[ĐHVNT] – Chương 7.2

Chương 7.2:

 

Hắn thấp rủa một tiếng, lại quay đầu trở lại, bên trong cửa sổ cảnh xuân sớm đã không còn nhiều.

Tuy rằng, như hắn mong muốn, thân thể mềm mại mê người, thật sự xoay người lại, nhưng mà làm người ta muốn bóp cổ là, trên thân thể mềm mại lại có thêm một cái khăn tắm chướng mắt, làm cho “phúc lợi” của hắn bị tổn thất thật lớn.

Hùng Trấn Đông ngoài cửa sổ, tiếc hận liên tiếp thở dài, mà Nghi Tĩnh bên trong cửa sổ, cũng là đang nắm chặt khăn tắm, trên mặt cười có kinh ngạc, kinh ngạc, cùng với tức giận dần dần dâng lên.

Tuy rằng không mang kính, đôi mắt cho chút mơ mơ màng màng, nhưng mà cô chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra, “sắc lang” ngoài cửa sổ chính là chồng trước của cô.

“Anh đang làm cái gì?” cô trừng mắt ngoài cửa sổ.

“Anh đến tìm em.”

“Tìm tôi? Tìm tôi cũng không cần phải trèo tường?”

“Bởi vì em không chịu ra mở cửa a!” hắn nói năng hùng hồn trả lời đấy lý lẽ, da mặt còn dày hơn tường thành, trái lại còn quay sang chất vấn cô.

“Nếu em ở nhà, vì sao không ra mở cửa?”

“Tôi không thích bị quấy rầy.”

“Vậy em giả vờ không nghe thấy hả?”

Cô nheo lại hai tròng mắt, gằn từng tiếng cường điệu.

“Tôi không muốn bị ‘anh’ quấy rầy.”

Qua vài giây, Hùng Trấn Đông mới nghe ra ý tứ trong lời nói của cô.

“Mẹ nó, em biết là anh?” hắn căm giận bất bình nói.

“Chẳng lẽ tôi còn không nhận ra xe anh sao?” cô hỏi lại.

Sáng nay cô kéo rèm cửa sổ ra, liếc mắt một cái liền nhìn thấy, chiếc xe hơi màu lam không biết cần phải đi bảo dưỡng bao nhiêu lần kia đang đỗ dưới lầu. Đến mười giờ, tiếng chuông điện vang lên, cô liền đoán ra ngay Hùng Trấn Đông đã tìm tới cửa, nên mới có thể tùy ý để tiếng chuông điện kêu vang lên giữa ban ngày cũng kiên trì không ra mở cửa.

Không nghĩ tới,  như vậy cũng không ngăn cản được hắn. cửa trước không vào, lại có thể trèo lên tầng năm, còn chịu đựng ở ngoài cửa sổ, không biết rình xem cô tắm được bao lâu!

Con ngươi trong suốt, tràn ngập nồng đậm tức giận, mắt trừng thẳng “tội phạm hiện hành”, mà hắn lại không biết thẹn là như thế nào, lại còn miệng rộng, lộ ra biểu tình cao hứng.

“Nói như vậy, em vẫn chưa quên anh đúng không?” Hùng Trấn Đông vui mừng hỏi.

Nghi Tĩnh tuyệt vọng nhắm mắt lại, trong lòng thầm mắng chính mình, tự nhiên lại quên da mặt nam nhân này  giống như tường đồng vách sắt, cho dù có bị bắt gặp là đang rình trộm, hắn vẫn chưa tỉnh ngộ, không hổ thẹn, thậm chí còn hoài nghi, cô đối với hắn tình cũ khó quên.

Cảm giác vô lực dấy lên trong lòng, cô lười cùng hắn giải thích, nắm chặt khăn tắm, xoay người rời khỏi phòng tắm.

Mắt thấy cô phải đi, Hùng Trấn Đông vội vàng kêu: “uy, đừng đi a, hàng xóm của em muốn báo cảnh sát, em mau cho anh vào nhà đa!”

Cô ngoái đầu lại nhìn, bỏ lại ba chữ.

“Anh nằm mơ.” Nói xong cô bước ra khỏi phòng tắm, đi trở về phòng ngủ, mục đính là mặc xong quần áo.

Hùng Trấn Đông ngoài cửa sổ khẳng định cũng không chịu để yên.

“Nghi Tĩnh!” thanh âm hắn rất lớn ngay cả ở trong phòng ngủ cũng nghe thấy.

“Cảnh sát có đến đây cũng không quan hệ, anh còn có thể ứng phó được. Nhưng mà, em nghĩ lại đi, rất có thể có khả năng phóng viên cũng sẽ đến theo nha!”

