[ĐHVNT] – Chương 7.1

Chương 7.1:

Mấy chiêu cũ hoàn toàn thất bại!

Thừa nhận thất bại với hắn mà nói cũng không khó. Chính là, muốn hắn từ bỏ ư?!

Hắc hắc, mơ tưởng!

Hùng Trấn Đông quyết định thay đổi lề lối, thay đổi phương pháp, tiến công chính diện.

Hắn điều tra ra sau khi Nghi Tĩnh ly hôn, cô sống một mình ở nhà trọ trong nội thành, lại điều tra ra được ngày cô sắp xếp nghỉ ở nhà.

Sáng sớm hôm đó, phía chân trời còn đang tối, hắn đã lái xe ra khỏi nhà, ở trước cửa nhà trọ cách đó không xa, tắt đèn chờ đợi.

Hắn chờ rồi chớ, hai mắt không rời cửa nhà trọ, thẳng cho đến khi đồng hồ điểm mười giờ, xác định cô không có ra khỏi cửa, mới xuống xe, đi nhanh về phía nhà trọ.

Một loạt nhà trọ này, phòng ốc đều đã ngoài mười lăm năm, sáu tầng cao, nước sơn tường cũng đã bạc, cửa sắt dưới lầu màu nước sơn cũng đã sờn. Cửa lớn tuy không khóa, nhưng với hắn mà nói, cũng không xem như là chướng ngại, hắn chỉ cần dùng một cây gậy sắt, liền phá tan cái khóa, nghênh ngang vào phòng trọ, đi thẳng lên tầng năm.

Trước mắt, hết thảy đều thuận lợi.

Nhìn tấm cửa sắt đóng chặt, Hùng Trấn Đông thân thủ, dùng ngỏn trỏ thô kệch, ấn hạ lên chuông điện.

Thu, chiêm chiếp chiêm chiếp chiêm chiếp.

Tiếng chuông điên vang lên, hắn nhìn xuyên qua khoảng cách giữa các song sắt, nhìn vào bên trong cửa gỗ, trong lòng không quên cầu nguyện, mấy đêm ngày nay, hắn vắt hết óc mới nghĩ ra được lời giải thích.

Chính là, chờ đợi một lúc, lại thấy cửa chậm chạp không có mở ra. Nghi Tĩnh trong phòng, thậm chí không có mở cửa ra, thăm dò xem khách đến là ai.

Quái, cô không nghe thấy sao?

Hắn nhíu chặt lông mày, lại lần nữa ấn hạ chuông điện.

Thu, chiêm chiếp chiêm chiếp chiêm chiếp.

Không phản ứng.

Ngón trỏ thô kệch, ấn chuông điện lần ba.( ngón trỏ thô kệch=)) chết mất thôi)

Thu, chiêm chiếp chiêm chiếp chiêm chiếp chiêm chiếp chiêm chiếp chiêm chiếp chiêm chiếp chiêm chiếp chiêm chiếp chiêm chiếp chiêm chiếp chiêm chiếp……

Tiếng chuông điện vang lên rồi lại vang lên, không hề ngược đãi chuông điện, thanh âm chiêm chiếp im bặt , bốn phía nháy mắt an tĩnh trở lại. Hắn trừng mắt nhìn hai cánh cửa trước mắt, biểu tình chờ  mong theo ban đầu , chuyển sang hồ nghi.

Hắn có thể xác định trăm phần trăm, Nghi Tĩnh nhất định là ở trong phòng. Cho dù cô đang tranh thủ nghỉ ngơi, tính hảo hảo ngủ bù, nhưng một trận chuông điện vang lên như thế, khẳng định có thể đánh thức cô.

Nếu như vậy, vì sao cô không mở cửa?

Hùng Trấn Đông hai mắt thẳng thừng nhìn cửa, lo âu từ đỉnh đầu nhanh chóng bốc thành hơi nước, vẫn là chậm chạp không thấy Nghi Tĩnh hiện thân.

Hiện tại nên làm cái gì bây giờ?

Ở ngoài cửa kêu cô sao? Không được, nghe thấy thanh âm của hắn, tám phần cô sẽ không ra mở cửa. Vẫn là nói, rõ ràng ngay cả hai cánh cửa này nhất định cũng sẽ không mở ra? Ngô, thế này cũng không được, dựa theo tính tình của cô, nếu hắn tự mình khai hỏa, đạp cửa xông vào, không thể nghi ngờ là đổ dầu vào lửa đang cháy, sẽ chỉ làm cô tức giận thêm.

