[ĐHVNT] – Chương 5.4

Chương 5.4:

“Đội trưởng, có một nhóm khác!” Lâm Kiệt kêu to.

Mọi người biến sắc, trong lòng hiện lên, vị nhân huynh đại danh. (người mà ai cũng biết là ai đó.)

Bắn nhau kịch liệt, đạn viên bay loạn đầy trời, một chiếc xe hơi màu lam, được bóng đêm che dấu rất tốt, lấy cành cây bụi cỏ mà che đậy, thẳng táp hướng tới tấm lá sắt đánh tới—

Oanh!

Một tiếng nổ, tấm lá sắt sụp hơn phân nửa, có mười hắc y nam nhân, thân thủ mạnh mẽ vọt vào trong phòng. Ngay sau đó, lại là một trận đấu súng mãnh liệt.

“Bắt được tên kia!” thanh âm rít gào lỗ mãng, truyền đến tai  mọi người rõ ràng.

Tiếng súng chợt ngừng, bên trong rối loạn ầm ầm, có tiếng quát mắng, có âm thanh đánh nhau, còn có tiếng súng ống bị tước, thanh âm viên đạn găm xuống mặt đất.

Lệ Đại Công cau mày, đoán ra thân phận đoàn Trình Giảo Kim này là ai, cũng biết mục tiêu lần này, đã muốn thành quả của người khác dễ như chơi. Hắn nhấc tay ý bảo toàn đội buông vũ khí, xuất ra đèn cảnh báo.

Nhất thời, còi cảnh sát mãnh liệt. hắn đi ra khỏi nơi xe trấn áp che dấu, giương giọng đối trong phòng kêu gọi.

“ Hùng đội trưởng, nơi này là Phi Ưng ──”

Bằng!

Tiếng súng vang lên, viên đạn sượt qua màng nhĩ Lệ Đại Công.

Tất cả thành viên của đội, thần kinh lập tức trở nên căng thẳng, tất cả súng đã lên đạn. xúc động nhất là Lâm Kiệt, đã khẩn cấp lắm rồi, chế trụ cò súng, chuẩn bị muốn bắn lắm rồi.

Lệ Đại Công lại lần nữa vẫy tay, thậm chí đi lên phía trước vài bước. “Hùng đội trưởng, nơi này là của Phi Ưng đặc cần tiểu tổ.” lần này rốt cuộc hắn cũng nói hết được câu.

Cánh cửa sắt bật mở, vài hắc y nhân đi ra, hướng đội Phi Ưng vẫy tay thăm hỏi. biểu tình trên mặt mỗi người, đều mang theo vẻ đắc ý không giấu nổi.

Hùng Trấn Đông còn dang rộng hai sải chân, giắt súng ra sau thắt lưng, mặt nhìn vào đội viên của Phi Ưng, chỉ kém không trưc tiếp cười ha ha ra miệng.

“Uy, Lệ đội trưởng, thật có lỗi a, hành động của chúng ta nhanh hơn rồi, đã giải quyết hết mọi chuyện rồi.” hắn bắt tay giắt khẩu súng vào sau thắt lưng.

Phó đội trưởng Hoàng Ngạn đi tới, thấp giọng báo cáo.

“Đội trưởng, đã hỏi ra nơi Trần Quỳ đang lẩn trốn.” cách tra hỏi của đội Phi Hổ, tuy rằng so với Phi Ưng thô bạo hơn nhiều, nhưng mà không thể nghi ngờ, cũng có hiệu quả nhanh chóng hơn.

Hùng Trấn Đông bảo trì tươi cười, biểu tình thay đổi không nhiều lắm. “cậu mang thêm vài huynh đệ, đi trước mai phục. tôi ở lại đối phó với nhóm người này, chờ một chút rồi sẽ đuổi theo sau.” Hắn sớm đã hạ quyết tâm, muốn tự tay bắt được Trần Quỳ.

Hoàng Ngạn gật đầu, xoay người đi vào trong cánh cửa sắt vào trong phòng. Nhưng thật ra Tiểu Kha vẫn còn trừng lớn mắt, ngay cả lui vài bước, cũng có chút bất an:

“Lão đại, chị dâu đến đây!” phản xạ kêu lên, hắn nhất thời chưa kịp sửa lại.