Cô đang mặc quần áo, thân mình hơi cứng đờ.

Thanh âm ngoài cửa sổ truyền vào.

“Nghi Tĩnh, em muốn lên tivi sao?”

“Nếu lúc nữa phóng viên có phỏng vấn anh, anh liền thẳng thắn nói hết thảy, lại đối với máy chụp ảnh, đối em giải thích, cầu xin em tha thứ cho anh.”

“Em trăm ngàn lần rất muốn xem nha!”

Cô đứng trong phòng ngủ, cũng không nhúc nhích.

Đây căn bản chính là uy hiếp!

Cô không tiếp nhận uy hiếp. nhưng mà, cô vẫn biết rằng, nam nhân này nói được thì làm được, hắn tuyệt đối có thể đủ sĩ diện, trước mặt máy chụp ảnh, đem tất cả những điều nên nói và không nên nói tuân cho bằng sạch, làm cho hai người trong thời gian ngắn nhất trở thành nhân vật đứng đầu cho chuyện bát quái ở Đài Loan.

Nghĩ đến loại tình huống này, cô cũng đã muốn có một cái địa động, đem chính mình vùi đầu vào.

Trời ạ, làm sao cô có thể không hiểu rõ loại người này nhỉ, thế nào lại gả cho nam nhân như vậy!

Nghi Tĩnh ngán ngẩm, đem mặt vùi sâu vào lòng bàn tay.

Chính là, tuy rằng nhắm được hai mắt, nhưng cô lại không dóng được lỗ tai, thanh âm ngoài cửa sổ, đúng là âm hồn bất tán lại lần nữa truyền vào.

“Nói thực ra, anh rất muốn được chụp ảnh trước khi hát.” thanh âm “lẩm bẩm lầu bầu” của hắn rất lớn, còn làm ra bộ suy tư

“Ân, em cảm thấy, anh nên hát bài gì đây? Hát bài lúc chúng ta đính ước nhé?”

Trả lời của cô là một trân rên rỉ mỏng manh.

“A, hình như anh nghe thấy tiếng xe cảnh sát .” yết hầu hắn thanh thanh,  dùng cổ họng kia phá thanh, ừ a a thử vài tiếng.

“Không phải anh nên mở cổ họng lớn hơn,miễn cho đến lúc ý hát không ra tiếng?”

Đủ!

Cô đầu hàng!

Nghi Tĩnh dùng ngón tay lạnh như băng, mặc đủ quần áo, đeo kính, ngồi ở bên giường, liên tục hít sâu mấy hơi thở, cố gắng đè nén xuống, sát ý lần đầu tiên hiện lên. Trong chốc lát, cô mới đứng dậy, bộ pháp cứng nhắc, đi ra ban công.

Đằng sau song sắt ban công, rõ ràng lộ ra một con quái vật lớn.

Hùng Trấn Đông không biết khi nào, đã sắp không còn chống đỡ nổi vì phải trèo, trèo bất động bên ngoài song sắt, nhìn thấy cô liền cười mừng rỡ không ngừng, tựa như đại tinh tinh sổng chuồng, cao hứng phấn chấn đang chờ, cô mở khóa song sắt ra.

Nhìn một màn vớ vẩn như vậy, làm cho Nghi Tĩnh hoài nghi, hiện tại nếu cô quẳng ra một cây chuối, người này có thể vì bắt lấy quả chuối đấy, buông hai tay ra, trực tiếp từ tầng năm ngã xuống hay không?

Ai, nếu thực sự dùng một cây chuối, có thể giài quyết người này, thật là tốt biết bao nhiêu!

Cô nhận mệnh mở khóa, nhìn hắn đắc ý huýt sáo, mạnh mẽ trèo vào song sắt, đi qua khoảng cách giữa hai ban công, dễ dnagf chui vào.

“Hắc, cám ơn!” Hùng Trấn Đông vui, còn đối với cô, từ bỏ cái gọi là rất thân mật, tươi cười mê người, tưởng không khí dịu đi một chút.

Cô lại làm như không thấy, xoay người đi thẳng vào trong phòng, trực tiếp đi đến sô pha, thẳng tắp ngồi xuống. cặp tiêm gầy trên cánh tay, vén ở trước ngực, trên khuôn mặt tú lệ, lại càng không thấy nửa phần ý cười, thái độ nghiêm túc như là đang chuẩn bị cùng hắn đàm phán.

Hùng Trấn Đông da mặt còn dày hơn tường thành, nhắm mắt theo đuôi tiến vào bên trong, căn cứ theo bản năng nghiệp vụ, cũng với ý tốt quan tâm đến mãnh liệt, từ lúc hắn bước chân vào nhà, không quên đánh giá bốn phía.

