[ĐHVNT] – Chương 4.3

Chương 4.3:

Vài ngày sau, Nghi Tĩnh liền phát hiện rõ ràng —-

Tựa hồ cô cảm tạ trời đất quá sớm.

Hùng Trấn Đông lựa chọn cách thức, là không che dấu chút nào sự ái mộ dành cho cô, hành động nhiệt liệt tích cực triển khai theo đuổi. ngắn ngủi trong vòng vài ngày, toan bộ cục cảnh sát, từ thủ trưởng, cho tới nhân viên bình thường, tất cả đều biết được, đại danh đỉnh đỉnh Hùng Trấn Đông đang theo đuổi băng sơn mĩ  nhân.

Buổi sáng, hắn tự động mang bữa sáng đến: nước trái cây tươi ngon, sanwich kẹp rau. Giữa buổi trưa, hắn lại còn đặc biệt xướng tên mình, tranh thủ ở cửa hàng tiện lợi gọi đồ ăn, sau đó nhanh chóng đến đưa trước mặt cô.

Buổi tối thì lại đến nhìn xem công việc của cô làm đến đâu rồi. Còn khi cô tan tầm sớm, hắn liền bồi cô ăn bữa tối. Cô tan tầm trễ, hắn liền mang theo đồ ăn khuya ngon miệng, nóng hầm hập đến trước  mặt cô. Tóm lại, cơm không thiếu, tuyệt không làm cô  bị đói.

Loại hành vi theo đuổi này, đổi lại là người bình thường, chỉ có thể rất bình thường thoải mái.

Nhưng mà hắn là Hùng Trấn Đông, tuy nói họa sấm (tai họa từ sấm) không phải ít, nhưng chung quy giới hạn chịu đựng của một con người cũng chỉ có hạn , vì truy lùng kẻ bắt cóc, ba ngày hai bên đều không ngủ, đều có thể xem như bình thường ăn cơm mà thôi. Nay vì Nghi Tĩnh, hắn cứng rắn kiên trì dành ra thời gian, thỉnh thoảng tới rồi đưa cơm đưa hoa, đại hiến ân cần, giống như một ngọn nến hai đầu cháy.

Gặp được hắn sắp xếp nghỉ ngơi, là lại thêm một cảnh tượng náo nhiệt.

Đường đương là đội trưởng đội Phi Hổ, sắp xếp một ngày nghỉ ngơi, lập tưc biến thân thành bộ mặt da trâu, xuất hiện ở tổng bộ của đội Phi Ưng, mặt dày mày dạn quấn quít lấy Nghi Tĩnh, không cho cô ra ngoài khỏi tầm mắt mình.

Có câu là, liệt nữ sợ triển lang. (cô gái cứng rắn sợ đám lang quấn lấy)

Nhất là cái loại da mặt siêu dày, không biết thấy xấu hổ so với một nam nhân cao lớn.

Cô cự tuyệt không ít nam nhân, nhưng duy độc đối với Hùng Trấn Đông không có cách nào, nam nhân này sau khi hạ quyết tâm, liền tuyệt không sửa đổi.

Hắn mà quyết tâm, không thể không theo đuổi cô.

Ngày thứ nhất, trong lúc đó hai người còn không có gì tiến triển, nhưng thật ra lời đồn đại thì thầm, đã muốn truyền đi khắp tòa nhà.

Lời đồn đại không hổ là chân dài, truyền đi với tốc độ chóng mặt, hai đội viên của dội Phi Ưng, thực nhiệt tình đ thu thập tất cả các lời đồi đại bát quái, sau đó mang lên cho đội trưởng, hướng đội trưởng báo cáo.

Tổng bộ của đội Phi Hổ, so với tổ Phi Ưng đặc công, thì keo kiệt nhiều lắm, chính là một tòa nhà bốn tầng chuyên dùng để ở, nhưng các anh em chen chúc bên trong để xử lý các vụ án, cũng đã dương dương tự đắc.

Vị trí của Hùng Trấn Đông, là văn phòng ở tầng hai, tuy rằng thân là đội trưởng, nhưng vẫn cùng các huynh đệ, ở trong văn phòng lớn, xài chung chiếc điều hòa nhiệt độ hay trục trặc.

Tiểu Kha cùng Tiểu Thái, vọt vội vào trong văn phòng lớn, khẩn trương tả khán hữu khán thở hồng hộc, thẳng đến khi nhìn thấy Hùng Trấn Đông, mới thở phào nhẹ nhõm.

