[ĐHVNT] – Chương 4.4

Chương 4.4:

Vào đêm.

Phía chân trời Đài Bắc mưa to rơi xuống tầm tã.

Đêm nay, Nghi Tĩnh tan tầm trễ hơn so với bình thường.

Hùng Trấn Đông dựa theo thường lệ, ở tổng bộ của Phi Ưng đến đón cô , đưa cô về nhà. Dọc theo đường đi, mưa to mãi không dứt, hắn lại chú ý tới, trên miệng cô ý cười nhàn nhạt thoảng qua.

Cặp mắt kia trong suốt, có thoải mái. Trên đôi môi phấn nộn kia, có ý cười, thậm chí mười ngón tay thon nhỏ, đã ở bên cửa sổ gõ nhẹ nhẹ. Hắn chưa bao giờ từng nhìn thấy biểu tình thoải mái như thế ở cô.

Lúc vừa nãy, ở cửa của Phi Ưng tổng bộ, nhìn thấy cô vừa rời khỏi Lệ Đại Công,cô thật sự có quan hệ với hắn sao?

Hùng Trấn Đông nắm chặt tay lái, mày rậm níu chặt, chỉ cảm thấy một cỗ chua xót nhắm thẳng cổ họng mà dâng lên.

Không có người nói chuyện, bên trong xe trầm mặc.

Mãi cho đến khi vòng vào khu nhà cô ở, đứng trước cửa nhà trọ cô.

“Cám ơn.” Nghi Tĩnh nói, bàn tay trắng noãn giơ lên che mưa, mắt thấy thân mình mảnh khảnh sắp ra khỏi xe.

Một trận xúc động vọt tới, liền trong nháy mắt, hắn đột nhiên mất kiên nhẫn, nóng lòng muốn biết đáp án.

“Đợi chút!” hắn giữ chặt tay cô.

Nghi Tĩnh xoay người lại, khẽ nháy mắt, hàng lông mi dính nước. ánh đèn xe bên ngoài chiếu vào lấp loáng càng khiến cho ngũ quan của cô lại càng xinh xắn, tinh tế, làm cho cô càng trở nên xinh đẹp hơn.

Loan loan mày liễu, hơi hơi giơ lên, cô không tiếng động hỏi.

Hùng Trấn Đông cố lấy dũng khí.

“Rốt cuộc em có muốn làm bạn gái tôi không?”

Cô hơi sửng sốt.

Tiếp theo, đôi môi hồng nhuận, giơ lên một nụ cười quá đẹp. nụ cười tươi kia, tựa hồ làm cho hắn hoa mắt, làm cho hắn quên cả hô hấp.

Ngay cả khi tiếng mưa rơi tầm tã ngoài kia, hắn nghe thấy cô mở miệng.

“Em nghĩ đến, em cũng muốn làm bạn gái anh.”

Cái gì?!

Cái gì?!

Cô nói cái gì đó? Hắn vừa nghe thấy cái gì?

Hùng Trấn Đông trợn mắt há mồm, một chút cũng không nhúc nhích, chỉ có thể ngây ngốc nhìn cô.

Bộ dạng ngốc nghếc kia, ngược lại làm cho cô cười ra tiếng.

Trong suốt khoảng thời gian này, Hùng Trấn Đông đối với cô nhiệt tình theo đuổi, cô đều không phải là hoàn toàn không để ý. Nam nhân này tuy rằng lỗ mãng, nhưng lại trăm phần thành thật, toàn thân từ bên trong cao thấp căn bản không có nửa điểm dối trá.

Nếu không phải hắn, khẳng định cô chống đỡ quá dễ dàng, tuyệt đối không thể sớm như vậy đồng ý làm cho vụ án của cô hỏng mất. nếu không phải hắn, khẳng định cô cũng không có cách nào hoàn thành được bản giải phẫu, hôm nay thuận lợi đem kết quả phân tích đưa cho cảnh sát Mỹ, làm cho bọn họ đi bắt tội phạm.

Nghi Tĩnh hiểu được, trong khoảng thời gian này, lòng của cô, tâm của cô, đều được che chở trong lòng bàn tay hắn. (ý chị là thân nhiệt anh ấm áp đó)

Xem vẻ mặt hắn vẫn còn ngây ngốc, phản ứng trì độn, cùng với hình ảnh lúc chống tội phạm, có vẻ trong ngoài bất đồng. cô cố gắng nhịn cười, xúc động cúi xuống dưới, ở trên môi hắn dịu dàng ấn lên đó một nụ hôn. (tèn tén ten. Hôn rồi là hôn rồi!)

Hương thơm nhuyễn nội (non mềm êm ái), thoang thoảng bay qua.

Ánh mắt Hùng Trấn Đông, trừng lớn hơn nữa, biểu tình càng mờ mịt.

Sau một lúc lâu, đột nhiên hắn mới phục hồi tinh thần lại, nghe rõ câu trả lời của cô, cảm nhận được cô còn sót lại trên môi,  cảm giác mềm mại dụ hoặc kia.

Con ngươi đen ẩn chứa lo lắng, nháy mắt sáng rực lên.

「 Chờ một chút!」bàn tay hắn to lớn, đem nụ cười trong suốt đang đứng ở cửa của cô, mang vào bên trong.

Thân thể mềm mại, ngã vào trong lòng hắn. Đường cong mềm mại của cô, khảm hợp tiến vào nơi cứng rắn của hắn, đúng là vừa kít, không có nửa điểm khe hở.

Bên ngoài xe mưa vẫn rơi, cô lại không thấy một chút lạnh nào, da thịt mẫn cảm, cách lớp quần áo bị mưa làm cho ẩm ướt, bị thân nhiệt của hắn mà trở nên khô nóng. Hô hấp nóng rực, khiến cho cô nhẹ nhàng run rẩy.

Hai cánh tay rắn chắc, bao vây lấy thắt lưng, cô có thể cảm nhận được hắn đang mâu thuẫn. Một cỗ dục vọng lớn lao đang bị kìm nén, bởi vì chưa có sự đồng ý của cô, rốt cuộc cũng không thể áp chế được.

Hắn bá đạo giam giữ cô trong vòng tay, vòng trụ cô, cặp con ngươi đen kia, ở bên trong xe âm u, phá lệ mà lóe sáng.

Đôi môi ấm nóng, nhẹ nhàng lướt qua môi nàng.

Tiếng nói thô ráp, xuyên qua mái tóc dịu dàng, từ từ tuyên bố.

“Cái kia vừa rồi không tính.” Hắn nói, sau đó—

Hắn hôn cô.

One thought on “[ĐHVNT] – Chương 4.4

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s