[ĐHVNT] – Chương 6.1

Chương 6.1:

Giữa phòng họp, theo thường lệ tràn ngập không khí quỷ dị.

Hai bên bàn hội nghị, hai đội đại biểu ngồi phân biệt, hàng rào song phương rõ ràng, ngay cả biểu tình cũng hoàn toàn bất đồng. chính là, bất đồng từ lúc trước, lúc này các thành viên của đội Phi Hổ, người nào người nấy mặt mày hớn hở, như mộc xuân phong (cây đón gió xuân). Ngược lại là thành viên đội Phi Ưng, vẻ mặt chẳng những ngưng trọng, mà còn là căm giận bất bình, một bộ vừa gặp cường đạo, lại bị đoạt đến thối mặt—

Đúng vậy, bọn họ chính là bị “cường đạo” cướp đoạt.

Mà đám “cường đạo” kia, chính là đám người của tên không biết xấu hổ kia!

Thủ trưởng ngồi ở trước bàn hội nghị, nhìn trên bàn, nhìn tập báo cáo phá án thật dày, sau khi vụ án được phá không có vui sướng, ngược lại là ngũ vị tạp trần, không biết nên cao hứng, hay là nên tức giận.

Có thể phá được vụ án buôn lậu vũ khí nguy hiểm, bắt được Trần Quỳ, tang vật chất đầy mấy container, giá trị lên đến hàng triệu, xác định xem như lập được đại công số một, chẳng những giới truyền thông tranh nhau đưa tin, ngay cả thủ trưởng hắn, cũng cảm thấy có được chút vinh quang như chính mình lập công.

Vấn đề là, vụ án này, đã sớm bị hạ lệnh, nên chuyển giao bản án, Phi Hổ đội không thể lại nhúng tay vào!

Thủ trưởng ngẩng đầu lên, nhìn Hùng Trấn Đông mặt mày hí hửng, thấm thía lời nói thở dài một hơi.

“ Vụ án này, đội Phi Hổ xử lý cũng không sai.”

Một đội nam tử thô dũng, hành động dứt khoát, đãi tôn nhất bưu, sau một hồi trống làm tinh thần thêm hăng hái (hồi xưa, khi các tướng lĩnh ra trận hay đánh trống để làm tăng thêm sĩ khí của binh lính), tra ra nơi Trần Quỳ đang lẩn trốn. Hành động của bọn họ mau lẹ, chuẩn xác, thừa dịp đêm tối bao vây lấy Trần Quỳ, còn chưa đến hừng đông, đã làm cho nhóm buôn lậu súng ống này tổn thất nghiêm trọng, ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói.

Hùng Trấn Đông hiểu được ý tứ trong đấy, còn có cố ý, liếc mắt Lệ Đại Công một cái, mới giương giọng trả lời:

“Cám ơn thủ trưởng!”

Lệ Đại Công cũng không tỏ vẻ tức giận, thân hình anh tuấn ngồi thẳng tắp, hình tượng nam tử hán mị lực căng tràn, khuôn mặt tuấn lãnh, không nhìn thấy nửa phần tức giận.

Nhưng thật ra Nghi Tĩnh ngồi một bên, nuốt không dưới hai ngụm khẩu khí, đột ngột đứng dậy, lạnh lùng mở miệng.

“Báo cáo thủ trưởng, vụ án này vốn thuộc quyền giải quyết của Phi Ưng, đội Phi Hổ không tuân thủ theo chỉ thị, cố ý nhúng tay, chẳng những làm lãng phí thời gian, còn làm tăng khả năng nguy hiểm cho đội của chúng tôi.”

Thủ trưởng liên tục gật đầu, lại thở dài lần nữa.

“Đúng vậy, đội Phi Hổ kháng lệnh trước.” đây là nguyên nhân khiến ông cau có mặt mày. Thủ hạ kháng lệnh, lập được đại công, là nên phạt hay nên thưởng, đều làm cho ông đau đầu không thôi.

