[DMT] – Chương 2.2

Chương 2.2:

Đông Phương Lang ở trong biệt thự, bầu không khí nhẹ nhàng vui vẻ, mọi người ăn uống no đủ, Tiểu Cửu đi đầu làm nóng bầu không khí cười đùa thành  một đoàn, ngay cả Cừu Nghĩa vốn trầm ổn nghiêm túc, cũng khó có thể cười đùa thoải mái như lúc này, trên mặt lộ vẻ sủng nịnh của người cha đối với nữ nhi của mình.

Đông Phương Tuyệt thế đi vào biệt thự, vừa đúng lúc nghe thấy âm thanh “náo nhiệt ấm áp “ này. Hắn lẳng lặng ra hiên thượng bên ngoài,  mắt lạnh nhìn cảnh bên trong đang vui sướng, không phải là yêu thích hiện lên, mà là một chút đùa cợt.

Tiểu Cửu cùng đàn sói này ở cùng một chỗ, thực tự do tự tại!

Không giống như ở trước mặt người nhà Đông Phương bọn họ, cố gắng biểu hiện giống  như “người trong nhà”, loại cố gắng này, rất cố ý.

Nhất là trước mặt hắn, rõ ràng nhất.

“A? Tứ thiếu gia, anh đã đến rồi!” Thập Nhất phát hiện ra hắn đã đến, kinh hỉ hô to.

Đông Phương Lang vừa nghe thấy thủ lĩnh đến đây, toàn bộ lập tức nhào ra biệt thự nghênh đón.

“ Cậu không phải ghét nhất  những lúc như thế này sao? Như thế nào lại trở lại?” Tiểu Cửu cắn một cái chân gà, cười tủm tỉm hỏi.

“Tôi muốn đến, chẳng lẽ còn phải hướng cô báo cáo sao?” hắn hừ lạnh.

“Không phải, chỉ là số người mà chúng tôi chuẩn bị là vừa vặn, không mua dư phần cậu nha.” Tiểu Cửu cố ý nói.

“Ai nói tôi muốn ăn? Tôi chỉ là tới cảnh báo báo mọi người đừng đùa đến quá mức, công việc vẫn là công việc, không cho phép nhàn hạ.” Đông Phương Tuyệt Thế lạnh lùng nhìn mọi người chung quanh, câu nói đầu tiên đã đem không khí đóng băng.

“Thật là cao thủ phá hư không khí, lần gần đây nhất cậu đem bầu không khí trở nên lạnh lẽo làm mọi người mất cả khẩu vị.” trước kia, cả nhóm Đông phương Lang đều vì Tiểu Cửu mà đổ mồ hôi lạnh, dù sao ai cũng không có lá gan ở trước mặt Đông Phương Tuyệt Thế dùng loại giọng điệu này nói, quả thực là không muốn sống nữa, nhưng từ khi qua mười tuổi, tính mệnh của Tiểu Cửu vẫn còn, hơn nữa còn sống rất tốt đẹp, vì thế bọn họ thành thói quen, thói quen nhìn hai  người đấu khẩu, thói quen khiêu khích không biết sống chết của TIểu Cửu đối với Đông Phương Tuyệt Thế, cùng thói quen Đông Phương Tuyệt Thế dễ dàng tha thứ cho Tiểu Cửu.

Bọn họ đối với nhau mà nói, đều là tồn tại đặc biệt, đại khái chỉ có hai người bọn họ là không biết mà thôi.

“Không nghĩ rằng khẩu vị của cô vẫn còn muốn ăn? Không sợ bị nghẹn chết sao?” Đông Phương Tuyệt Thế trừng cô.

“Sẽ không a!” cô cười lại cắn một miếng to.”

“Tứ thiếu gia, đi vào ăn chút gì đi.” Cừu Nghĩa cười mời.

“Không được, tôi đi vào, còn có một đống người ăn không vô.” Thanh âm hắn theo lỗ mũi hừ ra.

“Tiểu Cừu thích nhất là quậy tưng bừng, cậu đừng cho là thật.” Cừu Nghĩa thay cô học trò nhỏ xin tha thứ.

Năm đó hắn thay mặt Đông Phương gia nhận nuôi TIểu Cừu, một mình huân luyện dưỡng dục cô ba năm, mới đưa cô về Đông Phương cư, luận về cảm tình, ngược lại Tiểu Cừu cùng hắn thân thiết hơn.

“Hừ, cô ta nói như thế chẳng lẽ ta chưa từng thấy sao.” Đông Phương Tuyệt Thế lãnh xích.

Biểu tình của Tiểu Cừu bị kiềm hãm, tâm địa bị áp chế tận đáy lòng mà trở nên cuồng nộ. mười sáu  năm rèn luyện, cô  nghĩ đến chiêu nhẫn này đều thuận buồm xuôi gió,, nhưng vì sao ngẫu nhiên cô vẫn muốn đấm thẳng vào mặt hắn một quyền? hít sâu một hơi, dùng một giây ổn định cảm xúc, lại hé ra khuôn mặt tươi cười.

