[ĐHVNT] – Chương 6.3

Chương 6.3:

Khối không khí lạnh tràn xuống, nhiệt độ không khí không đến mười độ.

Mây đen mãi không tiêu tan, mưa to rơi thẳng xuống, từ lúc sáng sớm cho đến tận giữa trưa, vẫn không có dấu hiệu muốn ngừng lại. Mưa rơi trên da thịt, lạnh buốt đến tận xương.

Loại thời tiết kinh khủng này, nhất định thích hợp để chịu đòn nhận tội!

Cái gọi là biết sai có thể sửa. Hùng Trấn Đông tuy rằng tính tình tàn bạo, ý nghĩ đơn giản, nhưng mà càng khiến chính mình phạm vào sai lầm to lớn, lập tức đưa ra phán đoán chính xác, quyết định cúi đầu giải thích.

Vì thế, trên bậc thang của Phi Ưng tổng bộ, vừa mới sáng tinh mơ đã xuất hiện “chướng ngại vật” khổng lồ, mỗi người bước vào trước cửa tổng bộ, đều đã xem thấy liếc mắt một cái, có đồng tình, cũng có không cho là đúng, còn có thêm vài tiếng cười lạnh.

Tất cả những phản ứng đó, Hùng Trấn Đông thu nhận toàn bộ.

Gió rả rích, mưa mênh mông, hắn quỳ gối ở Phi Ưng tổng bộ, cũng không nhúc nhích, ngoan ngoãn sám hối.

Biết rõ chân tướng, sau khi biết mình hiểu lầm Nghi Tĩnh, hắn quả thực muốn bóp chết chính mình. Chính là, trước phải tự trừng phạt mình, mà trọng yếu hơn là, hắn phải giải thích – hắn phải cầu xin Nghi Tĩnh tha thứ mới được!

Mưa lạnh một trận lại một trận, làm toàn than hắn ướt đẫm, cho dù thân mình làm là bằng sắt, tại đây chịu loại gió lạnh mưa lớn, quỳ cả một ngày, khẳng định cũng sẽ chịu không nổi.

Nhưng mà, hắn chịu đựng, quỳ gối tại chỗ, chính là không đứng dậy.

Trong lòng Hùng Trấn Đông đều biết: hắn nên bị phạt!

Rét lạnh đến xương nhưng thật ra đó cũng làm cho đầu óc hắn rõ ràng hơn rất nhiều. từ lúc chào đời đến nay, hắn nguyện ý thừa nhận, bản thân luôn ghen tị Lệ Đại Công.

Bởi vì ghen tị, trước khi kết hôn nghe thấy, Lệ Đại Công cùng Nghi Tĩnh trong lúc đó đồn đại từng có tỉnh cảm , nên mới phá lệ để ý. Hắn rất muốn hỏi cô, những lời đồn đại này có phải đều là thật hay không? Đối với cô mà nói , hắn không phải là tấm bia đỡ đạn?

Cố tình, hắn lại không nói ra miệng.

Lúc trước, hắn đối với Nghi Tĩnh là nhất kiến chung tình, thật ra là bởi vì sắc đẹp của cô. Nhưng theo thời gian trôi qua, thời gian ở chung, hắn mới phát hiện trừ bỏ sắc đẹp, sự chính trực của cô, thiện lương của cô, biểu lộ ngẫu nhiên ôn nhu của cô hoặc là sự mềm mại yếu đuối, càng thêm hấp dẫn hắn, làm cho hắn không thể tự kiềm chế được.

Mà tình dục nam nữ ở cô là phản ứng trúc trắc (lúc được lúc không đó), lại chứng minh rằng, trước khi hắn đến, chưa từng có ai chạm qua cô, hưởng thụ qua cô…

Được rồi, hắn nguyện ý thừa nhận, hắn là tên đại nam nhân hỗn đản ích kỷ. nhưng mà hắn xác định, thân hình cô trắng mịn tinh tế, lúc đó cô chỉ thuộc về một mình hắn, hắn quả thực cao hứng lên đến nóc nhà, đối với ánh trăng khiêu vũ mà cười to!

