[ĐHVNT] – Chương 3.3

Chương 3.3:

Ở trong đêm tối, phục kích cô là ác mộng.

Ở trong ánh sáng của ban ngày, vây quanh cô là sự thật.

Cô không thể trốn tránh được sự thật.

Tuy rằng được ngủ say một đêm, được tạm thời nghỉ ngơi. Nhưng mà, mới bước một bước tiến vào phòng chuyên án, sắc mặt của Nghi Tĩnh lền thay đổi.

Một đống bản vẽ cùng bản báo cáo mới về khám nghiệm tử thi, tư liệu ghi chép cùng bản đồ mới. Trên màn hình của máy tính, ánh sáng không ngừng lóe ra, thông báo có thư mới gửi đến.

Cô ngồi ở trước màn hình máy tính, cũng không ngay lập tức mở hòm thư, ngược lại quay số điện thoại thông suốt đến nước Mỹ. Điện thoại rất nhanh được bắt máy, một tiếng nói lo âu nam tính, vội vã hỏi.

“Jin, cô như thế nào mà bây giờ mới điện về?” John câu đầu tiên hỏi. Hắn phụ trách điều tra vụ án giết người hàng loạt này, càng ngày số lượng người chết càng tăng lên, số vụ án càng lúc càng chất thành đống, áp lực hắn phải chịu càng ngày cũng càng lớn theo, có thể nói tâm lao lực quá nhiều.

“Hiện tại tôi mới nhìn thấy bản fax được chuyển đến.”

John hít sâu một hơi, giống như nuốt mắng.

“Tên kia lại tiếp tục gây án.”

Thân hình cô cứng đờ.

“Gửi ảnh chụp cho tôi.”

“Đều đã gửi qua.”

Cô nhìn lên màn ảnh, hàng loạt hình ảnh không ngừng chớp động hiện ra, cô thong thả di chuyển con chuột qua lại, dự định quan sát càng nhiều càng tốt các bức ảnh chụp hung án.

“Jin, lần này không giống các lần khác. Tên kia chưa kịp phóng hỏa, đã bị một người đi qua đường nhìn thấy. Hắn ném chết người, còn mang theo xăng, chạy thoát,” John cắn răng nói.

“Tôi dám khắng định, chúng ta đang tiếp cận với một tên không có tính người!”

“Chờ tôi xem xong ảnh chụp đã, rồi sẽ liên lạc với cậu sau.” Nghi Tĩnh bình tĩnh trả lời.

“Được, tôi chờ tin tức của cô.”

Gác điện thoại xong, cô bình phục cảm xúc, chuẩn bị tâm lý thật tốt, sau đó mới ấn chuột vào bưu kiện mà John vừa gửi tới.

Bưu kiện vừa mở, một loạt các bức ảnh chụp mở ra rồi tiếp tục mở ra, thay phiên nhau chiếm cứu trên màn ảnh. Đầu tiên là bốn bức ảnh ở bốn phía, tiếp theo kéo gần vào màn ảnh, những bức tường dính máu, một đôi giày trắng chơi bóng, hai thùng xăng…

Sau đó, cô nhìn thấy.

Thi thể chưa bị đốt cháy. Thi thể đó đã từng bị hung thủ “xử lý” qua.

Tôi dám khẳng định, kẻ mà chúng ta đang săn lùng kia là một kẻ không có tính người!”

Xác thực.

Rất giống nhau.

Thủ pháp của hung thủ, cùng với giấc mộng của cô không có khác nhau.

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, không thể dời đi tầm mắt, ảnh chụp tiếp tục truyền tin.

Hé ra.

Hé ra.

Hé ra.

Hé ra.

Hé ra.

Một đao gọn gàng cỡ nào.

Hành động rất quen thuộc.

Lý thuyết hình sự học, có mười sáu loại nhận biết thân phận một người, như vân tay, răng nanh, dung mạo, tất cả những thứ đó đều có thể xóa được.

Tất cả đều có thể bị phá hủy, chỉ ngoại trừ.