“Oa! Cậu thật sự tức giận a? bất quá chỉ là đùa vui một chút, cần gì phải làm thật sự như vậy.”

“Không muốn cười thì đừng có cười, lúc nào cũng để lộ ra cái mặt nạ dối trá, ngoại trừ cười ra, cô không thấy phiền, nhưng ta xem đến mệt mỏi rồi.” hắn nhìn chằm chằm cô, không chút khách khí đùa cợt.

Tiểu Cửu tươi cười không thay đổi, chình là, trong mắt ý cười đã mất.

Dối trá? Hắn không nghĩ lại xem, muốn luyện ra công phu dối trá như thế này mất bao nhiêu thời gian?

Càng không nghĩ tới, cô vì cái gì mới có thể dối trá đến như vậy.

Đông Phương gia nhận nuôi cô, cô cảm kích.

Nhưng biết được mục đích sau lưng, lại làm cô ghét cay ghét đắng. muốn lấy hai loại cảm giác đối lập này để lấy lại cân bằng, không giả tạo được không?

Hơn nữa đối mặt với khuôn mặt tuyệt đẹp của hắn, trong lúc đó mười sáu năm qua lòng cô thủy chung là yêu cùng hận lung lay, cái loại cảm xúc tra tấn, tính làm bậy của hắn làm sao có thể hiểu?

Ai biết được cô bị cái tên “đồng mệnh nhân” giam cầm tâm linh, mười sáu năm qua duy nhất tìm được phương pháp để yêu cùng hận trong lòng mới có thể tồn tại được, chính là dối trá? “mệt mỏi thì đừng nhìn a! ai bắt cậu nhìn tôi? Cậu như vậy liền thích tôi a?” cảm xúc phá hư chợt lóe rồi biến mất, cô vui đùa trở lại.

Một cái tên thật phù hợp với việc làm giả nhân giả nghĩa, lòng dạ thâm sâu khó lường! Đông Phương Tuyệt Thế nhăn lại hàng mi, vừa rồi chớp mắt một cái, hắn nghĩ đến rốt cuộc mình cũng thành công kích cho cô hiện nguyên hình, đáng tiếc lại thất bại.

“Thích cô? Tôi điên rồi sao?” hắn cười miệt thị quả thực làm người ta xấu hổ vô cùng.

“Cũng đúng, người thích tôi khẳng định là điên rồi!” Tiểu Cừu lại không chịu đả kích một chút nào hì hì cười.

Thật mạnh…

Đáy lòng nhóm Đông Phương Lang bội phục cô, người người đều lộ ra ánh mắt sùng bái.

Đối mặt với tứ thiếu gia có được dung mạo liễu yếu đào diễm này,tâm ngoan lại thủ lạt, tính tình ác liệt khủng bố như ma vương, thế nào mà Đông Phương lang dám lỗ mãng? Thế nào chỉ sói không bị hắn độc ngôn tước quá (lời nói ác độc giết chết), bị hắn hàn mâu bắn qua?

Hơn nữa nếu sắp xếp thứ tự ở phía sau sói, ở trước mặt hắn ngay cả thở cũng không dám thở mạnh một tiếng.

Cho nên, từ một góc độ nào đó mà  nói, Tiểu Cừu chính là người khiến bọn hắn kiêu ngạo nho nhỏ a!

Tuy rằng cô là người trẻ tuổi nhất, năm kinh nghiệm ít nhất, nhưng bọn hắn thật sự cam tâm tình nguyện để cho cô làm lão đại của Đông Phương Lang, bởi vì, chỉ có cô mới dám cùng tứ thiếu gia đấu khẩu, hơn nữa bất bại…

Đông Phương Tuyệt Thế tức giận trừng mắt Tiểu Cừu, cơn tức hướng lên trên đỉnh đầu, Thập Nhất lại đột nhiên tiến lại gần bổ sung một câu:

“Ai, thật sự là có người thích Tiểu Cửu a! đã liên tục một tuần, mỗi ngày đều có người đưa hoa tới đây, chỉ rõ là tặng cho Tiểu Cửu.”

“Đưa hoa?” Đông Phương Tuyệt Thế lệ  mi nhăn lại.

“Đúng đúng đúng, lần đầu tiên đưa tới chúng tôi đã kiểm tra rất lâu rồi, còn tưởng rằng đây là một trò đùa dai, nhưng mà hoa không hề bị động tay động chân, hơn nữa là đối phương ủy thác cửa hàng bán hoa trực tiếp đưa đến.” Thập Lục cười nói.

“Là ai tặng?” Đông Phương Tuyệt Thế lạnh giọng hỏi.

“Đối phương không ký tên.” Thập Bát nói.

“Hoa không ký tên mà ngươi cũng dám nhận?” hắn trừng mắt đến Tiểu Cừu đang cười vui vẻ.

“Aizzz, đương nhiên là muốn nhận a! người ta có ý tốt muốn tặng hoa, trả leij thì thật đáng tiếc.” Tiểu Cừu liếc mắt một cái về phía đại sảnh biệt thự sắc màu rực rỡ, miệng nói cao hứng, trong lòng lại âm thầm kêu phiền.