Nhà trọ tuy nhỏ, có hai phòng gần nhau, cộng thêm một gian phòng bếp, cùng một nhà vệ sinh, lại bị cô sửa snag lại đơn giản thoải mái. Điểm bất đồng là, ngay đầu phòng nhìn không thấy có gì liên quan đến công việc, làm cho người ta căn bản không đoán ra được chủ nhân căn hộ nghề nghiệp gì—

Hắn vẫn còn nhớ rõ thói quen của cô.

Công tác cùng cuộc sống,hoàn toàn bị phân cách, công tác xong, tuyệt đối sẽ không mang về nhà. Ngay cả cuộc sống sau khi ly hôn, cô ở nhà, cũng rất ít khi đề cập đến chuyện công tác.

Nghi Tĩnh ngồi ở trên sô pha, tùy ý nhìn hắn hết nhìn đông lại tới nhìn tây, ở trong phòng thò đầu vào nhìn, xem một hồi lâu,mới lãnh đạm mở miệng chất vấn.

“Rốt cuộc anh muốn thế nào?”

Hùng Trấn Đông quay đầu lại phòng khách, còn thật sự nhìn cô, cố gắng biểu hiện ra hắn đang tràn ngập thành ý.

“Giải thích” hắn nói.

“Tôi đã nói rồi.” âm điệu của cô, vẫn lãnh đạm như vậy.

“Tôi không tiếp nhận.”

Rầm!

Ngập đầy thành ý lại bị hắt một gáo nước lạnh. Hắn nhíu mày, nghĩ đến một phen bản lĩnh, tuy rằng đã vào được phòng ở của cô, đã nhận được đáp án, vẫn là giống nhau như trước, kích cho cơn tức của hắn cũng tăng lên.

“Đáng chết! anh nói,

“Anh biết sai lầm rồi, là anh hiểu nhầm em!” hắn xiết chặt nắm đấm, trừng mắt nhìn tiểu nữ nhân đang ngồi trên sô pha, lại lấy cô không chút nề hà.

Tiếp cận thân cao gần hai mét, hình thể to lớn, làm cho nhà trọ đột nhiên trở nên chật chội. cô có thể cảm nhận được, cả người hắn bức ra một cảm giác áp bách, cùng với cơn tức giận, hai tay vẫn như cũ, duy trì tư thế ngồi, lẳng lặng ngạo nghễ nhìn hắn.

Hùng Trấn Đông nôn nóng đưa tay vò tung mái tóc, như dã thú bị nhốt trong cũi sắt, lồng lộn a.

Sau một lúc lâu, hắn mới dừng lại cước bộ, vẻ mặt khó chịu trừng mắt cô.

“Vì sao lúc trước em lại đáp ứng anh ly hôn?” khẩu khí hắn hỏi cô, dường như việc cô đáp ứng hắn ly hôn là sai vậy.

Thái độ của cô không thay đổi, vẫn băng lãnh như hàn băng, nhưng bả vai mảnh khảnh, lại hơi hơi chấn động, như là trong đêm tối trở tay không kịp, bị chạm đến nơi cô muốn che dấu nhất trong lòng, nơi yếu ớt nhất.

“Bởi vì, anh không hề tin tưởng tôi.” Cô nhìn chăm chú vào hắn, gằn từng tiếng, phá lệ nói rõ ràng.

“Nếu không tin tưởng nhau, hôn nhân tồn tại cũng không có ý nghĩa.”

Hùng Trấn Đông nắm lấy tóc, nghiến răng gào.

“Cho nên nói, anh giải thích a!” hắn chịu không nổi hét lớn.

“Trọng điểm không phải ở chỗ anh có thấy hối hận hay không.” Cô thản nhiên nói, đối với hắn gắt gỏng, có chút bất vi sở động. : “anh sẽ giải thích là vì lần này anh biết mình sai. Nhưng mà đây là lần đầu? về sau? Chẳng lẽ mỗi một lần, anh đều phải tìm được chứng cớ mới có thể tin tưởng tôi?”

Hắn mân môi, nghe cô nói từng câu từng chữ, lần đầu cảnh giác, chủ ý của hai người là hai vấn đề hoàn toàn bất đồng.

Hắn vốn nghĩ đến, điều cô để ý là hắn hiểu lầm lúc trước, tức giận mắng, cho nên hao tổn tâm tư, chỉ vì muốn giải thích, nghĩ đến muốn được cô tha thứ, hai người lại có hi vọng tái hợp. không nghĩ tới, trong lòng cô, sớm đối với hắn không có tín nhiệm, nhận định hắn có “tiền án” sẽ tái phạm lần nữa.

