[ĐHVNT] – Chương 9.1

Chương 9.1:

Sáng sớm mùa đông, khó có được thời tiết tốt.

Mặt trời từ sau những đám mây, lấp ló e thẹn đi ra tỏa sáng. Tuy rằng tin tức báo đài nói, một khối không khí lạnh sắp tràn xuống phía nam, nhưng mà lúc này, thấy ánh mặt trời, khiến cho lòng người không biết tại sao lại trở nên tốt hơn.

Nghi Tĩnh đi vào tổng bộ Phi Ưng, tuy rằng sau cặp kính mắt kia là cặp con ngươi trong suốt, bình tĩnh giống như mọi ngày, nhưng cước bộ của cô so với bình thường nhẹ nhàng hơn nhiều.

Trải qua một đêm Hùng Trấn Đông “cố gắng” sự sợ hãi chiếm cứ trong lòng cô dường như có kỳ tích vô ảnh vô tung biến mất. Đương nhiên, những kích thích nóng bỏng tình ái cũng là một phần nguyên nhân, nhưng mà quan trọng hơn là hắn không che dấu lo lắng, quan tâm, tuy rằng có sự ngốc nghếch, cũng là tận tâm hết sức, nhiệt tình chân ý quan tâm.

Sinh mệnh của cô, chỉ có nam nhân lỗ mãng này là có thể chọc tức cô, nhưng cũng đồng thời có thể làm cho cô  mỉm cười, làm cho cô quên đi sợ hãi, làm cho cô ở dưới thân hắn, yêu kiều khẩn cầu…

Hai gò má trắng mịn màng, bởi vì nhớ lại mà thản nhiên hiện lên một mảng hồng.

Cô khẽ cắn đôi môi mọng đỏ, lại nhớ tới, Hùng Trấn Đông bị còng tay ở đầu giường, bộ dạng giãy giụa chật vật kêu rên, rốt cục nhịn không được đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, lộ ra ý cười nhàn nhạt.

Quả thực nhìn từ lầu hai mà nói, bên cạnh chính là cửa sổ sát đất, ánh nắng mùa đông, chiếu vào lớp cửa thủy tinh trơn nhẵn.

Lam Kiệt nghênh diện đi tới, thấy cô lúc này biểu hiện có vẻ có chút kinh ngạc, oai đầu cao thấp đánh giá cô.

“Nghi Tĩnh, cô trở về thay quần áo a?”

Cô dừng lại cước bộ, ý cười trong mắt hàm chứa ý cười, hiện lên quang mang.

“Không có.” Cô lắc đầu, nhìn bộ trang phục màu lam trên người.

“Tôi chính là mặc vậy đi làm.”

Lâm Kiệt đưa tay gãi gãi đầu.

“Phải không?” hắn nhíu mày, cố gắng hồi tưởng, hình ảnh trong đầu nhanh chóng lướt qua.

“Không đúng a, tôi vừa mới ở hiện trường, nhìn thấy cô mặc không phải bộ này a!” hắn nhớ rất rõ ràng, buổi sáng hắn  thấy là một bộ quần áo màu trắng khác.

“Cái gì hiện trường?”

“Buổi sáng a, hiện trường vụ án phanh thây a!”

Mây đen bay tới, che đậy ánh mắt trời, đảo mặt đã ám xuống dưới.

Gió lạnh hiện lên trong lòng khiến cả người lâm vào trầm lắng.

Nghi Tĩnh đứng tại chỗ, ý cười trong mắt cùng khóe miệng, sắc hồng cũng rút đi.

Lâm Kiệt không có phát hiện, còn cố nói mục đích:

“Kỳ thật, Nghi Tĩnh, cô không cần cạnh mạnh đến hiện trường đi, công tác khám nghiệm hiện trường, giao cho chúng tôi làm là được rồi.”

