[ĐHVNT] – Chương 8.1 (17+)

8.1:

Biển máu.

Vô biên vô hạn.

Cô đứng ở giữa, bị dính thứ chất lỏng sền sệt, lạnh như băng, mùi máu tanh đỏ vây quanh.

Sóng huyết ở phía trên, nổi lơ lửng, chảy trên vô số ảnh chụp. Trên tường dính cả một mảng máu, một đôi giày chuyên đá bóng màu trắng dính máu, hai thùng xăng, màu nhuộm đỏ cả nền đất, quần áo bị phá hủy, đôi giày cao gót nhiễm máu, bị “xử lý” qua, mười sáu mảnh bị phanh thây phá hủy đến mức không còn là thi thể nữa (chắc thành một đống bầy nhầy quá! ọe!).

Hé ra lại hé ra, hé ra lại hé ra, hé ra lại hé ra, hình ảnh vô cùng thê thảm,làm cho cô không thể nhìn lại, hoảng loạn ở giữa biển máu khó khăn bước đi.

Bỗng dưng, thân thể của cô tử rồi đột nhiên trượt ngã thẳng vào trong biển máu.

Biển máu, không đáy.

Biển máu cắn nuốt cô, chất lỏng sền sệt dính lấy, tanh hồng màu máu, còn có một bàn tay vô hình, giữ chặt lấy mắt cá chân cô, bất luận cô có kêu gào sợ hãi dãy dụa như thế nào, nhất định cũng không chịu buông ra, cố ý lôi kéo cô, đi xuống, đi xuống, đi xuống, đi xuống…

Cô mở miệng, ở trong vũng máu tanh nồng, phát ra tiếng hét chói tai, lại kêu không ra tiếng.

Không, không cần! Cô không thể hô hấp, cô sắp bị nuốt sống, cái bóng đen kia gắt gao bắt được cô, làm cho cô không có chỗ trốn—

Đột nhiên, một đôi bàn tay to bắt lấy cô, đem cô lôi ra từ biển máu.

Máu, ảnh chụp, bàn tay vô hình, nháy mắt biến mất vô tung.

Sắc mặt cô tái nhợt, từng ngụm từng ngụm hô hấp, run run kịch liệt, từ trong biển máu, giữa ác mộng, sự thật đã bị lôi kéo quay về. Hé ra khuôn mặt to, chiếm lấy tầm mắt của cô, chính là đang lo lắng nhìn cô.

“Nghi Tĩnh!” hai tay Hùng Trấn Đông đặt trên vai của co, dày rộng mà ấm áp.

“Em chỉ gặp ác mộng. Chỉ là ác mộng thôi, không có việc gì.” Hắn nói, con ngươi đen tràn ngập lo lắng.

Tiếng nói thô ráp, rót vào ý thức của cô. Cô như là bị rút mất xương cốt, xụi lơ ở trong lòng hắn, bởi vì sự hãi mà thở dốc, thân hình lạnh như băng, bản năng ôm nhanh lấy hắn, hấp thu nguồn nhiệt ấm áp kia.

“Không có việc gì, không có việc gì.” Bàn tay to dày rộng vụng về vuốt lưng của cô, không ngừng an ủi cô.

Nghi Tỉnh tuy rằng đã tỉnh táo, thân hình lại còn đang run run. Giác quan của cô, bởi vì cơn ác mộng đáng sợ ngược lại càng sâu sắc.

Nơi này không phải là tổng bộ Phi Ưng, mà là nhà trọ cô đã sống một mình trong ba tháng qua. Trời tối rồi, ngoài cửa sổ đã có ánh đèn, mà trong phòng chỉ có mấy  mấy bóng đèn sáng, mà chính cô lại đang ở trên giường, mà Hùng Trấn Đông ngồi ở mép giường.

Cô hôn mê bao lâu?

Cô như thế nào lại trở về nha?

Vì sao hắn lại ở chỗ này?

Mấy vấn đề này, đều trở  nên râu ria (ý  nói không quan trọng). Cô chỉ thấy may mắn, giờ này khắc này, có thân thể Hùng Trấn Đông ở bên.