Nói đến đây thật sự là khoa trương, một ngày 99 đóa hoa hồng, hoa rất là đẹp, sau 7 ngày là gần 700 đóa hoa hồng, chẳng những khiến mọi người bị nghẹt mũi choáng váng đầu, mỗi ngày còn phải xử lý hoa bị khô, quả thực khá phiền toái.

“Cô làm sao biết đối phương là có ý tốt? chẳng lẽ cô biết người đưa hoa là ai sao?” Đông Phương Tuyệt Thế dung mạo như sương che mặt trăng.

Một năm nay, chẳng lẽ bên ngoài cô đã bắt đầu nhận thức nam nhân là cái gì sao?

“Không biết a!” Tiểu Cửu nhún vai một cái, ánh mắt nhỏ giọt vừa chuyển, đột nhiên nói:

“Ân, không biết có phải có người thầm mến tôi đi? Nhớ rõ lần đi Thượng Hải , có người…”

Nhóm Đông Phương Lang cùng kinh hô lên.

Tiểu Cửu che lỗ tai, trừng mắt mấy vị thúc bá, a di, ca ca, tỷ tỷ, thẳng thượng: “Mấy người lớn tiếng như vậy làm sao?”

“Có người sao? Thật sự?” Thập Nhất dùng một loại khẩu khí hỏi: “là ai không muốn như vậy?”

“Tiểu Cửu sẽ không phải cháu nhìn lầm chứ?” Thập đệ cố ý nói.

“Ai, tôi là ai chứ? Tôi mà nhìn lầm sao?” Tiểu Cửu tức giận nói.

Mọi người ngẩn ra, Tiểu Cửu xác thực không có khả năng nhìn lầm, tuy rằng ngay từ đầu mọi người yêu thương cô nên mới để cô là người đứng thứ nhất, nhưng mà năng lực trí tuệ của cô, thân thủ, phản ứng, chấp hành lực, độ sâu sắc đều quá phi thường, Đông Phương Lang có thể mạnh như vậy cũng là nhờ khả năng của cô.

“Cô không tóm tên kia?” Đông Phương Tuyệt Thế lạnh lùng hỏi.

“Không a, khi đó vội vã trở về Đài Loan, liền lười đi thăm dò.” Cô lắc đầu.

“Lười? Nếu đối phương có máy ảnh chụp được mặt của cô, điều tra ra thân phận của cô thì sao?” trong lòng hắn nổi giận, giận cô tự nhiên không đem cái máy chụp ảnh quái thai kia hủy đi, hoặc làm thịt cái gã dám chụp ảnh.

Nếu là hắn, người nọ đã sớm chết.

“Đừng lo lắng, tôi sẽ không mạc danh kỳ diệu đưa người tới.” cô cười cười.

“Không phải đã đưa tới sao?” hắn trừng mắt nhìn cô.

“Lại tức giận, bất quá cũng chỉ là việc nhỏ…” Tiểu Cửu lẩm bẩm gãi gãi đầu.

“Chỉ là việc nhỏ, nghĩ biện pháp xử lý sạch sẽ, đừng làm cho đống rác rưởi này làm bẩn nhà.” Hắn ghét,

Thực độc…

Mọi người trong lòng rùng mình, mặc dù đã được linh giáo lời nói ác độc của tứ thiếu gia nhiều năm, nhưng đến nay vẫn như cũ không có người nào có thể thích ứng.

“Sao lại nói khó nghe như vậy, biết đâu người đó lại là một soái ca nổi tiếng, thật tâm ngưỡng mộ tôi.” Tiểu Cừu lớn tiếng quay sang nói.

“Hắn nhất định là mù rồi!” Đông Phương Tuyệt Thế trực tiếp gạt phăng đi.

Tiểu Cửu sửng sốt, quang quác kêu to:

“Oa oa, cậu cậu cậu thực quá đáng, hơi quá đáng!”

“Tôi  thích chính là quá đáng!” hắn kiêu ngạo nói.

“Cậu cậu… một ngày nào đó tôi được gả đi rồi, nhìn cậu còn có chuyện nói không.” Cô cả giận.

“Như vậy là tốt nhất, tôi đỡ phải nhìn thấy cô mà phiền.”

“Cậu…” cô đang muốn đấm hắn một quyền, Thập Cửu đột nhiên thần sắc vộ vàng đi tới:

“Tứ thiếu gia, đại thiếu gia muốn cậu cùng Tiểu Cửu lập tức đi vào phòng.”

Làm sao vậy? Đông Phương Tuyệt Thế nhíu mi:

“Hình như lăng tẩm ở Hà Nam có chuyện gì đó.” Thập Cửu giải thích.

Tiểu Cửu thu hồi nháo sự, sắc mặt nghiêm chỉnh.

“Chậc, lại tới nữa. sự tình gần đây thật nhiều.” Đông Phương Tuyệt Thế thấp rủa một tiếng, xoay người bước đi.

Ai! Khó lắm mới giữ bình tĩnh một chút, lại có việc…

Tiếu Cửu cũng nhíu lại mi, đi nhanh đuổi kịp.

 

3 thoughts on “[DMT] – Chương 2.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s