[ĐMT] – Chương 1.2

Chương 1.2

“Ai, Tiểu Cửu! Đây là tứ thiếu gia mà từ nay về sau cháu phải chiếu cố bảo vệ, Đông Phương Tuyệt Thế, nhớ kỹ.” Sư phó kéo cô tiến lên, vỗ vỗ đầu của hắn.

Tứ thiếu gia… Đông Phương Tuyệt Thế? Theo hắn từ lúc 3 tuổi sẽ phải không ngừng bảo vệ thật tốt cho vị tiểu đệ đệ kia? Nguyên lai, muội muội xinh đẹp này chính là Đông Phương Tuyệt Thế?

Hoạt bát như vậy, tinh thần như vậy, hung (ác)….như vậy!

Mãi cho đến trước ngày hôm qua, hắn đều nghĩ đến muốn chiếu cố đến tiểu nam hài ốm yếu đáng thương….

“Ta mới không cần cô ta, con người quái dị này chiếu cố bảo vệ cho ta!” tiểu nam hài xinh đẹp đòi mạng trong lời nói hô to.

Người quái dị?

Cô bị  mắng cho một trận đến ngây ngốc cả người, lại không dám phản bác.

Vốn không nghĩ là chính mình xấu, lại bị người xinh đẹp như vậy mắng, giống như không xấu cũng thành xấu.

“Tuyệt Thế!” một a di cũng rất rất xinh đẹp đi tới trách cứ tiểu mĩ nhân, còn quay đầu đối cô giải thích,

“Cháu tên là Tiểu Cửu sao? Thực xin lỗi, Tuyệt Thế nhà cô tính tình không tốt, cháu đừng trách nó, được không?”

Cô nhìn a di này suốt, có điểm ngượng ngừng gật gật đầu.

Nếu cô có một người me xinh đẹp dịu dàng như vậy thì tốt rồi….

“Cám ơn cháu, cháu thật ngoan.” A di cầm lấy khăn tay giúp cô lau đi máu mũi, mỉm cười.

Cô mê muội nhìn a di, đột nhiên hy vọng máu mũi mình tốt nhất là chảy mãi không ngừng…

“Nha đầu kia thật hiểu chuyện, Cừu Nghĩa, ngươi dạy dỗ rất khá.” Ông lão tán dương nói.

“Quá khen, lão gia, Tiểu Cừu cũng có dạy dỗ chưa đến nơi, chính là còn chưa thành thục, không biểu lộ ra đấy thôi.”

Sư phó làm sao lại nói cô như vậy a? cô có điểm bất mãn.

“Cô bé mới có 6 tuổi, như vậy đã là tốt lắm, hiện tại có bao nhiêu đứa nhỏ có thể trầm ổn như vậy đây.” A di vì cô mà nói chuyện!

“Con bé…biết đây là nhiệm vụ của nó sao?” lão gia đột nhiên hỏi.

“Chỉ biết là một ít.”

“Ân, mau chóng nói cho nó hiểu, tránh cho việc bài xích.” Lão gia nói.

“Vâng.”

“Như vậy được không? Đem cô bé vô tội này cuốn vào…” a di xinh đẹp than nhẹ.

“Vì Tuyệt Thế, đây cũng là biện pháp bất đắc dĩ a.” lão gia trầm giọng nói.

Cô khó hiểu ngẩng đầu nhìn, đột nhiên một nhóm đại nhân lâm vào một mảnh trầm mặc, mọi người biểu tình buồn bực vì sao hội là lạ, tiểu nam hài xinh đẹp liền phẫn nộ đối với cô quát:

“Cút trở về đi! Ta không cần người chết thay!”

Kẻ chết thay? Cái gì a?

“Tuyệt Thế!” các vị bề trên lại vội vã quát bảo ngưng lại.

“Chỉ một mình ta chết là được rồi, ngươi đi đi! Đi đi! Cho cô ta đi…” Đông Phương Tuyệt Thế kích động hướng cô quát.

Cô lui lại phía sau vài bước, vội vàng ổn định bản thân, thân thủ có điểm tức giận ngăn hắn.

Một đòn đỡ không ngờ hoàn hảo, một kích không ngờ chọc vào chiếc vảy ngược của hắn, hắn mạnh mẽ ấn cổ cô xuống lộn ngược người khóa kỵ (cưỡi lên) trên người cô, nắm đấm đánh thẳng lên mặt cô

Lần này cô cũng ngơ ngác không ngờ người bị đánh là mình, xoay tay tẩn vào mặt hắn. hai người vì thế xoay người cùng đánh vào nhau.

“Tiểu Cửu!” sư phó bạo âm ôn tồn vang lên:

“Tuyệt Thế, không thể!”

Mọi người lập tức tách hai tiểu hài tử bọn họ ra, đại bộ phận người bắt lấy tiểu mĩ nhân đang biến thành tiểu ác ma Đông Phương Tuyệt Thế, đưa hắn ra phóng khách.

Mà cô cũng không quá, bị sư phó kèo tới một bên trách cứ.

“Con còn không biết thân phận của con hay sao?”

Cô ủy khuất cúi gằm khuôn mặt nhỏ nhắn không nói lời nào.

“Nhớ kỹ, con là vì tứ thiếu gia mà tồn tại, về sau, hắn gặp chuyện gì, con đều phải thay cậu ấy chịu, cậu ây khổ, con cũng phải thay cho lưng, mạng của thiếu gia, mạng của cậu ấy, chính là mạng con, biết không?” không biết không biết không biết! ngay lúc đó cô hoàn toàn không biết!

