương Tuyệt Thế  là “đồng mệnh nhân” cô cũng vô pháp thay hắn ngăn trở lời nguyền trí mạng. cho nên, cô đi cũng không có ích lợi gì…

“Tiểu Cửu, những lời Tuyệt Thế nói em đừng để trong lòng, em có biết, lời nó nói tựa như độc tiễn phóng loạn, ngay cả chúng ta cùng thường xuyên bị nó bắn thương.” Đông Phương Phong Hoa ôn nhu đối cô nói.

“không cs việc gì, đại ca, Tuyệt Thế nói một chút như vậy cũng đúng, tuy rằng em cũng mang họ Đông Phương, nhưng trong mạch máu của em lại không phải huyết mạch của Đông Phương gia, việc lời nguyền này quả thật em không giúp được gì, em giống như cây cà phê nhỏ, cũng chỉ có thể dùng để làm lá chắn mà thôi.” Cô cười nhẹ, nhưng trong lời nói cũng mang ý tứ trào phúng.

“Cô…” Đông Phương Tuyệt Thế nghe sao lại không hiểu, hắn ninh mi trừng cô.

“Tốt lắm, đừng đem tinh thần lãng phí ở mấy cuộc đấu võ mồm vô vị này, lần này hai người cùng đi đi! Tuyệt Thế, nhớ kỹ chụp ảnh phạm vi bên ngoài lăng tẩm của công chúa trở về, cần phải nhìn kết cấu bên trong của lăng tẩm, tìm ra cửa sinh tử, mới có thể giải rủa.” Đông Phương Phong Hoa lập tức ngăn cản hai người chuẩn bị gây sự.

“Ánh mắt của Văn Trí Lai (hình như nhân vật này xuất hiện trong phần Sinh Tử Kiến thì phải) thực sự thấy được?” Đông Phương Tuyệt Thế đối với một người mù gần hai mươi năm cư nhiên hồi phục thị lực cảm thấy rất ngạc nhiên.

“Ngày đó sau khi cô ấy tỉnh lại, thị lực liền phục hồi tám phần.” Khuynh Quốc nói,

“cô ấy nói ông trời cho lại đôi mắt phàm nhân để nhìn, cho nên, về sau rốt cuộc không thể đoán trước chuyện tương lai.” Đông Phương Phong Hoa cảm khái nói.

“Mất đi thiên nhãn, chị ấy còn có năng lực giúp chúng ta giải trừ mỹ nhân chú sao?” Đông Phương Tuyệt Thế còn nghi vấn.

“Khuynh Quốc từng nói cho tôi biết, biết được kiếp trước là người nối nghiệp quốc sư đời tống, phong thủy cùa lăng tẩm công chúa, phương hướng, đều do cô ấy quyết định. Tôi tin tưởng, cho dù mất đi thiên nhãn, cô ấy đối với phong thủy, kỳ môn độn pháp vẫn là nắm chắc trong lòng bàn tay.”

“Tốt nhất là như vậy.” Đông Phương Tuyệt Thế hừ nhẹ.

“Tốt lắm, trước mắt cứ phải nhờ cậy Văn Trí Lai, chúng ta nên bảo vệ tốt nhất cho lăng tẩm, ta đã Cừu tổng quản chuẩn bị vé máy bay, các em xuất phát sớm một chút, đừng trì hoãn.” Đông Phương Phong Hoa công đạo như thế.

Cứ như vậy, cô cùng Đông Phương Tuyệt Thế vội vàng bay tới Hà Nam, tuy rằng hai người, trong lòng không thấy vui, nhưng cũng chỉ có thể hành động cùng nhau.

Thị trấn càng ngày cách càng xa, cảnh sắc ngoài cửa sổ xe càng ngày càng hoang vắng, tiểu Cửu nhìn chằm chằm vào hoàng lăng lâu đời nhất của đời Tống, trong lòng không khỏi lo âu, hậu duệ hoàng tộc từ ngàn năm trước, nay cũng đã thành một đống xương khô, mà hao hết tâm tư dựng lên lăng tẩm, cũng đã thành một đống mồ hoang.

Thời gian lịch sử như nước lũ chảy, con người thật là rất nhỏ bé.

“Còn chưa tới sao?” Đông Phương Tuyệt thế không kiên nhẫn hoạt động tay chân lạnh lùng hỏi.

“Dạ, báo cáo tứ thiếu gia, còn hơn một giờ nữa.”  Thập Tứ cung kính nói.

“Chậc, làm cái gì vậy? không có phương tiện giao thông nào nhanh hơn sao?” Đông Phương Tuyệt Thế siêu cấp không có tính nhẫn nại.

“Không cần làm Thập Tứ khó xử, đây là nhanh nhất rồi. Mười cậu muốn làm rõ ràng, thế giới này không có cái gọi là ‘ý môn’ (ra khỏi cửa nhà thì muốn làm gì cũng được).”  Tiểu Cửu tức giận trừng mắt hắn một cái. Trước đây hắn từng bắt ép cô giúp hắn mua tiểu đinh đương ‘ý môn’, nói cái cánh cửa này gì mà, hắn sẽ không lãng phí thời gian đi nhờ xe địa phương gì đó…

Chậc, còn dám nói? Mỗi ngày hắn dành thời gian nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính với tivi mới đáng kêu lãng phí, quả thực tựa như cái “cuồng màn hình”, chỉ cần làm sao có màn hình, ánh mắt hắn liền tự động dính vào không tha.

“Vậy nhanh lên một chút, loại tốc độ này thực khiến người ta phiền lòng.” Hắn hừ lạnh.

“Nhưng mà… Nơi này tình hình giao thông không tốt, nếu chạy nhanh quá sẽ rất xóc, sợ cậu không thoải mái…” Thập Tứ  ngập ngừng nói.

“Hiện tại tôi cũng rất không thoải mái.” Hắn lạnh lùng nói.

Tiểu Cửu nhìn ra được Tứ Thập thực kinh hoàng, thẳng thắn nói:

“Cậu không lúc nào là không thỏai mái đi? Ngủ! Đến nơi tôi sẽ gọi.”

Đông Phương Tuyệt Thế trừng mắt cô một cái, lệ dung ẩn về phía sau, nhắm mắt dưỡng thấn.

Cô thầm than một hơi,cùng tên bốc đồng này ra ngoài, quả nhiên mỏi mệt.

P/s: Hè rồi nên Bee tranh thủ đi làm thêm nên k có thời gian ngồi máy tính nhiều chỉ tranh thủ đc giây lát nên ebook Đại hùng mọi người chịu khó chờ lâu 1 xíu nhé!!!!

9 thoughts on “[ĐMT] – Chương 2.3

  1. nàng ơi,ta đọc bộ sinh tử kiến thì thấy Văn trí lai là người yêu của Khuyng quốc mà nàng lại dịch chương này gọi chị văn là bà nên theo ta nàng nên sửa lại là cco thì đúng hơn nhá,Thanhks nàng đã làm nốt bộ này

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s