Thái độ Nghi Tĩnh thực kiên định, khẩu khí lạnh hơn.

“Nếu đã là kháng lệnh, phải nghiêm trị.”

Hùng Trấn Đông cũng không chịu phục , chém ra cự quyền, mãnh liệt nện xuống bàn hội nghị, phát ra tiếng ầm ầm, thiếu chút nữa đem bàn hội nghị đánh vỡ tan. Thân thủ hắn hầm hầm, chỉ vào gương mặt tú lệ kia.

“Uy, Em muốn cũng phải làm cho rõ ràng, tôi cùng các huynh đệ, mạo hiểm cả tính mạng, mới đem được kẻ phạm tội trở về! Em nếu đỏ mắt (ghen tỵ), cứ việc nói thẳng, làm gì quanh co lòng vòng, lấy cái tội “khánh lệnh” chụp mũ ném lên đầu chúng tôi?”

“Bởi vì, mấy người kháng lệnh là sự thật.” đối với khuôn mặt khổng lồ đnag tức giận của hắn, cô không lùi bước chút nào, kiên trì giữ vững lập trường.

Mắt thấy hai người giằng co không phân thắng bại, sợ khí thế của Hùng Trấn Đông làm cho hội trường nổi bão, giống như Kim Cang lực sĩ phát điên, phá hủy các thiết bị trong phòng họp, thủ trưởng vội vàng đứng ra hòa giải.

“ Được rồi, được rồi. Kháng lệnh là sự thật, lập công cũng là sự thật, một khi đã như vậy, cho dù là ưu khuyết điểm . Nhưng mà, vì là cảnh cáo, Hùng Trấn Đông cậu nên nhớ đây là nhớ cảnh cáo lần đầu.”

Hùng Trấn Đông thu hồi quyền, chẳng hề để ý nhún nhún vai. Hừ, nhớ cảnh cáo liền nhớ cảnh cáo, có gì đặc biệt hơn người, hắn cũng không phải không bị ghi tội cảnh cáo lần nào.

“ Không được, trừng phạt như vậy quá nhẹ!” Nghi Tĩnh lại kiên trì không chịu nhượng bộ.

“Trừ bỏ kháng lệnh, manh mối mà đội Phi Hổ cung cấp  còn chuyển giao không được đầy đủ, làm cho chúng tôi phá án gặp khó khăn.”

Hắn gợi lên khóe miệng, hai tay nhất quán, ý định cùng cô tranh cái đến cùng .

“Oan uổng a, nếu manh mối không được chuyển giao đầy đủ, bọn em làm như thế nào tìm được Tôn Nhất Bưu đây?” hắn cười đến quái dị, con ngươi đen bán mị, muốn nhìn xem cô còn có thể phản bác cái gì.

Phẫn nổ hỏa diễm cháy sạch làm cho Nghi Tĩnh trước mắt một trận đen, một trận hồng.

Có thể tìm được Tôn Nhất Bưu, tất cả đều dựa vào manh mối mà cô tìm được, dựa vào năng lực tuyệt hảo. chính là, rốt cuộc sau một hồi vợ chồng, hắn đã nắm chắc được tính cách của cô, biết cô không bao giờ chịu kể công, tuyệt đối sẽ không ở nơi đông người, trước mặt nhóm đội viên tự khoe khoang thành tích của bản thân.

Chính là, tuy rằng cô không nói, nhưng cô đều phải trả giá bằng tâm lực, mọi thành viên của Phi Ưng đều ghi tạc trong lòng.

Đương nhiên Lâm Kiệt nhảy dựng lên, tức giận đến oa oa kêu to.

“Đùa giỡn cái gì! Chúng ta có thể tìm được Tôn Nhất Bưu, cũng không phải dựa vào manh mối của các ngươi, mà là Nghi Tĩnh thông minh, hao phí một phen công phu, mới tra ra”

Bàn tay nhỏ bé trắng noãn giơ lên, ngăn Lâm Kiệt lên tiếng.