“Anh có thể rút kinh nghiệm nha!” hắn vội vàng nói, hai mắt nhìn chằm chằm cô.

Đúng vậy, hắn xúc động, hắn suy nghĩ đơn giản, chỉ cần sự việc liên quan đến Nghi Tĩnh, hắn sẽ trở nên để ý thái quá, trong đầu thiếu đi hẳn lý tính, nháy mắt sẽ phát cuồng.

Hơn nữa nếu cảm xúc ghen tỵ làm rối, hắn liền tức giận cái gì cũng không thèm nghe xem phản ứng như thế nào, hắn rốt cuộc không chờ được, ba bước cùng hai bước, vọt tới trước sô pha.

“Em không thể lại cho anh một cơ hội nữa sao?” hai tay của hắn, chống cả xuống thành ghế sô pha, tuy rằng vây khốn cô, nhưng không có chạm vào cô.

Nghi Tĩnh duy trì tư thế như cũ, chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng đại mặt gần trong gang tấc kia.

“Tất cả cơ hội mà anh muốn đều đã không còn nữa.”

“Đáng chết!” hắn thô bạo thấp rủa một tiếng, đại mặt dựa vào càng gần, cơ hồ sẽ chạm phải mặt cô.

“Chẳng lẽ ngay cả một chút cơ hội đều không có sao?” hắn không chịu chết tâm lại hỏi.

Ánh sáng trong con mắt kia  gợi lên rất nhiều, cô đã sớm muốn quên đi, nay lại cố tình nhớ lại.

Cô bị buộc phải chuyển khai tầm mắt.

“Không có.” Cô tuyên bố, ngữ điệu cũng không lạnh lẽo giống như trước.

Hùng Trấn Đông bất mãn nheo mặt lại nhìn, tinh tế tìm kiếm biểu tình của cô, như là dã thú đánh hơi thấy mùi con mồi. hắn tùy ý phóng đãng nhìn chằm chằm người cô, ngờ ngợ thấy được, cô đang che dấu casigif đó, cảm xúc chợt lóe rồi biến mất.

Nháy mắt tiếp theo, đột nhiên hắn nghiêng người, song chưởng như song sắt, lấy lực lượng cường đại, bá đạo kéo cô vào trong lòng, đôi môi nóng bỏng, giam lại tiếng kinh hô của cô.

Hắn hôn, bá đạo mà mãnh liệt, không có nửa phần thăm dò, thẳng tiến mà vào, tùy ý dây dưa đôi môi non mềm ngọt ngào của cô. Hắn đem trọng lượng cơ thể ép cô vào sô pha, hai chân cứng rắn, đè ép thân thể mềm  mại chỉ cách lớp quần áo mà ma sát.

Lời lẽ hắn, bàn tay to hắn, ở trên thân thể mềm mại của cô, khát vọng tìm kiếm, âu yếm, tự nhiên châm lên những đốm lửa tình nho nhỏ, làm cho thân thể của cô , ban đầu từ cứng nhắc, kháng cự, dần dần dần dần mềm hóa, thậm chí không tự chủ được bắt đầu đáp lại…

Cái này căn bản không công bằng!

Ý chí còn sót lại, đang liều mình thét chói tai, muốn cô tỉnh lại đứng lên, thoát khỏi những nụ hôn nồng nhiệt cùng ôm ấp của hắn. nhưng mà thân thể của cô, lại sớm muốn làm phản, ở bên dưới hắn âu yếm run rẩy.

Từ lúc về ở với hắn, những lúc vợ chồng hoan ái đủ loại đã khắc sâu trong trí nhớ của cô. Những hôm đêm khuya trần trụi cùng hắn dây dưa, con người đen của hắn tóa sáng, mồ hôi trên da thịt, chảy dài từng giọt từng giọt rơi xuống, cùng với cô ở dưới thân hắn…hoặc là trên người… choáng váng mê hoặc, mềm yếu yêu kiều, khẩn cầu hắn lại…lại…

Không!