Hàng loạt các ý tưởng luân chuyển trong đầu hắn, hắn trù bị nhiều như vậy, tiêu tốn nhiều tâm tư như vậy, chuẩn bị những từ ngữ giải thích ngập đầu, nhưng đến thời khắc mấu chốt, ngay cả một câu cũng chưa có thể nói với cô, thậm chí còn chưa gặp mặt được cô!

Chuyện tới nước này, kể hoạch cần phải sửa lại.

Hùng Trấn Đông đi ra khỏi nhà trọ, rẽ sang một cái ngõ nhỏ nằm ngay bên cạnh nhà trọ, híp mắt quan sát hoàn cảnh. Như hắn dự đoán, loại nhà trọ này luôn có một ngõ tắt đề phòng khi có hỏa hoạn, độ rộng không đến hai mét, hai nhà trọ thì cùng thông ra một cửa sổ ban công, các tầng lầu thì đối ngược nhau, khoảng cách cũng không xa lắm.

Hùng Trấn Đông ngẩng đầu, trước xác định mục tiêu, hai tay chống đỡ hai bên tường, lại đạp sơ một cái, hai chân cũng chia ra để trên mặt tường, sau đó—

Hắn bắt đầu hướng đi lên trên.

Chính là độ cao mấy tầng lầu, còn không làm khó được hắn, thân thủ gọn gàng, chống lên hai mặt tường, so sánh với động vật hoang dã mạnh mẽ, công phu hai ba bước, đã đi lên đến tầng năm.

Cửa sổ tầng năm mở một nửa ra, cách vị trí hắn leo lên, hơi xa một chút. Hắn giữ vững ở độ cao tầng năm, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm lùng bắt kẻ bắt cóc đã luyện ra được thân thủ, cũng quyết tâm không sợ ngã gãy cổ, di chuyển xoay ngang thân hình, rốt cục cũng ghé được đầu vào cửa sổ đang mờ mịt hơi nước.

Hắn nuốt xuống tiếng hoan hô, không tiếng động nhếch miệng đắc ý cười dạt dào, lại thăm dò hướng bên trong cửa sổ nhìn vào—giây tiếp theo, “cảnh đẹp”  bên trong cửa sổ làm cho hai mắt hắn sáng lên.

Nha, trời ạ!

Sau khi ly hôn được ba tháng cho tới nay, hắn gặp mấy lần, sự kiện này là tốt đẹp nhất!

Bên trong cửa sổ, trùng hợp chính là phòng tắm, mà khéo không thể khéo hơn chính là Nghi Tĩnh không chịu ra mở cửa, đang đưa lưng về phía hắn, thân thể mềm mại trần như nhộng, đắm chìm trong bọt nước ấm áp của vòi hoa sen đang xả xuống.

Hùng Trấn Đông cơ hồ muốn thân ngâm ra tiếng.

Cho dù dùng súng bắn bay nửa đầu của hắn, hắn cũng không thể quên được, mỗi tấc chi tiết trên thân thể mềm mại của cô.

Nay, da thịt trắng noãn kia, bởi vì hơi nước ấm áp, thản nhiên hiện lên đỏ ửng, một làn hơi nước mờ ảo, giống  như môi hôn lên da thịt cô, lại lướt qua phần vai trắng mịn màng, cái lưng duyên dáng uyển chuyển, thắt lưng mảnh khảnh, cặp mông tròn trịa trắng mềm mại, hai chân thon dài…

Nước ấm chầm chậm chảy xuống, cô hơi hơi nghiêng thân mình, độ cong trước mượt mà, cùng với nụ hoa mềm mại kia, đã cơ hồ có thể thấy hết được.

Đúng, đúng!

Hắn híp mắt, trong lòng hò hét.

Lại gần đây đi, bảo bối! đúng, lại một chút, chỉ cần một chút….

“A!”

Bỗng dưng, tiếng thét chói tai từ sau lưng vang lên.

Hai con mắt nhìn chằm chằm, Hùng Trấn Đông cơ hồ muốn chảy nước miếng, quay đầu lại nhìn, đối mặt là một cô gái đang thất kinh ở cách vách tầng năm của nhà trọ.

“Sắc lang! Có sắc lang a!” cô gái thét chói tai, phịch một tiếng, đang từ trên ban công, bay nhanh vọt vào phòng.

“Mẹ! báo cảnh sát! Có sắc lang rình trộm!”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s