Giống như ngày trước, hắn lại có thể xuất hiện đúng lúc kịp thời. Đem cô lôi ra khỏi ác mộng, là hắn. Vì cô mà trục xuất hàn ý, cũng là hắn. Chỉ có  thân thể hắn cực nóng, mới có thể đánh đuổi được hắc ám, làm cho cô quên đi ác mộng.

Bị sợ  hãi thúc giục bức ra nhu cầu nguyên thủy nhất.

Bản năng muốn sống, tiếp thảy hết thảy làm cho cô cảm thấy khát vọng đến cấp bách, trực tiếp dùng phương thức trực tiếp nhất, hấp thu lấy nguồn sinh mệnh không dứt của hắn.

Cô xúc động ngồi dậy, vươn hai tay, đè lại Hùng Trấn Đông xuống ngực, đẩy hắn ngã ở trên giường. (wa!! Nóng bỏng quá!!”)

“Nghi Tĩnh?” vẻ mặt hắn kinh ngạc, nửa khởi động lại thân hình vĩ ngạn (to lớn)

Cô không trả lời, hai tay nâng khuôn mặt lớn kia, đôi môi thủy nộn lạnh lẽo, chủ động hôn trụ hắn, giống như nhiệt lượng từ đôi môi này, mới có thẻ đủ để duy trì sinh khí của cô.

Đột nhiên thoát khỏi cô, đôi môi sưng đỏ mọng, hai mắt sương mù nhìn xuống hắn, hắn cơ hồ muốn thân ngâm ra tiếng.

Đây là thiên địa dụ hoặc!

Hắn rất muốn đẩy ngã cô, cuồng dã kịch liệt yêu cô. Nhưng mà—đáng chết! Hắn là cầm thú sao? Ở trong lòng hắn mắng, nhắc nhở chính mình, ban ngày cô mới té xỉu, vừa mới lại bị ác mộng dọa sợ tới mức chết khiếp, hắn không thể bởi vì, cô hôn hắn liền cả đầu đều thầm nghĩ đến sự việc kia…

Nghi Tĩnh ngồi lên bên hông hắn.

Tiếng thân ngâm từ trong miệng cô thoát ra. Đúng là hàng thật giá thật. (cái này các nàng cùng hỏi. hỏi ta cũng không thể giải đáp nổi. amen! Lạy chúa lòng thành cho những ai đầu óc đen tối. hắc hắc!!)

Bàn tay nhỏ bé run run, thoát quần áo của hắn, vụng về rất nhanh cởi ra, ném xuống dưới giường. đầu óc Hùng Trấn Đông, bởi vì dục vọng cuồng dã mạnh mẽ, mà bị một phát cháy sạch.

Thương cảm đối với cô, cung với lý trí đáng thương trong đầu hắn, nháy mắt tất cả đều quẳng ra lên đến chín tầng mây. Vật nam tính của hắn sớm đã bị kích thích, cứng rắn đau đớn.

Bàn tay nhỏ bé mềm mại, rơi xuống bên hông hắn, thử cởi quần nhỏ của hắn.

Cô cần hắn.

Chỉ cần hắn.

Vội vàng như vậy, khát vọng như vậy, cô cũng dừng không được, cũng không muốn dừng lại.

Chiếc quần nhỏ ương ngạnh, thủy chung không chịu dễ dàng đi vào khuôn khổ, bàn tay  nhỏ bé lại vừa xé vừa kéo, làm cô thất bại nhiều lần thân ngâm.

“Để anh” tiếng nói thô ráp vang lên.

Bàn tay hắn to, xé hẳn chiếc quần nhỏ ném bay ra ngoài.

Cô vội vàng ngồi lại gần. làm cho nơi mềm  mại trơn ẩm ướt chỉ còn một lớp vải dệt mỏng manh, khảm hợp với nơi cứng rắn lửa  nóng kia, hai người đồng thời run run, vội vàng nhu sát lẫn nhau.

“Ngay bây giờ.” cô thở hổn hển, thắt lưng mảnh khảnh, lần lượt phập phồng.

“Ngay bây giờ.”

“Đợi chút.”

“Không” cô ngửa đầu, thanh âm như khẽ nấc.