Thủ đoạn của hung thủ rất sạch sẽ, nếu không phải trên đường bị phát hiện, tuyệt đối có thể hoàn thành “nghi thức” này. Những bức ảnh chụp mới đó, tất cả đều chứng minh những suy đoán trước đó của cô là chính xác.

Cô hiểu ý tưởng của tên hung thủ.

Một cỗ hàn khí không biết từ nơi nào xông đến, vây quanh toàn thân cô, nhất là ở đằng sau gáy. Như là có một trận gió rét, từ từ, liên tục, thổi qua đằng sau gáy của cô.

Cuối cùng, hình ành ngừng chạy, trên màn hình hé ra một bức ảnh chụp, có thể nhìn thấy toàn cảnh thi thể. Đó là một khối mười sáu mảnh, xem xét qua thì thi thể hầu như đã bị phá hủy hoàn toàn không thể nhận dạng.

Một cảm giác ghê tởm dâng lên tận cổ họng.

Nghi Tĩnh che miệng lại, rốt cuộc chịu không được, vội vàng đứng dậy, lảo đảo chạy ra bên ngoài. Dịch vị dạ dày không ngừng sục sôi như muốn trào ra, buộc cô phải chạy vào phong rửa mặt, nôn ra nửa ly cà phê mới uống nửa giờ trước.

Vặn vòi nước, cô lấy mắt kính xuống, cúi đầu, đem làn nước mát vỗ vỗ lên mặt, nhưng vẫn không thể bình phục được tâm trạng khỏi trận ghê tởm.

Lúc trước còn ở FBI, cô đã từng gặp qua nhiều bức ảnh chụp rất đáng sợ, thậm chí tận mắt trông thấy thi thể đáng sợ. cô rất rõ ràng, trận ghê tởm này không phải do bức ảnh chụp mang lại. cô thấu hiểu tâm tính của kẻ giết người, hiểu biết thủ đoạn của hung thủ. Kia tà ác, đẫm máu, tâm linh tàn khốc, giống như gần trong gang tấc, dần dần tiến vào cơ quan cảm giác của cô……

Rầm ! Rầm !

Nước lạnh trào ra, Nghi Tĩnh ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào chiếc gương, vẫn là khuôn mặt tú lệ như trước nhưng là một khuôn mặt tái nhợt như tuyết.

Cô vẫn là cô. Cô không phải là hung thủ. Nhưng mà, cô đang tiếp cận tâm can hung thủ.

Mãi cho đến khi nước trên mặt khô hẳn, cô mới đi ra khỏi phòng rửa mặt, bước chân có chút lay động.

Cái này như là đi ở trên một dây thừng, nếu như không thể bảo trì sự bình tĩnh, khẳng định cô sẽ bị tâm lý giống như các vị đồng nghiệp khi tiếp xúc với các tài liệu vụ án, sụp đổ đi ra.

Thân hình lay động, cô hít sâu một hơi, vượt qua run run, đi một bước đến phong  chuyên án.

Đây là công việc của cô. Cô không muốn rời khỏi, cô có thể! Chính là—cảm giác ghê tởm lại một lần nữa xuất hiện mạnh mẽ hơn, hơn thế nữa còn rào rạt, cô nhắm chặt hai mắt, cảm thấy trời đất rung chuyển, rốt cuộc đứng không nổi, cả  người yếu đuối, mắt thấy sẽ ngã xuống đất….

Đông!

Nhiệt độ cơ thể ấm áp vây quanh cô, cơ bắp rắn chắc nam tính (*mắt sáng như sao, chảy nước dãi thèm thuồng*), đỡ lấy thân hình như nhũn ra lạnh như băng của cô.

Còn có một mùi nước hoa quanh quẩn quanh người cô.

Mở đôi mắt mơ mơ màng màng, điều cô nhìn thấy đầu tiên chính là một bó hoa hồng lớn, tiếp theo mới nhìn thấy người đỡ cô, làm cho cô không bị ngã xuống- Hùng Trấn Đông.

 

One thought on “[ĐHVNT] – Chương 3.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s