“Lâm Kiệt, cám ơn cậu.” cô khẽ cắn  môi, giận dữ phản cười.

“Không cần nhiều lời.”

“Nhưng mà..”

“Dù sao vụ án cũng được phá, thủ trưởng cũng đã ra quyết định. Sự tình còn lại, cũng không đáng giá để chúng ta lãng phí lời lẽ.” cô ngồi nguyên vị trí, thái độ lạnh như băng cường ngạnh, chuyển sang yên vị thong dong, khóe miệng cười yếu ớt, xem ra có vẻ sâu xa khó hiểu.

Thấy cô buông tha không đấu tranh đến cùng, thủ trưởng thở dài nhẹ nhõm một hơi, Hùng Trấn Đông lại có ý càn rỡ thái quá, như là chiến sĩ vừa đánh thắng trận, cười đến chí đắc ý mãn,kiêu ngạo thu liễm không được, bất luận biểu tình hoặc ánh mắt, đều không có chút che dấu, cố ý khiêu khích Lệ Đại Công.

Chính là, Lệ Đại Công không cùng hắn không chấp nhặt, thậm chí còn bảo trì phong độ, hồi lấy mỉm cười lễ phép .

Kia tươi cười, Hùng Trấn Đông nhìn xem ngực nhất buồn.

Mẹ nó, thực không thoải mái!

Mẹ nó, thực không thoải mái!

Thật vất vả mới giải quyết được củ khoai lang nóng bỏng tay, thủ trưởng thu hồi bản báo cáo vụ án kia, lập tức quyết định tẩu vi là thượng sách.

“Tốt lắm, cuộc họp đến đây chấm dứt, mọi người ở hai đội mau trở về tổng bộ đi.” Hắn đứng lên, bước nhanh ra hướng cửa.

Mắt thấy trưởng quan đi ra, mọi người cũng đều đứng dậy, Hùng Trấn Đông lại trừng mắt nhìn Lệ Đại Công, chỉ cảm thấy một cỗ hờn dỗi, ở mãi trong lồng ngực, trên không hơn, hạ không dưới, quả thực giống như có một tảng đá.

Khi hắn nhìn thấy, Lệ Đại Công ngồi bên Nghi Tĩnh, ngẩng đầu lên đến, hai tròng mắt nhìn chăm chú vào Lệ Đại Công, đôi môi mềm mại đầy đặn, lộ ra nụ cười trong suốt yếu ớt, tảng đá nằm ngang ở ngực hắn nháy mắt như là bành trướng gấp trăm lần!

Cô cười đến mềm nhẹ, ngữ điệu cũng ôn nhu, cùng với lúc trước khắc khẩu đối chất với hắn nghiêm khắc khí lạnh như băng, căn bản hoàn toàn bất đồng.

“Lệ đội trưởng.” cô mỉm cười, thanh âm mặc dù không lớn, nhưng rõ ràng truyền đến tai mọi người.

“Xin hỏi, đêm nay anh có rảnh không?”

Lệ Đại Công nhíu mày, mặc dù có chút kinh ngạc, nhưng không có biểu hiện ra ngoài.

“Có chuyện gì sao?” hắn hỏi.

Nghi Tĩnh tao nhã đứng dậy, đến gần vài bước, lông mi rủ xuống mắt tiệp, che khuất hai tròng mắt trung ánh sáng. ngữ khí của nàng , vẫn là nhẹ nhàng ôn nhu.

“Tôi ly hôn đã ba tháng nay, có một số việc, tôi nghĩ nên cũng đội trưởng cẩn thận trao đổi.”

Hai người thật sự rất gần gũi, tuấn nam xứng với mỹ nữ, hình ảnh đắc mỹ tượng là một bức họa.

Đáng tiếc, có người không biết thưởng thức.

Hùng Trấn Đông đột nhiên phát ra một tiếng rít gào, tươi cười sớm không thấy , trên đại  mặt biểu tình dữ tợn.