Không biết vì sao lại phải tháy Đông Phương tứ thiếu gia kia chịu khổ, cô không biết vì sao phải vì hắn mà sống, không biết các vị tiền bối lại muốn cô làm cái gì.

Đến mười tuổi, cô mới hiểu đượcvì sao cô phải đến Đông Phương gia, cũng hiểu sứ mệnh của cô ở đây là gì.

Cô là kẻ “thế thân” mà bọn họ tìm thấy, chuyên môn thay tứ thiếu gia chắn sát (chắn mọi nguy hiểm) “hoạt nhân ngẫu” (túm lại là kẻ chết thay, mạng sống không nằm trong tay mình nữa.)

Nói đơn giản, mọi thương tổn có khả năng sẽ phát sinh trên người Đông Phương Tuyệt Thế.

Mà nguyên nhân chủ yếu cô được nhận nuôi, chính là sinh nhật của cô cùng Đông Phương Tuyệt Thế là giống nhau.

Cùng năm, cùng tháng, giống nhau, thời gian sinh giống nhau, đều chỉ kém hơn 59 giây!

Nếu, cô cùng hắn đều từ trong bụng mẹ mà chui ra, tương đương là song bào thai. (sinh đôi)

Nhưng mà, chính là bởi vì không chui từ cùng bụng mẹ, bởi vậy, vận mệnh cũng không giống nhau.

Một kẻ là thiếu gia có tiền vận mệnh tốt, ngay cả có trúng mục tiêu bị giết thì cũng đã có người thay hắn che chắn.

Một người còn lại thì cha mẹ mất sớm, ba tuổi đã bị đưa vào cô nhi viện, qua tay nhiều người cuối cùng mới được sư phó nhận nuôi.

Đông Phương Tuyệt Thế nói đúng, cô tới là làm kẻ chết thay. Nhiệm vụ của cô chính là thay hắn bị thương, cùng với…thay hắn chết.

Đông Phương Tuyệt Thế ra khỏi phòng, đang muốn xuống lầu, chợt nghe thấy một tiếng cười quen thuộc thoải mái từ phòng khách truyền ra, bỗng nhiên dưới chân hắn, mi phong bất giác nhướn lên, lại có điểm không muốn cùng chủ nhân của tiếng cười kia đối mặt.

Đã hơn một năm không gặp, cô theo trở về, một cảm giác phức tạp như sợi tơ bé nhỏ lại giống như thực vật dây leo khe khẽ len lỏi quấn quanh vào trong lòng hắn.

Hắn biết, cảm giác đấy không phải chán ghét, cũng tuyệt đối không phải là nỗi nhớ, Tiểu Cửu với hắn mà nói chính là sự tồn tại quỷ dị, cô gây khiêu kích cho mỗi dây thần kinh của hắn, tổng hội mạc danh kỳ diệu (không biết tại sao) kích thích tiềm thức hắn, làm hắn như vị vây trong trạng thái chuẩn bi chiến tranh.

Nhưng, cũng chỉ là chuẩn bị chiến tranh, bọn họ còn chưa từng động tay động chân, chỉ duy nhất một lần đánh nhau, ngày đó lần đầu tiên gặp mặt nhau khi mới sáu tuổi.

Sau ngày đó, Tiểu Cữu lại không ra tay.

Bởi vì, quan hệ của bọn họ, cũng từ ngày đó mà xác lập, cái quan hệ kỳ quái đó làm cho con người ta thống hận… hắn vừa sinh ra đã ốm yếu, ba ngày thì hai ngày đầu phải nhập bệnh viện, gấp đến độ bà nội và mẹ cũng thủ thúc vô sách, sau đó lại được cao nhân chỉ điểm, nói hắn sinh đúng vào ngày trực nguyệt phá đại hung, mệnh cách mang sát (mệnh anh này là phải chết), cả đời tròng trành vô thường (không yên ổn), hung họa liên tiếp đổ xuống, phương pháp duy nhất có thể cứu được, chính là tìm thấy “đồng mệnh nhân” đến che chắn họa sát thân.

Có “đồng mệnh nhân” thay thế thừa nhận sát khí, chính chủ mới có thể bình an lớn lên.

Cái vị  gọi là “cao nhân” kia không biết căn cư vào đâu mà cũng đã không biết đi chết ở nơi nào ra chỉ thị “đồng mệnh nhân” tốt nhất phải cùng chính chủ tương phản, mới có thể dẫn dắt hung họa rời đi.

Mẹ khiếp, chuyện ma quỷ như vậy chết hắn cũng không tin.

Nhưng, bà nội cùng mẹ đều cố tình tin.

Cứ như vậy, Tiểu Cửu mới có thể đi vào Đông Phương gia.

Hắn cùng cô sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, chỉ sinh sớm hơn hắn có 59 giây.

Cho nên, cô thành “đồng mệnh nhân” của hắn, mà “đồng mệnh nhân” trừ bỏ sinh nhật giống nhau, quan trọng hơn là, còn phải cùng họ.

Vì thế, cô được mang họ Đông Phương.

Vì thế, từ đó trở đi, cô tên là “Đông Phương Cửu” một gia tộc Đông Phương tuyệt đối tìm không thấy hình nhân, một kẻ rõ ràng không có quan hệ huyết thống, hơn nữa lại là một kẻ xa lạ với Đông Phương gia, hơn nữa ngoại nhân này, ở 16 năm trước, lại là người thân cận với hắn nhất….

3 thoughts on “[ĐMT] – Chương 1.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s