Hô, hoàn hảo hoàn hảo, lão đại còn ở đây, còn chưa chạy tới tổng bộ Phi Ưng!

“Lão đại!” Tiểu Kha lên tiếng đầu tiên.

Hùng Trấn Đông quay đầu, ninh mi trừng mắt hai người.

“Lão đại cái gì? Cậu là xã hội đen hả? Kêu đội trưởng!”

“Nha.” Tiểu Kha rụt cổ.

“Đội trưởng, chúng ta…chúng ta….”

“Có cái gì nói nhanh chút!”

“Cái kia…” Tiểu Kha cắn răng, cố lấy dũng khí

“Chúng ta nghe nói ở Phi Ưng đội, nói lão đại chúng ta—”

Hùng Trấn Đông lông mày nhấc lên.

“Nói cái gì?”

Tiểu Kha chần chơ, quay đầu nhìn Tiểu Thái.

“Ách…”

Tiểu Thái lại nháy mắt ra hiệu, dùng sức lắc đầu, nhìn lên biểu tình của đội trưởng, liền quyết định chưa lâm trận đã lùi bước, kiên trì không chịu kể lại.

Chính là, đều nói một nửa, Hùng Trấn Đông làm sao bỏ qua cho bọn họ ?

Còn đang chần chừ, một tiếng không kiên nhẫn rít gào vang lên, làm lỗ tai hai người phát đau, thiếu một chút nữa muốn dọa quỳ rạp trên mặt đất.

“Con mẹ nó, những người đó rốt cuộc đã nói cái gì?”

Tiểu Kha sợ tới mức cấp tốc trả lời:

“Bọn họ đều nói, lão đại là bị thủ trưởng quát cho đầu óc choáng váng, mới có thể cóc đòi ăn thịt thiên nga, theo đuổi  Đinh tiểu thư.”

Hùng Trấn Đông nheo con mắt lại, nguy hiểm hừ một tiếng.

“Nha?”

“Bọn họ còn nói, anh không xứng với Đinh tiểu thư.”

“Vì sao?”

“Bởi vì…Bởi vì…” Tiểu Kha mạo hiểm dù hắn có phải chết cũng quyết tâm nói: “Bởi vì lão đại người nổi tiếng thô thiển không có đầu óc, mà Đinh tiểu thư là nữ Gia Cát Lượng của nữ giới cảnh sát, chỉ số thông mình của lão đại, khả năng không bằng con số lẻ của Đinh tiểu thư.” Từ ngàn khuôn mặt từ các vụ án mạng, đội đặc công Phi Ưng đã biến Nghi Tĩnh trở thành bảo vật của mình.

“Số lẻ?” hắn thong thả lặp lại hai chữ này, trên trán gân xanh nổi ầm ầm.

Tiểu Kha nắm chặt thành quyền, vẻ mặt oán giận.

“Anh nghe xem, cách nói này có phải hơi quá đáng hay không?”

Tiểu Thái nhất thời lòng đầy căm phẫn, rốt cuộc cũng mở miện.

“Đúng!”

“Có phải thực quá quắt đúng không?”

“Đúng!”

Tiểu Kha càng nói càng kích động.

“Thật sự đối với lão đại chúng ta rất không công bằng!”

Tiểu Thái cũng mãnh liệt gật đầu.

“Đúng rồi!ít nhất cũng phải bằng một nửa đi!”

“Đúng vậy đúng vậy đúng vậy!”

Hai người mãnh liệt gật đầu, không có nửa điểm phát hiện, sắc mặt Hùng Trấn Đông, đã muốn khó coi đến cực điểm. hắn nắm chặt tay thành quyền, đi ra phía sau hai người, chuẩn bị dùng sức vung nắm đấm lên, thưởng cho mỗi tên một đấm nổ đom đóm, không nghĩ tới Tiểu Kha bất ngờ mở miệng.

“A, đúng rồi! Em còn nghe nói, Đinh tiểu thư cùng với Lệ Đại Công a, nguyên bản là một đôi, bọn họ kết giao đã lâu rồi!”

Quyền vung lên không trung, bỗng dưng đông cứng lại.

“Tôi cũng nghe nói.” Tiểu Thái cũng gật đầu.

