[ĐHVNT] – Chương 5.3

5.3:

“Nghi Tĩnh?”

Thanh âm trầm thấp truyền đến.

“Nghi Tĩnh?”

Thanh âm kia như nước lũ đập vào bức tường đá của con đập thủy điện, làm cho cô nhớ lại hình ảnh, từng việc hỗn độn chảy ra ngoài. Cô phục hồi tinh thần, tầm mắt dời lực chú ý từ chỗ ngấn hồng đỏ trên cánh tay.

“Làm sao vậy?” Lệ Đại Công hỏi, nhận thấy được thất thần của cô .

“ Không có gì”

Cô phục hồi trấn định, hai con mắt sau cặp kính, không hề toát ra nửa điểm cảm xúc, ngón tay mảnh khảnh, bắt đầu ở trên bàn phím lướt gió, hồi chỉnh các tư liệu, đem tất cả những thứ vừa xuất hiện trong đầu quẳng hết ra sau đầu.

Chuyện quá khứ, đều đã qua đi.

Đối với cô mà nói, bất luận là Hùng Trấn Đông, hoặc là cái cọc hôn nhân kia, đều là cô nên mau mau quên đi, đừng nữa nhớ tới người cùng sự việc.

Hôn nhân của bọn họ, chỉ giằng co hơn một năm, mỹ nữ cùng dã thú kết hợp, cảnh giới bao năm đã trụ vững đến mức đó đã là khó có thể tin được rồi. Nhưng mà, ba tháng trước, khi hôn nhân tan vỡ, hai người đều đồng ý ly hôn, cô mang theo một chút ít hành lý, rời khỏi căn hộ của Hùng Trấn Đông, cũng nhanh tay ký vào tờ giấy ly hôn.

Tuy rằng, hoài niệm cũ còn lưu lại trong lòng, nhưng tất cả sẽ có một ngày phai nhạt bớt đi. Giống như một vết sẹo lớn, càng ngày càng mờ dần đi.

Dấu vết này, một ngày nào đó trong tương lai, sẽ hoàn toàn biến mất, rốt cuộc không nhìn thấy.

Đêm khuya.

Ngõ tối.

Đêm yên tĩnh, vang lên một tiếng súng.

Ngọn đèn trong lá sắt treo trên cao hoảng loạn, viên đạn gào thét mà bắn ra, trong phòng đối thoại, tiếng súng hỗn loạn, mở hồ khả biến như trước.

“Sao lại thế này?!”

“con mẹ nó, bị bao vây!”

“cảnh sát! Khắp nơi đều là cảnh sát!”

Bên trong có tiếng người kêu lên, ngữ khí kinh hoàng, tay chân sớm rối loạn, cầm lấy  súng, hướng phạm vi lá sắt mà bắn phá.

Trong phạm vi mười mét, xung quanh đều đầy rẫy xe yểm trợ, Lệ Đại Công dẫn Phi Ưng đặc cần tiểu đội, chiếm vị trí thuận lợi nhất, vây khốn lẻ bắt cóc.

“Bên trong có ba người, hỏa lực cũng không lớn lắm.” ở trước mưa bom bão đạn, Nghi Tĩnh vẫn trấn định thong dong.

“Trong đó một là, Tôn Nhất Bưu- đối tác lớn nhất của Trần Quỳ. Căn cứ vào thông tin tình báo, đêm nay hắn cũng Trần Quỳ chạm trán.”

“Trước bắt được Tôn Nhất Bưu, sau đó có thể lần ra đầu mới tìm được Trần Quỳ.” Lệ Đại Công gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc, hai mắt lợi hại, thủy chung chú ý quan sát động tĩnh của cánh cửa sắt.

“Manh mối của Phi Hổ, giá trị tài sản vơ vét như vậy được còn chưa đủ? Mà ngay cả nơi Tôn Nhất Bưu đặt chân, còn có cả ngày song phương gặp mặt. đều điều tra ra được.” Lâm Kiệt vẻ mặt tò mò.

Con ngươi trong suốt, theo thấu kính, thản nhiên liếc mắt một cái.

“Không có.” Ngữ khí Nghi Tĩnh bình thản.

“Bọn họ không tra được ra nơi này.”

Trên thực tế, đội Phi Ưng chuyển giao manh mối, loạn lên làm cho người ta không nắm được thông tin, năng lực của cô lại rất mạnh, kết hợp với mạng thông tin của tình báo, thận trọng điều tra, mới biết được Tôn Nhất Bưu, chỉ mang theo hai cảnh sát, mai phục sẵn ở sườn núi ngay gần cạnh căn phòng cửa sắt này.

Lâm Kiệt nắm khẩu súng, hé mắt nhìn cánh cửa sắt.

“Hỏa lực của bọn chúng không mạnh, rõ ràng chủng ta có thế thượng phong, thoải mái ở nơi này ôm cây đợi thỏ, chờ bọn người kia đạn đã dùng xong hết rồi, lại—“

Nói còn chưa kịp xong, tiếng súng đột nhiên chuyển sang kịch liệt.

Trong bóng tối, tiếng súng gào thét, viên đạn theo một phương hướng bắn ra, không lưu tình chút nào oanh tạc tắm lá sắt, lập tức lấy cường đại hỏa lực, giành được ưu thế áp đảo.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s