Liền nhìn thấy, bên trong bóng đêm, Nghi Tĩnh một thân hắc y, mặt cười ngưng sương, từng bước một, thân hình thẳng táp hướng Hùng Trấn Đông đi tới, đi đến trước mặt hắn, cước bộ mới dừng lại.

Hắn cúi đầu, ninh mi nhìn Nghi Tĩnh.

“Em—“

Vừa mới nói một chữ, cô đã muốn chém ra một quyền thật mạnh hướng mắt trái của hắn mà nện.

Toàn giới cảnh sát đều biết Đinh Nghi Tĩnh được xưng là nữ Chư Cát, nhưng là một nữ nhân biết lễ nghi, khí chất cao nhã, lý trí bình tĩnh. Cô luôn thong dong, trấn định, rất ít khi phát giận, đối với mọi người đều trầm tĩnh có lễ– ngoại lệ duy nhất, chính là Hùng Trấn Đông.

Cô đánh là một quyền chính là dùng hết toàn lực, Hùng Trấn Đông kêu to, trong nháy mắt, còn tưởng rằng mắt trái của mình sẽ bị cô đấm thủng.

“Mẹ nó, em làm cái gì vậy?” hắn rít gào, một tay ôm mắt trái.

Nghi Tĩnh trừng mắt nhìn hắn, biểu tình lạnh như băng, trong mắt lại là ngọn lửa giận cháy bừng bừng.

“Rõ ràng biết là chúng ta, vì sao các người còn muốn nổ súng?”

“Tối thui một mảnh, ai biết là ai a?”

Cô càng nói càng thêm tức giận.

“Lệ đội trưởng dựa theo trình tự, trước xác định địch ta, mới cho thấy thân phận, vì sao còn có người cố tình nổ súng?”

Hùng Trấn Đông ôm mắt trái, thấp rủa vài câu.

“Cái kia, đó là nhất thời không kịp thu tay thôi! Anh đã muốn bắn lên trời a!” hắn nói năng hùng hông đầy lý lẽ trả lời.

“Bằng không, với khả năng của anh, hắn còn sống đến được bây giờ sao?”

Nếu không lo lắng, sự tình cũng không thể huyên náo quá lớn như vậy, bằng không, hắn phi thường phi thường phi thường muốn, thừa dịp thời điểm hỗn loạn này, đem Lệ Đại Công một phát xử lý, làm cho vị “anh hùng toàn dân” này, quang vinh hy sinh vì nhiệm vụ!

Trước mắt Nghi Tĩnh đen một màu.

“Người nổ súng trước là anh!”

“Là anh bắn trước thì làm sao?” hắn cãi cùn.

“Dù sao, cũng chưa làm hắn bị thương.”

“Cái này không phải trọng điểm!”

“Bằng không, trọng điểm là gì?” hắn trừng mắt nhìn cô, ý định khiêu khích

“Em đau thay hắn sao?”

Oanh!

Lửa giận ở trong đầu cô nổ tung, cô nhắm chặt hai mắt, hít sâu một hơi, khắc chế không cần để ý tới , không cần nghe hắn khiêu khích, đem lực chú ý dời đến công việc.

“Các anh sao lại có thể xuất hiện ở đây?” cô lạnh giọng chất vấn.

“Chúng ta cả đội đi uống rượu a! nhìn thấy nhân vật khả nghi, liền cùng lại đây, đúng hay không?” hắn quay đầu nhíu mày, Tiểu Kha đứng ở bên cạnh, lập tức dùng hết toàn lực gật đầu liên tục.

“Đi ra ngoài uống rượu, mà mang theo toàn bộ trang bị sao?”

“Khư, Phi Hổ đội chúng ta phá qua vô số vụ án, không biết bao nhiêu kẻ muốn tìm chúng ta gây phiền toái, chúng ta đương nhiên lúc nào cũng phải đề cao tinh thần canh giác.” Hùng Trấn Đông nhún vai.

Căn bản là nói hươu nói vượn!

Loại chuyện này ngay cả đứa trẻ lên ba, cũng không thể tin lời nói dối trắng trợn như vậy, thế mà hắn cũng có thể nói ra miệng?! Nghi Tĩnh xiết chặt nắm đấm, cơ hồ muốn cho hắn thêm một đấm nữa, đem mắt phải của hắn nhất định biến thành mắt gấu mèo.

“Thủ trưởng đã hạ lệnh, đem vụ án Trần Quỳ, chuyển giao cho chúng ta, anh lại còn cố tình nhúng tay.”