Dục vọng so với lửa càng mãnh liệt hơn, bàn tay dày rộng to lớn, tham nhập vào bên trong chiếc quần nhỏ tơ tằm, chơi đùa với nụ hoa mẫn cảm của cô. Ngón tay cái của hắn, tham nhập vào bên trong nơi mềm mại, hướng lên trên đỉnh dò xét, chạm đến cái điểm đó trong cơ thể cô.

Khoái cảm cường đại, làm cho cô khóc kêu ra tiếng. hắn cầm lấy thắt lưng mảnh khảnh của cô, phóng thích bàn ủi nam tính, mạnh mẽ tiến vào cô.

Cô run run, thanh âm liên tiếp đột nhiên biến mất, càng vội vàng nghênh hướng hắn, khiến hắn cường ngạnh càng xâm nhập sâu hơn, cảm nhận được hắn ở bên trong cơ thể cô khi nhẹ khi lặp lại lần nữa, mau hoặc chậm, sâu hoặc nông.

Thân ngâm nam tính khàn khàn, quanh quẩn ở bên tai cô. Bàn tay to kéo lấy áo của cô, dùng sức ngăn, lại muốn xé hỏng chiếc áo tơ tằm ở trước ngực cô, lộ ra làn da trắng noãn đẫy đà.

Đôi môi nóng hừng hực, ở trước hai nhị hoa như phấn hồng của cô mà cắn mút liếm, đem váy của cô kéo lên hoàn toàn, thậm chí ngay cả nội y cũng chưa cởi bỏ, hắn cũng đã ở trong cơ thế cô, dùng sức mà rất nhanh tiến vào.

Lực lượng của hắn, một lần so với một lần nặng, một lần so với một lần xâm nhập, cơ hồ đem cô nâng hẳn khỏi giường.

Cô leo lên hẳn bả vai rộng lớn của hắn, nghênh hướng hắn mỗi lần tiến vào cùng chỗ mềm mại tối tăm đấy, ma sát thật sát với thứ cứng rắn thật lớn của hắn, hai chân thon dài, vòng quấn quít lấy thắt lưng thô bản của hắn.

Tiết tấu dâng cao, khiêu gợi sóng triều một trận lại một trận, đem cô bao phủ, cô ở bên cạnh chao đảo run run, cảm nhận  được hắn đang bên trong cơ thể, so với lúc trước còn cứng rắn hơn.

Rồi sau đó, lại vài lần nữa mà tham tiến lên, đưa cô lên đỉnh cao của khoái nhạc.

Cúi đầu tiếng gầm gừ ở bên tai cô vang lên, cô choáng váng, nhũn ra, run run, thở hổn hển, cảm nhận được dục vọng của hắn, nhanh tiến vào trong chỗ sâu nhất của co, ở bên trong co rút, phóng ra nóng rực của hắn….

P/s: Bee định post tr này hoàn trong dịp nghỉ lễ nhưng hình như k kịp đc nên mọi người thôi cảm nhé!!!

 

28 thoughts on “[ĐHVNT] – Chương 8.1 (17+)

  1. Xin chào bạn ^^ Mình xin lỗi vì đã làm phiền!! Mong bạn cho mình nói vài lời nếu bạn cảm thấy không thích có thể xóa comment này của mình ^^

    Chẳng là bên mình đang tổ chức một cuộc thi bình luận và trả lời dành cho các bạn yêu thích đọc tiểu thuyết Trung Quốc. Mình tin rằng cuộc thi này sẽ có ích cho nhiều bạn và tất nhiên giải thưởng cũng rất hấp dẫn. Cho nên rất mong bạn chủ wordpress có thể giới thiệu cuộc thi này giùm mình bằng cách dán đoạn dưới đây vào tường nhà hoặc đăng thành một bài viết. Mình cám ơn bạn rất rất nhiều.

    “Cuộc thi: Phát huy tinh thần độc giả

    Cơ hội nhận sách xuất bản, truyện VIP ở xs8 và tài khoản mua ebook ở alezaa dành cho các độc giả. Xin bấm vào link này để biết thêm chi tiết http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=142&t=293670&p=1661869#p1661869.”

    Rất cám ơn bạn đã đọc ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s