“Nghe nói là Đinh tiểu thư ra nước ngoài học tập hai năm, Lệ Đại Công di tình biệt luyến (ta hiểu là muốn quên đi tình yêu), mới cùng nữ nhân khác kết hôn.”

“Nhưng mà, Đinh tiểu thư từ khi trở về nước, hai ngươig tựa hồ tình cũ nối lại.”

“Thật vậy sao? “ Tiểu Thái vừa nghe đến đoạn này, tò mò vội vã truy vấn.

“Đúng vậy, ở Phi Ưng tổng bộ, có bao nhiêu con mắt chứ, đều nhìn thấy hết cả, Lệ Đại Công đối với Đinh tiểu thư có bao nhiêu cái tốt, ba ngày hai đêm trong phòng chuyên án, cùng Đinh tiểu thư ở cùng một chỗ khá lâu.”

Nắm đấm thật lớn, vẫn đông cứng ở trên không trung, Hùng Trấn Đông cắn chặt răng, sắc mặt càng lúc càng khó coi, thuộc hạ nói chuyện, một câu lại một câu, rõ ràng tiến vào lỗ tai hắn.

“Cho nên, không ít người truyền tai nhau là, hai người tình cũ còn chưa chấm dứt.”

“Vậy, đội trưởng của chúng ta biết làm sao bây giờ?”

“Ai, chỉ sợ Đinh tiểu thư là lấy đội trưởng làm bia chắn đạn thôi!”

“Không thể nào!”

“Tôi cũng hy vọng không phải vậy!” Tiểu Kha hai tay nhất quán.

“Tôi cũng không mong vậy, không muốn nhìn thấy đội trưởng chịu thiệt, tâm tràn đầy si tình lại bị cho đứng rìa, lại bị người khác lợi dụng, trở thành tấm bia đỡ đạn—a!”

Quái, sao chân mình lại lơ lửng trên không thế này!

“Oa!”

Tiểu Thái đồng thời phát tiếng kêu rên.

Hai người hoảng sợ nhìn lẫn nhau, thế này mới phát hiện, cổ áo bản thân đã bị Hùng Trấn Đông nhắc lên cao, đều chơi vơi giữa không trung.

“Ách, đội trưởng, chúng em là quan tâm đến anh a!”

“Đúng vậy, đội trưởng, em, em chúng em là—“

Nói còn chưa hết câu, sắc mặt Hùng Trấn Đông xanh mét, đã muốn chém đứt hai tay, đem hai tên nhìn không ra tướng người, ném lên trên tường!

Rầm!

Sau tiếng nổ, Tiểu Kha cùng Tiểu Thái, đồng thời bị ném lên vách tường, sau đó thân thể mềm nhũn, té xỉu trên mặt đất.

Hùng Trấn Đông trừng mắt nhìn hai người, sắc mặt vẫn khó coi như cũ. Những lời nói này, tuy chỉ là nghe đồn, đi vào lỗ tai hắn, vào óc, không ngừng xoay chuyển a.

Nghi Tĩnh cùng Lệ Đại Công từng là một đôi?

Bọn họ tình cũ vừa nối lại?

Hắn chình là sương che khói đạn (bia đỡ đạn)

Một đống suy nghĩ miên man, ngay tại trong đầu hắn lăn qua lăn lại, làm cho hắn vừa tức vừa giận, cơ hồ muốn ném hai tên vừa đưa chuyện kia lên tường thêm vài lần nữa.

Từ khi bước vào giới cảnh sát này, hắn đối Lệ Đại Công, đang có “ký sinh du, gì sinh lượngkhúc mắc (đại khái nôm na là ánh ngọc càng đẹp, thì ánh sáng càng lan tỏa ra rộng. ý anh là mọi chuyện đang không được mà lại càng thêm rối ren)  đối với việc thủ trưởng thiên vị, hắn tuy rằng trong lòng rất khó chịu, nhưng cũng có thể mở một con mắt. nhắm một con mắt.

Nhưng mà, việc này nhắc đến Nghi Tĩnh…

Hùng Trấn Đông nắm chặt tay quyền, trong lòng lộn xộn.

Một lúc lâu sau, hắn cắn răng, âm thanh thô ráp mắng vài tiếng, sau đó mới xoay tròn cước bộ, không rên một tiếng tiêu sái đi ra ngoài.

5 thoughts on “[ĐHVNT] – Chương 4.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s