[ĐHVNT] – chương 8.3

Chương 8.3:

Sáng sớm.

Hùng Trấn Đông thật cẩn thận xoay người, dùng động tác nhẹ nhất, dịu dàng nhất, tiểu nữ nhân đang ngủ say, trần trụi ở trên ngực hắn, ôm vào ở chăn ấm áp.

Cô đang ngủ, vô ý thức ưm một tiếng, kháng nghị mất đi thân hình ấm áp của hắn nhưng hai mắt vẫn nhắm chặt, ngủ say không có tỉnh lại.

Hắn đi và trong phòng tắm, mở vòi hoa sen ra, dùng nước lạnh tắm sạch một thân vừa hôm qua chiến đấu, sau đó mới quang thân mình, nước nhỏ giọt toàn thân mới đi ra tìm khăn mặt.

Nghi Tĩnh trên giường, vẫn ngủ ngon .

Xem ra, tối hôm qua, hắn thật sự đem cô mệt mỏi muốn chết rồi!

Hùng Trấn Đông nửa ngồi xổm bên giưởng, nhìn mặt cô đang ngủ, nhớ tới “biểu hiện” của chính mình tối hôm qua, liền cười đến rất đắc ý. Hắn còn rất khổ tâm, khắc chế không cười ra tiếng, miễn cho mình có vẻ rất kiêu ngạo.

Sau khi thỏa mãn nam tính tự tôn, hắn đi đến tủ quần áo, mở cánh cửa tủ ra, muốn tìm khăn mặt mới để lau người. hắn còn nhớ rất rõ, Nghi Tĩnh luôn để khăn mặt mới ở  dưới đáy tủ quần áo.

Bên trong tủ quần áo, tản ra mùi hương thơm ngát của cô. Các loại quần áo, sắp xếp gọn gàng, gấp ngay ngắn chỉnh tề, nhìn không thấy một tia hỗn loạn.

Hắn kéo ra ngăn kéo dưới cùng, đủ các  màu, chất liệu, quần lót vải bông, chỉ một thoáng ảnh lọt vào trong mắt, một xấp quần áo ở đằng kia, xinh đẹp làm tâm hắn như đóa hoa đua nở.

Nha, hắn thật hoài niệm tủ quần áo hàng ngày được cô sắp xếp. thiếu đi sắc thái rực rỡ của vật nhỏ, tủ quần áo của hắn trở nên đơn điệu cực kỳ!

Hắn lại kéo ra một ngăn kéo khác, rốt cuộc cũng tìm được một chiếc khăn mặt mới. hắn ngồi xổm ở chỗ cũ, mở ra một cái, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào một chiếc quần nhỏ.

Sau một lúc lâu, hắn chậm rãi vươn bàn tay, nhấc ra một chiếc quần lót màu hồng tơ tằm. a, Hắn nhớ rõ nó! Vật nhỏ đáng yêu này, nhưng mà là thứ hắn yêu nhất ở cô, mỗi lần nhìn thấy Nghi Tĩnh mặc nó, hắn liền hưng phấn bổ nhào vào cô.

Nếu—nếu—nếu hắn bắt nó mang về nhà, Như vậy, nếu có một ngày, Nghi Tĩnh về nhà, tắm rửa không có quần áo thay thì sao? A, chủ ý này thật tốt quá, đến lúc đó, khẳng định Nghi Tĩnh vừa mừng vừa sợ, nói không chừng còn có thể săn sóc cho hắn, ô, ô, hắn quá thông minh!

(Bò: sao ta thấy giống mấy thằng cha biến thái chuyên môn đi ăn trộm đồ lót phụ nữ vậy!Bee: =)) )

Hạ quyết tâm, hắn nhanh chóng kéo ngăn kéo lại, muốn thừa dịp cô còn đang ngủ say, đem “kinh hỉ” này nhét vào trong túi quần bò. Một hộp nhung màu đen, bởi vì tủ quần áo chấn động, khách một tiếng lộ ra, lăn đến bên chân hắn.

Cái hộp này xem ra cũng thật quen mắt nha!

Nháy mắt hai con ngươi hắn sáng ngời.

Đây là khi cầu hôn, hắn đưa cho Nghi Tĩnh nhẫn, cũng chính là nhẫn đính hôn của bọn họ! Cô giữ lại cái nhẫn này, sau khi ly hôn không ném nhẫn đi, vậy đại biểu cho, trong lúc này bọn họ vẫn còn hy vọng đi?

Cảm xúc vui sướng, tràn ngập trong ngực hắn, làm cho hắn cơ hồ muốn cất giọng hoan hô.

Bỗng dưng, tiếng chuông điện thoại vang lên.

Nghi Tĩnh đang ngủ say, lập tức mở to mắt, ở trên giường ngồi thẳng dậy.

