[ĐHVNT] – Chương 4.2

Chương 4.2:

 

Lần đầu tiên trong cuộc đời, thấu hiểu đạo lý lễ nghĩa, khí chất tao nhã, bình tĩnh lý trí như cô, không ngờ sẽ có lần bị người ta làm cho xúc động. Hơn nữa, làm cho cô phục hồi tinh thần nhanh như vậy, cô mới phát hiện rõ ràng bản thân mình đã yên ổn bao nhiêu, trên người đã có ý muốn tiếp nhận hắn .

Nha, trời ạ, cô tự nhiên lại giẫm đạp lên một người.

Càng tệ hơn là, sau khi giẫm đạp, trong lòng cô chẳng những không có xin lỗi, ngược lại càng cảm thấy đau.

Nghi Tĩnh bặm môi, quả thực không thể tin nối, mới cùng Hùng Trấn Đông ở chung một chỗ trong chốc lát, cô liền trở nên “khác thường” như thế.

Hắn làm cho cô cảm thấy an toàn, hắn làm cho cô mỉm cười, hắn còn làm cho cô muốn đá người!

Hùng Trấn Đông được đùi đẹp “hầu hạ”, chẳng những không tức giận, còn cười ha ha đứng lên.

“Uy, không phải là làm cho em đá không công, tôi muốn thu phí nha!” hắn cầm điều khiển từ xa, thay cô ấn một phát “ánh trăng hiểu lòng tôi.”

Nghi Tĩnh đoạt lấy điều khiển từ xa, đem giấu ra đằng sau lưng.

Ý cười không thấy, hắn lắc lắc đầu, ai oán nhìn cô.

“Em cũng không hát cho tôi nghe…” hắn thật sự ủy khuất nói.

“Tôi không biết hát.” Cô nói.

Hùng Trấn Đông ngẩng mạnh đầu lên, cả khuôn mặt đều sáng bừng lên, đại mặt thu lại gần.

“Ô ô nha, sao em không nói sớm, làm tôi nghĩ, em không muốn hát cho tôi  nghe cơ!” hắn vỗ vỗ ngực, nóng lòng nói:

“Không quan hệ, tôi dạy em hát!”(=)) với trình độ của anh??)

Bàn tay to cầm điều khiển từ xa, chọn ca khúc, ấn nút xuống.

Trên màn ảnh xuất hiện vài chữ to  “giới hạn tin tưởng của tình yêu”, âm nhạc náo nhiệt, tiếng trống dồn dập, giai điệu nhẹ nhàng tràn ngập bên trong.

“Em xem em xem, đây là bài cả nam và nữ cùng hát. Nữ sinh cũng hát được, tôi dạy em!” hắn xung phong nhận việc, kiên trì quyết phải làm thầy giáo dạy nhạc của cô.

Khúc nhạc dạo vừa vang lên, giai điệu nhẹ nhàng, làm cho người ta thích thú.

“Anh thích Ngũ Bách?” Nghi Tĩnh hỏi.

“Cái gì?”

Âm thanh của nhạc rất lớn, cô chỉ có thể đề cao âm lượng.

“Anh thích Ngũ Bách?”

“Đúng vậy!” hắn dùng microphone trả lời, thanh âm đinh tai nhức óc.

“Anh thấy hát có thể dùng sức hò hét, tiêu trừ áp lực.”

Chờ không kịp khúc nhạc dạo xong, cổ họng vô địch lại lần nữa phát công. Vì là “thầy giáo” tập làm mẫu, hắn dùng tiếng nói thô ách, đem giọng nam ca sĩ cùng nữ ca sĩ đều cùng một tông giọng.

“Mong ước bình yên đối với trái tim anh mà nói

Suy nghĩ về ánh hoàng hôn dưới thế lực xấu xa

Nhìn về em và anh hoàn toàn không nói chuyện

Đành phải cúi đầu bước đi”

Giọng hát không phù hợp giai điệu cứ thế rống lên, tiếng hát ngũ âm không được đầy đủ, nhưng hắn vẫn chuyên chú, chỉ vì một mình cô, toàn tâm toàn ý hát vì cô.