Không thể như vậy! Cô nên phản kháng, nên cự tuyệt, nên ngăn cản hắn…… Nhưng mà…… Nhưng mà……

Nhiệt năng từ đôi môi dày dặn, vừa cắn vừa hôn cổ cô, da thịt mẫn cảm kia cuối cùng cùng bị lửa tình đốt cháy mãnh liệt, nháy mắt cắn nuốt cả lý trí cô, trong lòng cô nguyên bản thanh âm hò hét không nên không nên không nên không nên thanh âm, lập tức sửa lại từ, cơ hồ muốn khẩn cầu hắn, tiếp tục tiếp tục tiếp tục tiếp tục tiếp tục……

Không biết qua bao lâu, làm Hùng Trấn Đông ngẩng đầu, chấm dứt trận mưa hôn nồng nhiệt gần như không khống chế được, nguyên bản dường như băng sơn mĩ nhân, đã muốn ở trong lòng hắn, dường như tiểu nữ nhân hòa tan ôn nhu thành xuân thủy (nước sông mùa xuân), hai tay cô còn gắt gao giữ chặt trên cổ hắn, nửa điểm cũng không có ý tứ muốn buông tay.

“Em gạt anh!” hắn lộ ra hai hàm răng trắng chói nha, đắc ý dạt dào tuyên bố.

Cô bị hôn đến hỗn loạn, hai mắt tràn ngập sương mù, chỉ nhìn thấy hắn đắc ý cười, như vừa mới biết được điều bí mật mà cô đã muốn giấu diếm…

Oanh!

Hai tròng mắt mơ mơ màng màng, nháy mắt khôi phục thanh tỉnh, còn toát ra lửa giận.

Vừa lúc nãy trong đầu còn đang nấn ná, trong mắt nhìn thấy hết thảy biểu tình của hắn, Nghi Tĩnh vừa thẹn vừa giận, cũng không biết lấy đâu ra sức lực, ra sức thoát khỏi sự ôm ấp của hắn, rời khỏi sô pha.

Cảm giác trong lòng trống trơn, tự nhiên làm cho Hùng Trấn Đông cảm thấy bất mãn thật lớn. hắn đứng dậy đi the, vươn bàn tay to, lại muốn đem cô kéo trở lại trong lòng.

“Nghi Tĩnh—“

Phản ứng của cô,là một cước đá thẳng bên sườn, trong lúc đó hướng tới hai chân của hắn, đá thật mạnh lên vật nam tính cứng rắn đến phát đau. (chỗ hiểm a! hắc hắc.)

“A!”

Tiếng kêu thảm thiết kinh thiên động địa, làm cho lô tai của cô muốn điếc.

Hùng Trấn Đông khom nửa thắt lưng, hai tay chịu khổ oomm lấy bộ vị bị công kích, đau đến mức ngay cả nước mắt đều chảy ra. Trời ạ! Nữ nhân này không ngờ lại tàn nhẫn như vậy, ngay tại đây đá hắn—đương nhiên, bình thường cũng không nên đá ở chỗ đấy, đúng lúc hắn đang “vận sức chờ phát động”, loại đau đớn này, là đau đến tận xương a!

“Rất đau a!” hắn ngẩng đầu rống to lên, hai hàng nước mắt lưng tròng. “em đá như vậy về sau không thể sinh thì làm sao bây giờ?”

“Anh không thể sinh, đâu có liên quan gì tới tôi.”’

“Chuyện gì mà không liên quan đến em?!” hắn đau đến mức nhe răng trợn mắt, thân hình khổng lồ chớp chớp càng thấp, chỉ kém không lăn lộn đầy đất.

“Là em đá, em phải chịu trách nhiệm!”

Thân là “người gây họa”, Nghi Tĩnh không có chút bất vi sở động nào, còn phụ giúp cái người đang đau đớn kịch liệt mà vô lực phản kháng Hùng Trấn Đông một đường đem hắn đẩy khỏi cửa lớn.

“Đi ra ngoài!”

“Nghi Tĩnh, không, không cần  như vậy!” hắn liều chết không theo, bị thương ở một chỗ trí mạng như vậy, con hổ lớn cũng muốn biến thành con mèo nhỏ, bị cô nửa đẩy nửa đuổi, đuổi tới tận gần đến cửa.

Hắn đau đến thân ngâm, run run bám lấy một tay ở trên cửa sắt níu chặt lấy.

“ Nghi, Nghi Tĩnh…… Đừng đóng cửa a……”

“Hùng đội trưởng, hẹn gặp lại.” cô nhanh chóng đóng cửa sắt lại, từ khoảng cách cửa sắt, bỏ lại câu ôn hòa, lời khách sáo không nghe ra cảm xúc gì.

Sau đó, Hùng Trấn Đông ngay tại đó hai mắt đẫm lệ, cô phịch một tiếng, không chút lưu tình nào, đem cửa gỗ bên trong đóng lại, thuận tiện còn đem toàn bộ khóa, khóa lại.

Thân mình đau đớn, quanh quẩn đứng ở ban công lầu, một tiếng lại một tiếng kêu to.

“Nghi, Nghi Tĩnh, mở cửa a… Nghi Tĩnh!”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s