“Trao đổi cái gì?!’ hắn giận dữ kêu lên, bị ghen tỵ làm cho mờ mắt, thoáng chốc bị kích động bạo phát, muốn nhảy lên bóp chết Lệ Đại Công ngay tại trận.

Toàn bộ đội viên của Phi Hổ, biết đại sự không ổn, lập tức phát huy tay chân mạnh mẽ, vội vàng lao đến, cưỡng chế Hùng trấn Đông đang phát điên. Chính là, bình thường đội trưởng đã đại lực vô cùng to lớn, đến khi tức giận quả thực tựa như mãnh thú bạo động, thế nào cũng phải vài đại nam nhân dùng hết toàn lực, mới có thể miễn cưỡng chế trụ hắn.

Thủ trưởng còn chưa bước ra khỏi cửa lớn, bất đắc dĩ xoay người lại, thở dài thật sâu một hơi, trong lòng tiếc hận, bản thân đi không nhanh.

Hùng Trấn Đông bị áp chế, còn đang điên cuồng giận dữ kêu lên.

“Lão đại!”

” lão đại, anh bình tĩnh một chút.”

「 ngăn chận hắn! Mau ngăn chận hắn!」

“ Ai a!”

Huy động toàn sức lực, hung hăng đánh trúng cằm Tiểu Thái. Tiểu Thái kêu rên ngã bay ra ngoài, Tiểu Kha một bên, lập tức bổ sung vào vị trí khuyết thiếu, dùng hết khí lực từ lúc bú sữa, ngăn chặn cánh tay Hùng Trấn Đông.

Toàn thân hắn bị khắc chế, qua một hồi lâu, mới tỉnh táo lại. thành viên của đội cũng không dám buông tay, mà hắn thở phì phò, lồng ngực phập phồng, mồ hôi thấm ướt, quần áo lộn xộn.

Hai mắt hắn đỏ bừng, trừng mắt nhìn đôi nam nữ trước mắt, răng nanh hận cơ hồ muốn cắn nát.

“Các ngươi đúng là đôi gian phu dâm…”

Một chữ cuối cùng, còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, con ngươi trong suốt kia quét đến, lạnh lùng liếc hắn, nhưng lại làm cho hắn đem từ kia tự nuốt trở về. Hắn quay đầu, theo lỗ mũi, buồn bực hừ một tiếng.

Nghi Tĩnh nhìn chăm chú vào hắn, dùng ngữ điệu tỉnh táo nhất, như là giáo dục đứa trẻ không biết gì, chậm rãi, chậm rãi nói:

“Tôi với anh đã ly hôn.”

“Nhưng mà, người này đã kết hôn !”

Cô thản nhiên cười.

“Thì làm sao?” cô chính là muốn chọc giận hắn!

Như cô dự đoán, hiệu quả thật tốt thần kỳ.

Hùng Trấn Đông tức giận đến đỏ mặt tía tai, gân xanh trên trán nổi lên, cơ hồ mạch máu muốn nổ tung.

Tiếng gầm gừ lại lần nữa truyền khắp phong họp, hắn ra sức giãy dụa, suýt chút nữa sẽ thoát khỏi sự kiềm chế. Nhóm đội viên sử dụng hết khí lực, ngăn cản thân mình đội trưởng, lại không niêm phong được cái miệng của hắn.

Hùng Trấn Đông bị bức đến điên rồi, nói không suy nghĩ giận kêu:

“Cô, cô, cô cô cô cô cô cô cô… cô thà rằng làm người tình cùa hắn, làm vợ bé của hắn, cũng không nguyện làm tôi làm vợ chồng, cũng không nên cùng tôi ly hôn?”

Nghi Tĩnh không có tức giận, chỉ là lẳng lặng nhắc nhở:

“Ly hôn là do anh đề nghị trước.”

Hắn rống lớn hơn nữa.

“Đó là bởi vì, cô là kẻ ngoại tình!”

Nháy mắt, mọi người trong phòng họp, đều kinh  ngạc ngây dại.

Oa! Đây chính là thật bát quái a!

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s