Giữa trưa ngày hôm qua, không ít đội viên trơ mắt nhìn thấy, cô xem xong những bức ảnh chụp, đương trường té xỉu. cho nên, sáng nay, ở hiện trường án mạng, khi nhìn thấy cô xuất hiện, trong đầu Lâm Kiệt tràn ngập kinh ngạc cùng bội phục.

“Buổi sáng mặc bộ quần áo màu trắng, có phải khi khám nghiệm bị dơ hay không?” hắn lại hỏi một câu.

“Đúng rồi, không phải cô còn muốn A Hoa sửa sang lại bằng chứng khám nghiệm sáng nay sao? A Hoa nói cậu ta đã sửa sang lại tốt lắm, cô tùy thời có thể lấy đi.”

Nghi Tĩnh không có trả lời.

Sắc mặt cô tái nhợt, hai tay nắm chặt lạnh như băng, thậm chí không có phát hiện, móng tay đã muốn đâm vào lòng bàn tay mềm mại.

Cô đúng là có một bộ quần áo màu trắng.

Quan trọng là, hôm nay cô mặc, cũng không phải bộ quần áo kia. Hơn nữa, buổi sáng hôm nay, cô cũng không có đến hiện trường án mạng, càng không có yêu cầu A Hoa sửa sang lại bằng chứng khám nghiệm.

Như vậy, sáng nay người đi đến hiện trường là ai . (như phim kinh dị ý nhỉ?)

cái người “Nghi Tĩnh” mà Lâm Kiệt gặp đến mấy lần, mặc bộ quần áo màu trắng, ở hiện trường án mạng đi lại, còn cùng  nhóm đội viên nói chuyện, đến tột cùng là ai?

Hàn ý dần dần dày thêm, độ ấm đột nhiên hạ thấp xuống dưới, cô lạnh cơ hồ đến run run. Có lẽ vì không khí lạnh sắp tràn xuống phía nam, cũng có lẽ vì, trong lòng cô hiện lên một dự đoán cực kỳ đáng sợ, mới có thể cảm thấy, cả người như đột nhiên ngã vào hầm băng.

“Nghi Tĩnh? Nghi Tĩnh?” nhìn thấy sắc mặt cô không đúng, Lâm Kiệt hô vài tiếng, còn quan tâm hỏi:

“Cô có khỏe không? Có muốn đi xuống phòng y tế nghỉ ngơi không?”

“Không cần.” cô lắc đầu cự tuyệt, hai tay nắm thật chặt.

Sự sợ hãi lại một lần nữa tiến đến, cái bóng đen chỉ tồn tại trong giấc mộng của cô, đã hóa thành sự thật, thậm chí đến gần mọi thứ xung quanh cô.

Thân mình thon dài hơi hơi lay động, nhưng vừa rồi không có ngã xuống.

Đúng vậy, cô vẫn cảm thấy sợ hãi, nhưng mà nếu cứ tiếp tục sợ hãi như vậy, chẳng khác nào buông tha cho mạng sống của mình, chỉ có thể bất lực chờ đối phương ra tay, chờ đối phương giết cô, tách rời cô, thay thế được cô…

Không! Cô không muốn như vậy!

Bàn tay nhỏ bé  nắm chặt đến đau nhói, chậm rãi buông ra, Nghi Tĩnh hít sâu một hơi, tuy rằng sắc mặt tuyết trắng, con ngươi phá lệ sáng ngời. cô nhìn Lâm Kiệt, ách thanh nói:

“Đội trưởng đang ở đâu?”

“Nha, đội trưởng a.” Lâm Kiệt trả lời.

“Ở văn phòng của anh ấy.”

Cô gật đầu cám ơn, tiếp theo xoay người, âm u tiêu sái bước đi, đi đến văn phòng của đội trưởng.

P/s: Mọi người chúc Bee may mắn đi mai Bee phải đi thi lại thể dục nè!!!! Trời ơi 800m = 4’30s híc!!!!Cầu trời cho mai trời đẹp :((

4 thoughts on “[ĐHVNT] – Chương 9.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s