Sau ngày thành hôn, cuộc sống cũng đủ làm cho hắn thỏa mãn liên tục nằm mơ cười một mình (tự kỷ!), những lời đồn đại nhảm nhí, dần dần cũng bị quẳng ra đằng sau đầu … mãi cho đến khi, hắn chính mắt nhìn thấy băng camera ghi lại Nghi Tĩnh cùng Lệ Đại Công đi vào phòng khách sạn!

Hắn nổi điên rồi.

Ghen tị cùng phẫn nộ che mất lý tính hắn.

Ngày đó, hắn chạy về nhà, đem Nghi Tĩnh đã phá án mấy ngày, mệt mỏi không thôi, lúc này đang ngủ lơ mơ mà dựng dậy, đối với cô chửi ầm lên.

“Cô sao lại cùng cái tên kia đi thuê phòng!”

“Ai?”

“Lệ Đại Công!” hắn rống ra cái tên kia.

Cô chống tay lên trán, tuy rằng mệt mỏi cực độ, nhưng tính tình vẫn nhẫn  nại, muốn cùng hắn giải thích.

“Anh hiểu lầm, bọn em là—“

“Hiểu lầm cái gì?!” hắn gào thét đánh gãy lời cô.

“Tôi tận mặt nhìn thấy, chẳng lẽ còn giả bộ?”

Sau đó, hắn bắt đầu mắng, không ngừng mắng, không ngừng mắng, một chút cũng không cho cô cơ hội giải thích, chính là một mắng cô phản bội, mắng cô không trinh trắng.

Cô mệt mỏi đến cực hạn, hắn lại không ngừng lên án không muốn nghe cô giải thích chuyển sang tích tụ giận dữ. một câu tiếp một câu lên án, mắng, rốt cuộc làm cho cô cũng mất đi tính nhẫn nại.

“Đúng, chính là tôi cùng hắn đi thuê phòng. Thế nào, anh vừa lòng chưa?” cô lạnh lùng nói.

Hùng Trấn Đông lần đầu có bóp chết nữ nhân xúc động này.

“Cô…cô…các người…các người…các người đúng…này đúng…” hắn tức giận đến đỏ mặt tía tai, cố tình chính là nói không được một câu.

“Gian phu dâm phụ, đúng không?” khẩu khí của cô lại lạnh như băng thay hắn nói nốt câu.

“Con mẹ nó!” hắn gầm rú, rồi sau đó thốt ra

“Tôi muốn ly hôn!”

Thân hình nhỏ bé và yếu ớt, nhẹ nhàng chấn động, trên khuôn mặt xinh đẹp cũng bất động thanh sắc.

“Ly hôn thì ly hôn.”

Bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất ly hôn, cô chuyển ra khỏi nhà của bọn họ, từ nay về sau như người dưng qua đường, cho dù ngẫu nhiên chạm mặt ở cửa chính, cũng đối với hắn làm như không thấy, đem một người lớn như hắn, làm như không khí trong suốt—

Nghĩ tới lúc này, Hùng Trấn Đông quả thực muốn đem chính mình đánh cho hôn mê bất tỉnh.

Mẹ nó, hắn thực nên bị thiên lôi đánh xuống, thiên đao vạn quả! Hắn nên bị ── nên bị ──

Túng quẫn cùng suy đoán, nghĩ mãi không ra phương thức trừng phạt thích hợp, hắn thống hận chính mình ý nghĩ đơn giản, nửa quỳ rạp trên mặt đất, uể oải muốn dùng đầu đi xuống đất.

“Hùng đội trưởng.” thanh âm trong trẻo nhưng lạnh lùng, ở trên tiếng mưa rơi vang lên.

Hùng Trấn Đông vừa mừng vừa sợ, đột nhiên ngẩng đầu lên, quả nhiên thấy khuôn mặt thanh lệ kia.

