[ĐMT] – Chương 2.1

Chương 2.1:

“Hắn nhận việc sao?” một người đàn ông có bộ dạng gầy nhỏ nghiêng ngả, mang theo đôi kính mắt màu đen, nhìn hình ảnh phản chiếu trên màn hình nhấc tay gạt tóc, hơn nữa còn nhìn chằm chằm cô gái trong màn ảnh, nhẹ giọng hỏi.

“Đúng vậy.”

“Hơn mười năm, con gái của nhà Công Tôn, rốt cuộc tôi cũng tìm được rồi…” nam tử nheo lại mắt, nhìn lên tấm ảnh chụp đang hé ra từng bức ảnh.

Cô gái ước chừng mới hai mươi, bộ dạng cũng không tính là xinh đẹp nhưng toàn bộ ý vị thần thái lại rất hấp dẫn ánh nhìn người khác, cho dù đứng lẫn trong đám người, cũng rất dễ nhận ra.

Ánh mắt hắn linh hoạt nhạy bén mà tỉnh táo, tựa hồ lập tức liền phát hiện có người đang nhìn trộm***chụp ảnh cô, đôi mắt nhìn thẳng vào ống kính, mi khẽ nhếch, ánh mắt thấu triệt mang một chút đùa giỡn trêu chọc, khóe miệng khiêu khích gợi lên, vẻ mặt kia, không sợ hãi hoảng loạn, ngược lại  như là cảnh cáo.

Làn da màu mật ong khỏe mạnh, thân hình cao ráo khỏe mạnh, quần dài màu mê hoặc, dưới chân một đôi giày leo núi màu đen, vóc dáng khỏe khoắn hoàn mỹ thanh nhã, động tác tay chân lưu loát mà hoạt bát, nhìn ra được không phải sống trong ngôi nhà ấm nhỏ bé, mà là chịu qua huấn luyện tinh anh đặc biệt, cả người tản ra một loại khí chất kiên cường độc đáo dẻo dai cùng kiên nghị, tự tin, tràn ngập sức sống. tóc dài được buộc đơn giản, vài sợi còn để rơi tự do trên vai, cùng với khí chất vô cùng đặc biệt của mình, cũng đã thể hiện đầy đủ cá tính của cô.

Tuy rằng không giống với dự đoán của hắn, nhưng hắn cũng không thể không thừa nhận, năm đó  khi đứa trẻ đó được sinh ra, đã thành một đứa rất nữ tính, điểm ấy, hoặc là hắn nên cảm tạ người đã nhận nuôi cô…

Bức ảnh tiếp theo hiện ra, tập trung vào cổ tay của cô gái, nơi đó có một hình xăm.

“Đem bức ảnh đó phóng to lên.” Hắn hạ lệnh.

Thủ hạ lập tức đem hình xăm kia phóng to lên vài lần, hắn nhìn, hơi hơi nở nụ cười.

“Quả nhiên đúng là vậy! Khả năng không có sai…”

“Xác thực, thật là cô ấy!” thủ hạ cũng vui vẻ nói.

“Tấm tiếp theo.”

“Vâng.”

Cuộn phim tiếp tục truyền phát hình, chính là, đến bức ảnh cuối cùng, hắn nhìn không khỏi giật mình.

Má phải của cô, có một vết đao thật dài, vết sẹo đã mờ dần, nhưng mà, vết tích của vết chém kia vẫn như cũ rõ ràng làm người ta kinh hãi.

“Mặt của cô ấy…” mặt của người đàn ông  nhăn nhó.

“Theo như số liệu chúng tôi điều tra được, đây là khi cô ấy được 13 tuổi bị thương.”

“Đã xảy ra chuyện gì?” nam tử trầm giọng hỏi.

“Hình như là vì tứ thiếu gia của Đông Phương mới trúng một đao.”

“Đông Phương Tuyệt Thế? Tên tiểu tử kia lại làm cho một cô gái thay hắn chắn đao?” nam tử không nể mặt.

“Cô ấy cùng Đông Phương gia có quan hệ không hề tầm thường, giống như là bảo vệ của Đông Phương Tuyệt Thế từ nhỏ.”

“Một người đàn ông cư nhiên cần một đứa con gái bảo vệ? Được lắm!” hắn hừ lạnh.

“Cô ấy được nuôi dưỡng là có mục đích, tựa hồ chính là làm bảo vệ…”

“Hừ, ta xem không phải là làm bảo vệ, mà là tấm lá chắn! Xem ra Đông Phương gia cũng biết ưu điểm của cô ấy….”Người đàn ông  nắm tay đặt trên bàn, lại nói tiếp:

“Lập tức sắp xếp cho ta gặp cô ấy một mình.”

“Cái này… có điểm khó khăn.”

“Vì sao?”

“Gần đây hành tung của cô ấy rất bí ẩn, chúng tôi cũng không có số điện thoại của cô ấy, hơn nữa Đông Phương gia phòng thủ nghiêm ngặt, cũng không thấy có khách lạ, lần gần đây nhất chúng tôi phái người đi điều tra ngầm đều bị đánh trở về, ngài muốn gặp cô ấy, thật sự là không có cơ hội….”

“Thực ngu xuẩn, không có cơ hội, thì sáng tạo ra cơ hội a! ngươi không phải nói cô ấy luôn luôn giúp Đông Phương gia tìm lăng mộ từ đời Tống sao?” nam tử hừ lạnh.

“Dạ, cô ấy luôn luôn muốn tìm lại lăng tẩm của một vị Triệu thị công chúa đời từ đời Tống…”

“Vậy tại vùng có lăng tẩm tạo chút tin tức xôn xao, đem cô ấy dẫn dụ đến đây, thuận tiện cũng qua tìm hiểu nguyên nhân Đông Phương gia  liều mạng đi tìm lăng mộ từ đời Tống thế.”

“Dạ, tôi đã biết.”

“Còn nữa, bắt đầu từ ngày mai, mỗi ngày giúp ta đem một bó hoa đến nhà của Đông Phương tặng cho cô ấy.”

“Dạ.”

Namtử chậm rãi đứng lên, đi hướng màn hình trắng, vươn tay, đau lòng vỗ về bức ảnh chụp người con gái trên đó.

“Chờ một chút, rất nhanh ta sẽ đem em từ địa ngục trở về, rất nhanh…”

 

3 thoughts on “[ĐMT] – Chương 2.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s