“Mong ước bình yên đối với trái tim anh mà nói

Nói cho anh biết những điều mà anh muốn nghe

Tâm tình giống như gió mùa xuân thổi qua

Đành phải viết ra những điều thầm kín của tình yêu”

Hắn hát quá ư là quá sức, trên trán thậm chí còn chảy ra nhiều mồ hôi. Tranh thủ lúc nhạc dạo ngắn ngủi, tiếng trống kịch liệt vang lên, hắn gạt mồ hôi, hai mắt nhìn chăm chú vào cô, đột nhiên hỏi một câu.

“Em có nguyện ý làm bạn gái tôi không?”

Âm nhạc vang lên, tiếng trống dạo, trên màn ảnh phụ đề lại tiếp tục chạy, nhưng không có ai thèm để ý. Cô nhìn hắn, hỏi ngược lại:

“Vì sao?”

Hùng Trấn Đông không hiểu ra sao.

“Cái gì vì sao?”

“Vì sao anh muốn tôi làm bạn gái của anh?”

“Tôi thích em a!”

“Thích?” cô trừng mắt nhìn.

“Thích cái gì của tôi?”

“Mặt cùng dáng người”

Nghi Tĩnh chỉ có thể không nói gì mà chống đỡ.

Cô từng nghe qua loại lý do này, nghe qua rất nhiều nam nhân ca ngợi trí tuệ của cô, nội hàm của cô, sự tao nhã của cô, chính là chưa bao giờ nghe thấy qua, có người nam nhân nào, giống như Hùng Trấn Đông thẳng thắn như vậy.

Chính là, hắn thẳng thắn, cũng sẽ không làm cho cô cảm thấy chán ghét.

Môi đỏ mọng cong cong, cô cười yếu ớt, kinh ngạc trên đời này, lại có con người có thể thành thực như thế.

Nhìn thấy miệng cô bất giác cười, sự tin tưởng của hắn càng tăng thêm, vội vàng tiếp cận gần, không biết nên hỏi kết quả.

“Thế nào? Em đáp ứng rồi sao?”

Nghi Tĩnh khẽ cắn môi, ý cười dừng lại.

“Tôi cần thời gian suy nghĩ.” cô trả lời hàm súc

Hùng Trấn Đông ninh mày rậm, nghiêm túc gật gật đầu, nắm chặt microphone, quay đầu nhìn màn ảnh, mở miệng rộng ra, lại bắt đầu ngũ âm không đầy đủ cất tiếng hát.

“Sự ôn nhu của em thật đáng yêu

Phong thái xinh đẹp của em

Làm cho anh rơi xuống sự khốn cùng tình hài của em

Nói cho anh biết những điều mà anh muốn nghe

Tâm tình như gió mùa xuân thổi tới”

Hát đến đoạn này, nguyên bản kiên nhẫn ít đến mức đáng thương, rốt cuộc cũng tuyên cáo dùng hết.

Hắn nhìn không được!

“Em suy nghĩ lâu lắm sao?” hắn lại hỏi một lần nữa.

Nghi Tĩnh lắc đầu, không chịu đựng nổi cười ra tiếng.

“Tôi suy nghĩ còn lâu lắm.”

“Nha!” Hùng Trấn Đông lấy tay vò tung mái tóc, còn hướng đồng hồ liếc mắt một cái.

“Còn muốn bao lâu? Có thể nhanh một chút không được sao?”

“Có vẻ anh còn có việc nữa, hiện tại chúng ta có thể rời khỏi đây được rồi.” Nghi Tĩnh nhẹ nhàng bâng quơ nói, liếc mắt một cái cũng có thể nhận ra nam nhân này trong đầu còn đang bận công vụ gì đấy.

Hắn lắc đầu mãnh liệt.