Hùng Trấn Đông trong thời gian ngắn nhất, đem cái khăn che đậy ổn thỏa, đem chiếc hộp nhung ném vào trong tủ. Vì không muốn cho cô hoài nghi, hắn còn nhanh chóng rời khỏi phòng, tự động tự phát chạy tới tiếp điện thoại.

“Uy?”

Bên kia điện thoại, truyền đến một thanh âm trầm thấp hữu lực.

“Tôi là Lệ Đại Công, xin hỏi Nghi Tĩnh có nhà hay không?” cho dù nhận ra thanh âm của Hùng Trấn Đông, khẩu khí của Lệ Đại Công, cũng không để lộ ra nửa điểm ngoài ý muốn, giống như chồng trước của đội viên, sẽ sáng sớm tiếp nhận điện thoại, là chuyện quá bình thường.

“Cô ấy đang ngủ.” Hùng Trấn Đông cố ý nói, còn bổ sung thêm một câu.

“Tối hôm qua cô ấy mệt chết đi.”

Nghi Tĩnh tỉnh táo lại, đang ngồi trên giường, không tiếng động trừng mắt hắn, trong ánh mắt tràn ngập cảnh cáo.

“Nha, cô ấy dậy rồi.” thị uy xong,hắn ngoan ngoãn đi đến bên giường, đưa điện thoại cho cô, trên biểu tình như từng làm gì xấu xa vậy, giống như lúc nãy hắn chưa từng làm việc gì.

Nam nhân này!

Cô bất đắc dĩ tiếp nhận điện thoại, đưa đến bên tai, thanh âm Lệ Đại Công rõ ràng truyền tới.

“Nghi Tĩnh sớm.” khấu khí Lệ Đại Công, ngắn gọn mà trầm ổn.

“Vụ án ngày hôm qua, có điểm trọng yếu phát triển thêm, tư liệu đang ở trong tay tôi. Tôi cần ý kiến của cô.”

“Được, ba mươi phút nữa tôi sẽ đến.” cơn buồn ngủ còn sót lại biến mất, cô nhanh chóng trả lời, vội vàng để lại điện thoại.

Chính là, cô vừa nói điện thoại xong, Hùng Trấn Đông lại còn quang thân mình, đứng ngay tại chỗ không nhúc nhích. Vật hấp dẫn lực chú ý của cô, không phải thân thể trần trụi của hắn, ngược lại là vật hắn cầm trong tay.

“Anh lấy cái kia làm gì?” Nghi Tĩnh trừng mắt nhìn vật trong tay hắn, chiếc quần lót tơ tằm màu hồng kia.

Không xong!

Hắn ở trong lòng âm thầm hô một tiếng.

Vừa rồi lúc điện thoại kêu, hắn chỉ nhớ rõ, đem nhẫn cất vào tủ quần áo nhưng lại quên không đem “chiến lợi phẩm” vào trong túi.

“Không có a, nó rơi trên mặt đất mà!” hắn làm bộ dường như không có việc gì, cố gắng tạo ra biểu tình vô tội.

“Anh đang giúp em nhặt nó lại thôi mà!” hắn xung phong nhận việc, trong lòng lại nghĩ biện pháp “đánh trống lảng”

Đáng tiếc, cô rât hiểu hắn.

“Không cần, tôi  tự mình bỏ vào trong tủ là được rổi.” Nghi Tĩnh vươn tay, không có nửa điểm cơ hội.

“Trả lại cho anh.”

Hắn tâm không cam, tình không nguyện, giao ra vật nhỏ đáng yêu kia, bỏ và lòng bàn tay cô, còn thất vọng thở dài một hơi.

“Tối hôm qua em còn dễ thương khả ái, như thế nào trời vừa sáng, lại kém nhiều vậy?” sự chênh lệch lớn như vậy, thật sự không thể hắn tiếp nhận. Thân là “người sử dụng” kiêm “bị người sử dụng”, hắn thận trọng đưa ra nghi vấn.

Hai gò má trắng mịn, hiện lên hai mảng đỏ ửng, đột nhiên khuôn mặt thanh tú lại trầm xuống.

Nhìn thấy sắc mặt Nghi Tĩnh không đúng, Hùng Trấn Đông lập tức tỉnh ngộ, biết mình nói sai!

Ai a a, không xong không xong rồi, hắn như thế nào có thể quên mất, da mặt cô mỏng, ban đêm cho dù nóng bỏng kích tình như thế nào, đến ban ngày chỉ cần hắn hơi chút nhắc tới, cô sẽ mất hứng. Huống hồ, tối hôm qua, lần đầu tiên cô chủ động cầu hoan, này đối với cô mà nói, xấu hổ lại thêm xấu hổ, cấm kỵ phạm cấm kỵ a!

“A, cái kia…này…anh nói lỡ lời, em đừng nóng giận ah!” hắn nhanh chóng thừa nhận sai lầm, vội vàng tiến lên, vội vá trấn an.

Khuôn mặt nhỏ nhắn vẫn hồng nhuận, lại quay ngoắt đi,không chịu nhìn hắn.

