[AKCLH] – Chương 9.2

Ấn kí của lão hổ

Đường  Quyên

Edit: Tuyết Liên

Beta : bee

Chương  9.2

– Vâng ! Lê Nhi 2 mắt nhắm lại, ngủ tiếp

Băng Nhi làm ám hiệu kêu Hỉ nhi đến một bên nói chuyện.

– Em coi chừng chị hai giúp chị, đừng cho nó ra ngoài sợ nó sẽ gây chuyện

– Không thành vấn đề! Em vốn là dự tính muốn thức đêm học, nhất định sẽ coi chừng chị hai .

Hỉ nhi lòng tin tràn đầy vỗ ngực bảo đảm. Hỉ nhi dám cam đoan, Băng Nhi cũng an tâm nhiều.

Quay đầu nhìn về phía giường, Băng Nhi âm thầm mong cha mẹ phù hộ , hy vọng nó có thể sớm thoát khỏi này đoạn tình cảm đau thương…

Hỉ nhi đúng là y theo hứa hẹn, cố gắng thức đêm đi học. Nhưng đã đến trời gần sáng lại ngủ gục mất. Cho đến khi người bán đậu phụ rao qua, mới tỉnh lại. Ngáp ánh mắt nhìn giường….Chị hai đâu rồi? Không phải đi wc chứ ?

Qua mười phút đồng hồ, Lê Nhi không có trở về phòng, cô mới phát hiện tình huống không đúng, vội vàng vọt tới wc nhìn, Lê Nhi không có ở đây!

 

–          Cái này… xong, chị cả  nhất định sẽ lột da của mình!

Hỉ nhi vẻ mặt đưa đám, lại sợ đánh thức chị cả , cho nên rón ra rón rén về phòng. Nhìn giường trống, buồn rầu ngồi xuống

–          Chị hai lại đi đâu không biết ? Ngoài miệng oán trách, lại ngáp

–          Sẽ không phải đi tìm cái mụ La kia chứ, nhưng biết cô ta ở đâu mà tìm. Bất an dâng trào

Nhị tỷ là một người siêu cấp đơn thuần, chỉ cần cảm thấy thua thiệt đối phương, sẽ hết thảy muốn đền bù. Nhưng là quá tốt nên gây không ít phiền toái. Chỉ sợ chị sẽ chạy đến tìm tên Ba xã trưởng kia hỏi, chị làm sao ứng phó được loại cáo già kia. Nên làm cái gì bây giờ? Có muốn hay không nói cho chị cả , sau đó báo cảnh sát giúp đỡ?

Nghĩ đi nghĩ lại, cô mắt chợt lóe sáng, nhìn xung quanh, tìm cuốn sổ mà Lê Nhi hay ghi chép. Gấp gáp tìm cuốn sổ, mở ra lật từng trang. Sau đó mắt sáng ngời, cười đắc ý ( L: nhỏ này định làm gì nhỉ ?)

– Sau đó gọi điện thoại, không lâu có 1 giọng nam nhâm trầm thấp đáp

– Ai vậy? Nam nhân kia lạnh lùng hỏi

– A…nghe được đối phương trả lời, Hỉ nhi hưng phấn nở nụ cười. Ông trời phù hộ, chị hai được cứu rồi…

 

Lê Nhi cả đêm lăn qua lộn lại, chính là ngủ không được. Cô quyết định, muốn tìm ra tung tích của La Nhạc Nhi đền bù lỗi lầm của mình. Thừa dịp Hỉ nhi ngủ, cô lặng lẽ rời khỏi Đường gia, muốn đi nhà xuất bản tìm Ba xã trưởng xem có thể hay không phát hiện đầu mối gì. Buối sáng  “Ba quẻ tuần san” vẫn là như ngày thường, có thật nhiều g nhân viên đang bận làm việc. Lê Nhi không muốn quấy rầy bọn họ, 1 mình len lén đi tới phòng xã trưởng. Đứng ở cửa chần chừ, sau đó cô giơ tay lên chuẩn bị gõ cửa. Còn chưa gõ nghe thấy bên trong vọng ra tiếng nói chuyện điện thoại