“Uy uy uy, xin hay làm rõ nha, ai cố ý? Anh đã nói, đây là trùng hợp thôi! Anh chỉ thấy việc nghĩa hăng hái làm, thuận tay giúp bọn em một cái đại ân.”

“Đừng nói vòng vo theo tôi,” cô lạnh lùng vạch trần.

“Anh căn bản không đem toàn bộ manh mối chuyển giao cho chúng tôi!”

Manh mối mà cô thu được, căn bản không phải do bên đối tác cung cấp, càng không có địa điểm đặt chân. Tất cả mọi chuyện đêm nay, đều là cô dựa vào tin tức tình báo, điều tra mà biết được. đội Phi Hổ có thể cùng một thời gian đuổi tới, giải thích duy nhất, hắn đã giấu mất manh mối quan trọng.

Chu dù bị người giáp mặt vạch trần, da mặt Hùng Trấn Đông dày  như tường đồng vách sắt, chính la lại nhún nhún vai lần nữa, biểu tình càng thêm vô tội.

“Đại khái là lúc chuyển giao, không cẩn thận quên mất!”

“Hùng, Trấn, Đông!” Nghi Tĩnh tức giận đến mức kêu ra tiếng.

“Cho dù anh có muốn cướp công, cũng không cần phải viện ra cái lý do vụng về đấy!”

Rốt cục, sắc mặt Hùng Trấn Đông thay đổi.

“Đợi chút, em có lầm không vậy? thưởng công?! Là ai giành công lao? Vụ này vốn chính là chúng ta làm!”

Con ngươi trong suốt, giấu sau cặp kính ngạo nghễ nhìn hắn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tú lệ, dần dần không có tức giận, mà vẻ mặt trở nên so với băng sơn còn lạnh lùng hơn.

Con người này căn bản là bất trị!

Nghi Tĩnh lại lần nữa hiểu được, khắc khẩu với Hùng Trấn Đông, thuần túy chỉ là lãng phí thời gian. Muốn hắn tâm sinh hối ý (ý nghĩ hối hận), hoặc là thừa nhận sai lầm, căn bản chính là trèo cây tìm cá.

Thấy rõ sự thật, cô xoay người bước đi, lười cùng hắn tiếp tục tranh luận, thậm chí ngay cả xem cũng không thèm nhìn liếc hắn một cái.

Thái độ của cô càng làm cho Hùng Trấn Đông lửa giận càng thêm to, ngay tại chỗ nhảy dựng lên.

“Uy, chúng ta còn chưa nói xong nha! Em muốn đi đâu a?!”  cho dù là cãi nhau, cũng phải ầm ĩ phân ra thắng thua đi!

Mắt thấy cô cũng không định quay đầu lại, càng đi càng xa, hắn liên thanh mắng, mại khai bộ pháp muốn đuổi theo , chất vấn cô làm sao có thể vừa lâm trận đã bỏ chạy.

Nhưng mà, ngay tại phía sau, Tiểu Thái vừa vặn từ trong cánh cửa sắt, vội vàng chạy lao ra.

“Lão đại!”  Tiểu Thái cao giọng hô một câu, tiếp theo thùng thùng thùng chạy thẳng đến trước mặt Hùng Trấn Đông, mới đè thấp thanh âm báo cáo.

“Phó đội trưởng bọn họ, đã tìm được nơi Trần Quỳ ẩn thân.”

Nhanh như vậy?

Hùng Trấn Đông nhíu mày.

Nói như vậy, tên Trần Quỳ kia, đang ở một nơi, cách nơi này cũng không xa.

Phá án tối kị nhất là đánh rắn động cỏ, hết thảy đều coi trọng tốc chiến tốc thắng, không thể kéo dài thời gian, càng làm cho kẻ địch có thời gian gia tăng khả năng phòng bị. nếu đã biết nơi Trần Quỳ chốn,cần có nhóm mai phục, hắn cũng phải lập tức đến nơi đó, mới có cơ hội bắt được con cá lớn.

Vì muốn bắt tội phạm, Hùng Trấn Đông nhanh chóng hạ quyết định.

Hắn không cam lòng, lại hướng bóng dáng thon dài kia, nhin thoáng qua sau mới xoay người, bước đi nhanh chóng, một mặt thanh âm trầm thét ra lệnh.

“Chúng ta đi!”

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s