[DHVNT] – Chương 3.1

Chương 3.1:

Âm u

Ẩm ướt, đất đai ngăm đen.

Một người con gái trẻ tuổi nằm trên mặt đất. Đó là cô. Chính là cô, Đinh Nghi Tĩnh.

Không thể động đậy, ý thức mặc dù rất tỉnh táo. Ý thức của cô phiêu tán ở xung quanh, chăm chú nhìn vào bản thân mình. Một khối thi thể tức giận.

Một bóng đen tới gần, ung dung cúi đầu.

Ý nghĩ của bóng đen kia, giống như sắc màu nhuộm, từ từ thẩm thấu vào ý thức của cô. Cô có thể hiểu được suy nghĩ của bóng đen kia, cảm nhân được động tác của bóng đen kia, phát hiện khi thi thể kia ung dung, lộ ra mỉm cười.

Một đao gọn gàng cỡ nào, một đao này, có thể lấy đi bao nhiêu máu của cô.

Bóng đen đắc ý.

Ta đã được luyện tập rất nhuần nhuyễn, biết nên hạ đao ở nơi nào.

Bóng đen bắt đầu mô phỏng, lấy ra dụng cụ.

Xem xét lý thuyết hình sự, có mười sáu phương pháp dùng để nhận dạng tội phạm, như vân tay, răng nanh, dung mạo, những phương pháp đó từng cái một đều bỏ qua.

Kỳ thật, tất cả thứ này, chỉ cần một mồi lửa, ngay cả thi thể cũng cháy sạch bong.

Nhưng, tại nơi này lúc trước, phải tự tay làm.

Đây là nghi thức thần thánh quan trọng nhất, không thể thiếu.

Động tác bóng đen như nước chảy mây trôi.

Song trên cổ tay đều có những vết dao khắc sâu giống như, vân bàn tay, nhất định phải lột sạch trừ bỏ đến lớp da thật, mới có thể hoàn toàn bỏ. A, đúng rồi, còn phải phá hủy xương gò má, tránh để cho cảnh sát dựa vào máy tính, để xây dựng lại gương mặt nạn nhân. (túm lại đoạn này là miêu tả nếu giết người muốn cảnh sát không phá án được thì phải giết nạn nhân, hủy dấu vân tay, còn hủy luôn khuôn mặt nữa. kinh dị!!!)

Bóng đen dừng lại động tác, kìm lòng không được thưởng thức.

Đẹp quá, thật đẹp. nữ nhân này thân mình đúng là một tác phẩm nghệ thuật. bởi vì sắc đẹp của cô là toàn mỹ, làm cho hết thảy đều thăng hoa, trở nên ngây ngơ thưởng thức.

Bóng đen say mê không thôi.

Hạng nhất hạng nhất, phá hủy, loại bỏ, làm cho cô ta không còn là cô ta.

Bóng đen thở hổn hển, nhìn chăm chú vào thành quả lần này, tự hưởng thụ trận sung sướng. sau đó, bóng đen lấy xăng ra, tưới vào bốn phía, lại lưu luyến không rời điểm lửa,

Ánh lửa sáng lên, đốt cháy, cắn nuốt.

Bóng đen tán thưởng .

Thật đẹp , thật đẹp .

Ánh lửa lóng lánh, Nghi Tĩnh ý thức bàng quan, thấy rõ khuôn mặt bóng đen .

Là cô……

Là cô.

Là cô!

Đó là cô.

Chính cô ── Đinh Nghi Tĩnh.

Bóng đen xoay người, sau đó, mở miệng……

Thanh âm thật lớn, khiến cô bừng tỉnh.

Nghi Tĩnh nằm ở trên giường, mồ hôi lạnh thấm ướt áo ngủ. Cô kinh hãi trừng mắt bốn phía, một hồi lâu, không thể nhận chính mình là tỉnh, hay vẫn là còn đang trong mộng.

Cô nhận được ra thủ pháp của hung thủ kia, đó là do mấy ngày nay thức đêm lật lại nghiễm ngẫm những bức ảnh chụp kia, hồi tưởng phân tích ra chi tiết.

Ngay cả không cần đích thân đến hiện trường. nhưng chỉ cẩn bằng mấy bức ảnh chụp này, báo cáo này, từng chi tiết đều ở trong đầu cô mãi không thể quên được. chi tiết này như mọc rễ trong đầu co, từng chi tiết mạch lạc rõ ràng khồn thể quên đi.

Mỗi khi tái dựng lại quá trình gây án, cô nhất định phải đặt mình vào hoàn cảnh người khác, cảm nhận sự sợ hãi của nạn nhân, nghiền ngẫm tâm tình hung thủ.

Cô thong thả ngồi dậy, ôm lấy đầu gối.

Chính là, cô càng hiểu rõ tâm lý tội phạm, thì càng tiếp cận tâm lý tội phạm, hết thảy càng trở nên rõ ràng, càng đáng sợ.

Sau khi trở về nước, cô thậm chí không dám về nhà, lựa chọn sống bên ngoài một mình, chỉ sợ cha mẹ cẩn thận, nhìn ra cái không thích hợp của cô.

Công việc này, nếu đã dễ dàng đã không thiếu người như vậy, cô chỉ có thể mạnh mẽ chống đỡ, phân tách công việc cũng cuộc sống. tất cả  những vật sở hữu, văn kiện, tài liệu, các bức ảnh, thậm chí bút điện, đều bị cô khóa ở văn phòng, tuyệt đối không mang về nhà.

Nhưng mà, cô không thể chống cự cảnh trong mơ.

Giấc mơ vừa rôi, rõ ràng như vậy, sợ hãi cũng hàn ý vây quanh cô.

Hung thủ trong mơ, tựa hồ muốn nói cái gì. Nếu cô không bừng tỉnh, cô cùng giống hung thủ như đúc, hắn sẽ đối cô nói cái gì đó?

“ Tốt lắm, Microphone thí nghiệm, Microphone thí nghiệm,123…..”

Thanh âm thô lỗ, xuyên thấu qua microphone cắt qua bầu trời đêm, cô hoảng sợ, ngẩng đầu lên, nhìn rèm cửa sổ đang đóng chặt.

Đúng rồi, cô là bị bừng tỉnh , hơn nữa bừng tỉnh của cô, cũng không phải ác mộng, mà là ──

Tạp âm.

3 thoughts on “[DHVNT] – Chương 3.1

  1. Xin chào bạn ^^ Mình xin lỗi vì đã làm phiền!! Nhưng mình chỉ muốn giới thiệu cho bạn thêm 1 nơi để có thể quảng cáo truyện bạn đang edit, mà không cần phải tốn nhiều thời gian hay post từng chương truyện ở các diễn đàn, cũng như không phải chen chúc trong 1 list gồm cả trăm bộ truyện. Nếu bạn có hứng thú xin bấm vào đây http://diendanlequydon.com/viewtopic.php?f=157&t=286098.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s