“Nghi Tĩnh….” Hắn cầu xin tha thứ.

Làn mi tú lệ, vẫn không quay lại đây.

Hắn thở dài một hơi, hai tay chìa ra.

“Em đừng nóng giận, cẩn thận phá hỏng tâm trạng mình.” Hắn lo nghĩ.

“Như vậy là tốt nhất, em phạt anh đi!”

Con ngươi trong suốt liếc mắt nhìn hắn một cái.

“Phạt như thế nào?”

“Ân, phạt như thế nào?” hắn lặp lại, trong đầu linh quanh hiện ra

“Đúng rồi, tỷ như còng tay anh vào kia.” Hắn miệng rộng cười, trong mắt tràn ngập chờ mong, còn chủ động từ trong quần bò lấy ra một chiếc còng tay.

Nghi Tĩnh tiếp nhận còng tay, khẽ cắn môi đỏ mọng, đáy mắt hiện lên ý cười.

“Lại đây.” Cô hạ lệnh.

Hắn như đại cẩu thấy xương thịt, dùng tốc độ nhanh nhất, nhanh chân nhảy nằm lên chiếc giường đơn kia, còn tự động nằm thẳng ra, hai tay duỗi thẳng, dựa nhanh vào đầu giường, con ngươi đen nhìn chăm chú vào cô, nhiệt liệt nhắn dùm: đến đây đi, lăng nhục ta đi, bảo bối!

Cô lấy khóa lấy tay, đem hai tay hắn trói chặt chẽ ở trước đầu giường, thân thủ còn thử lôi kéo, xác định hắn hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Sau khi cô khóa chặt tay hắn, cúi xuống, nhẹ nhàng lướt qua thân hình hắn, như là một cái gì đó tinh xảo, cũng là tra tấn khó chống cự nhất. hắn dùng lực hít sâu, trong ngực phậm phồng, lại lần nữa cảm thấy nhiệt tình khó chịu.

“Em đi tắm rửa trước.” cô tực bên tai hắn, nhẹ giọng nói.

Bị còng ở trên giường, Hùng Trấn Đông lại lần nữa thở dốc, tràn ngập chờ mong mãnh liệt gật đầu, thiếu chút nữa muốn gãy luôn cổ.

Ngay tại lúc hắn đnag nhìn chăm chú, cô nhẹ nhàng tiêu sái tiến vào phòng tắm.

Tiếng nước vang lên, cả đầu hắn đều ảo tưởng, da thịt cô trắng nõn, mềm mại đẫy đà, thắt lưng mảnh khảnh. ảo tưởng, lúc cô đi ra khỏi phòng tắm, không hề có năng lực phản kháng hắn, mặc kệ hắn làm ra sự tình gì.

Thời gian trôi qua lâu tựa như một thế kỷ, cô rốt cục cũng đi ra khỏi phòng tắm, vật  nam tính của hắn đã muốn sưng phồng đau đớn, thẳng tắp hướng cô

“Chào”

Nha, cô muốn tới! cô muốn tới! cô muốn…. cô sẽ….

Thân thể mềm mại uyển chuyển, hắn cơ khát nhìn chăm chú, chậm rãi tiêu sái đến tủ quần áo, mở cánh cửa tủ, thong dong lấy ra  quần áo, con ngươi đen chờ mong cùng dục vọng, dần dần trở nên hoang mang.

“Ách, Nghi Tĩnh.”

“Ân?” cô mặc áo sơ mi.

“Anh còn ở trong này.” hắn nhắc nhở.

“Em biết” cô bẻ cổ áo, lại cầm lấy áo khoác mặc vào.

“Em không tới đây sao?” nhìn thấy thái độ của cô, thật sụ không giống như bộ dạng đang chuẩn bị muốn cùng hắn tiếp tục “chiến” một lần nữa.

Cô quay đầu lại lộ ra mỉm cười làm cho người ta hoa mắt.

“Nhưng mà em phải đi.”

Hắn thở dốc vì kinh ngạc, cả người như từ trên thiên đường ngã xuống địa ngục, nháy mắt thanh âm lạnh lẽo.

“Kia, em muốn đi đâu?” hắn lắc lắc mặt hỏi.

“Đi làm.” Cô trả lời đương nhiên.

“Tổng bộ có việc gấp tìm em.” Vừa nói, cô vừa chạy tới cửa, để đi giày vào.

“Anh bây giờ phải làm sao?” hắn kêu rên ra tiếng.

“Trói.” Cô lại lần nữa lộ ra mỉm cười, còn nhìn vào trong túi quần bò của hắn, cầm đi chìa khóa còng tay.

“Đây là phương thức trừng phạt anh tự đưa ra.”

Hùng Trấn Đông tiếng kêu rên trung, cô đi lại nhẹ nhàng tiêu sái mà ra khỏi nhà trọ, đem hắn nhốt tại trong phòng, khóa cửa đi làm .

 

2 thoughts on “[ĐHVNT] – chương 8.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s