Cô miễn cưỡng khen, cúi mắt, hai mắt theo sau kính mắt, lạnh lùng liếc hắn.

“Nơi này là nơi công cộng, làm phiền anh di giá đi chỗ khác, không cần ở trong này gây cản trở giao thông.”

“Nghi Tĩnh!”

Hắn xúc động định đứng lên, lại nhớ tới, chính mình là tới để giải thích, vội vàng bùm một tiếng, lại quỳ xuống.

“ Tôi đã nói hết lời, anh không đi là chuyện của anh.” Cô không hề liếc Hùng Trấn Đông nhiều hơn một cái, nhẹ nhàng bâng quơ nói xong liền xoay người, ngay cả một giây cũng không chịu ở lâu.

“Nghi Tĩnh!” hắn vội vàng bảo trụ cô, vội vàng nói:

“Nghi Tĩnh, anh bết sai rồi! bọn họ đã giải thích cho anh nghe, là anh hiểu lầm em.”

“Tốt lắm.” thái độ của cô, giống như chuyện hắn hiểu lầm cô cũng cùng cô không có liên quan. Cô thậm chí còn không có quay đầu, tiếp tục đi về phía trước.

“Hãy để anh giải thích!”

Cô trả lời kiên quyết.

“Tôi không tiếp nhận.”

Trấn Đông cắn răng, tuy rằng sớm có chuẩn bị tâm lý, nhưng cô chém đinh chặt sắt trả lời, vẫn làm cho hắn nao núng một chút. Đã làm vợ chồng hơn một năm, hắn hiểu được muốn làm cho cô tức giận thật không dễ dàng, nhưng mà một khi chọc cô tức giận, muốn làm cô nguôi giận, cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Chính là, vì muốn được giai nhân tha thứ, hắn không chịu buông tha, thậm chí hậu trư kiếm bì (da  mặt dày hơn da heo thì phải), năm đó dùng quá không biết bao nhiêu chiêu số, lại lần nữa dùng thử.

Hắn hít sâu một hơi, dùng thanh lương lớn nhất hô.

“ĐINH NGHI TĨNH!” hắn cắn răng, dùng tới ngữ khí kiên định nhất, mãnh liệt quyết tâm nhất thực thi trò cũ.

“Nếu em không chịu tha thứ cho anh, anh liền quỳ gối nơi này, quyết không đứng dậy!” nói thành ý cảm động trời cao, chiêu này còn bao nhiêu dùng bấy nhiêu đi?

Quả nhiên, cô dừng lại cước bộ!

Hùng Trấn Đông trong lòng dấy lên một đường hy vọng. Hắn nhìn chăm chú vào cô, nhìn cô chậm rãi quay đầu, nhìn chăm chú vào toàn thân ướt đẫm của hắn, đôi môi mềm mại đỏ mọng khẽ nhếch, nhẹ giọng nói:

“Vậy anh cũng đừng có đứng lên.” Nói xong, cô bước lên tổng bộ Phi Ưng, không hề để ý đến hắn.

Mưa to giàn giụa, chỉ còn lại trợn mắt há hốc mồm, cả người ẩm ướt ngượng ngùng, Hùng Trấn Đông chật vật đến mức không thể chật vật hơn, nản lòng quỳ gối ở chỗ cũ, ngốc nghếch nhìn bóng dáng Nghi Tĩnh đi xa, tỉnh ngộ khắc sâu một sự kiện.

Nguyên lai, chiêu cũ không nhất định dùng được a!

@Bò: hôm nay tâm trạng bạn hơi xấu đang high tự nhiên bị down xuống nên nhà cửa mới tăm tối thế này!!! Khi nào bạn high trở lại thì sẽ tươi sáng nên đừng chê k là lại down nặng hơn đấy

@gửi Bee: thế đấy, thảm nào. thôi, miễn bàn

One thought on “[ĐHVNT] – Chương 6.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s