– Tô Ny? Ta không phải là nói ngươi không nên tùy tiện gọi điện thoại sao ? Bắt người thuận lợi rồi, chúng ta không cần liên lạc với nhau nữa, ta không muốn bị người khác phát hiện ta có quan hệ với bọn ngươi . Ba xã trưởng không vui nói

Đầu bên kia điện thoại Tô Ny, không hiểu nói những gì, ba xã trưởng giọng nói

–          Cô đừng nói như vậy, ta cũng không phải phủi sạch quan hệ của chúng ta, chúng ta còn nhiều cơ hội hợp tác kiếm tiền. Ba xã trưởng tiếp tục nói:

–          Thuyền không thành vấn đề, buổi trưa theo  thời gian dự định đi Singapore. Ta đem người giấu ở hầm ngầm kho của nhà xuất bản, có người trông coi, nơi đó rất an toàn,. Cô nếu như không yên lòng, đại khái có thể tự mình đi thị sát

 

Nhà kho ?

Nếu như Lê Nhi nhớ không lầm, cô từng nghe cái khác đồng nghiệp nhắc tới công ty có một hầm. Mỗi tuần công ty cũng sẽ lợi dụng thuyền hàng, đem tuần san vận chuyển hướng Đông Nam Á tiêu thụ.

Lê Nhi lặng lẽ lui về sau đi, dọc theo chỗ rẽ cầu thang  nhanh chóng xuống lầu. Cô nghĩ nên báo cho Nham Hổ tin tức kia, nhưng sợ mình nói không đúng hắn sẽ tức giận. Cho nên muốn đi trước xem thế nào rồi mới báo Nham Hổ cứu người chưa muộn

Lê Nhi gọi xe taxi tới bến tàu. Phát hiện vùng này có rất nhiều thuyền, không biết đâu mới là chiếc thuyền buôn mà Ba quẻ tuần san dùng. Nhưng đang ngó lung tung, lại thấy bóng dáng quen thuộc — Tô Ny. Lê Nhi nhanh chóng trốn qua một bên. Phát hiện Tô Ny đang nhó nhìn xung quanh, nhưng ngay sau đó bước nhanh đi vào một gian cũ kỹ trong kho hàng. Nhạc Nhi chắc được giấu trong kia? Mặc dù 2 chân như nhũn ra, tim đập mạnh nhưng Lê nhi vẫn kiên định đi theo sau. Khi cô rón rén đi vào thấy không biết Tô Ny nơi nào, rẽ chỗ nào …Lê Nhi ngẩn ngơ, cô cũng chỉ có thể tiếp tục đi xuống. Tóm lại cô nhất định phải tìm được Nhạc Nhi!

Theo lời Ba xã trưởng nói điện thoại Nhạc nhi giấu trong 1 cái buồng, nên Lê nhi bắt đầu tìm kiếm. Cô chú ý đi nhẹ để không bị phát hiện. Nơi này im lặn tới độ cô nghe thấy tiếng tim mình đập. Đột nhiên có 2 người đàn ông đi ra, làm Lê nhi trốn luôn đống sách phía sau

– Mẹ kiếp! Cô ta thật phách lối, nếu không phải ông chủ nói ta sẽ cho cô ta 1 đòn. Nam nhân tương đối cao lớn nói

Một nam nhân mở miệng khuyên hắn.

–          Thôi, quên đi! Chúng ta đi mua cà phê cho ả . Nghe nói cô ta ở Singapore là xã hội đen, đừng gây sự, tránh thì tốt hơn

Nói rồi 2 nam nhân đi về phía cửa. 2 nam nhân này đnag nói về Tô Ny. Chắc  cô ta ra lệnh cho họ mua đồ – Lê Nhi suy đoán

Chạy ra khỏi đống sách, từ hướng 2 người đàn ông kai ra lúc nãy đi vào cầu thang.Không biết ngoài Tô Ny còn ai trong đó nữa, cô thấy sợ…bất an nhưng chân vẫn đi về trước. Càng đi, nơi này càng giống mê cung

Mất công như vậy phải muốn ra! Cô quay đầu hướng xung quanh

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s