“Ách, không có việc gì, không có việc gì, không có việc gì!”

“Phải không?” tầm mắt của cô, cố ý dừng ở trên tay hắn.

Hùng Trấn Đông xấu hổ cười.

“Không, chỉ là, nếu em không đồng ý, tôi đây sẽ thông báo cho mọi người, đêm nay lại tập hợp một lần nữa, đến trước tòa nhà em ở ca hát.” Trên khuôn mặt ngăm đen, còn hiện lên ánh sáng màu đỏ sậm, ngay cả ngữ khí đều có chút ngượng ngùng.

Không thể nào!

Nghi Tĩnh nháy mắt trừng lớn mắt lên.

“Làm ơn, không cần lại đến nữa!”

Một đêm là đủ rồi!

Sáng nay khi ra khỏi cửa, cơ hồ cô có thể cảm nhận được, hàng xóm theo bốn phía đều đem ánh mắt oán hận trừng về phía cô.

“Nói như vậy, em đồng ý ?” hắn đem câu trả lời của cô, tự động lý giải theo nghĩa đồng ý, nhất thời giống như con gấu to lớn lấy được mật ngọt, cao hứng ở tại chỗ nhảy loạn lên.

“Tôi không có đáp ứng.” trước khi mặt đất bị hắn giày xéo cho lõm xuồng, cô phải nhanh chóng làm sáng tỏ.

“Tôi chỉ muốn anh, đừng đứng dưới nhà tôi mà ca hát nữa.”

Hắn lộ ra biểu tình ủy khuất.

“Tôi chỉ muốn bày tỏ thành ý của mình.

“Thành ý?”

Cô nuốt xuống một tiếng thở dài.

Nhớ tới tạp âm có thể so sánh với tiếng khóc của mà quỷ, bờ vai yếu ớt, không tự chủ được run rẩy. trời ạ, kia xem như quấy rầy đi! Thậm chí cô âm thầm đoán, liên tưởng ngay cả các chủ ngân hàng tư nhân đến đòi nợ, sử dụng mọi biện pháp, chỉ sợ cũng không ác độc như vậy.

“Anh làm như vậy, gây âm ỹ ảnh hưởng đến người khác, làm cho tôi gặp rắc rối.” cô nói thẳng vấn đề.

Hùng Trấn Đông biển miệng, suy nghĩ một hồi lâu, mới nói: “kia…kia, tôi đến phía dưới cửa sổ em, nhỏ giọng hát, có thể không?” từ xưa đến nay, hát tình ca không phải là phương pháp hữu hiệu nhất sao?

“Không được. cho dù hát nhỏ giọng, vẫn là gây ầm ĩ đến hàng xóm.” Cô dùng thái độ kiên định cự tuyệt, dùng biểu tình nghiêm túc cảnh cáo hắn, chuyện này không thương lượng gì hết!

Mắt thấy “kỹ thuật ca hát” không được phát huy, hắn thật sự buồn rầu, hai bàn tay to vùi sâu vào bên trong mái tóc, cào lung tung, cố gắng suy tư khi về, nên dùng phương thức gì để biểu đặt tình ý.

“Ân, kia, tôi đổi phương thức khác.” Hắn lo lắng thật lâu, mới dám mở miệng hỏi.

Nghi Tĩnh gật đầu, cũng không hỏi hắn muốn đổi sang cách thức nào để tiếp tục theo đuổi cô. Chính là cô cúi đầu, miệng thì thào tự nói, dùng âm lượng thâp nhất, nói ra bốn chữ.

Cám ơn trời đất.

P/s: Vì tuần này Bee có một số môn thảo luận nên k rảng post bài được mọi người thông cảm cho Bee nhé!!!! Bee xin thông báo lại 1 lần nữa là sẽ k gửi ebook Lão công nữa!!!! Còn Ấn kí của lão hổ thì Bee k làm ebook!!!!

6 thoughts on “[ĐHVNT] – Chương 4.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s