[AKCLH] – Chương 7.1

 Ấn kí của lão hổ

Đường  Quyên

Edit: Tuyết Liên

Beta: Bee

 

Chương 7.1

Trời về đêm, gió bắc thổi, nhiệt độ giảm mạnh.Trong lúc này Lê nhi thấy mình như sợ cơn gió lạnh cô đơn

Sau khi dùng xong bữa tối, Lê Nhi vội vã trở về phòng.Nhưng Nham Hổ nhanh chóng ôm lấy cô từ phía sau

–          Sao tối nay không thấy em nói chuyện?

Hắn vừa nói, vừa ngửi mùi thơm trên tóc nàng. Hắn biết Lê Nhi cá tính ngây thơ, không thích cau có. Lúc trước còn hay cùng hắn tán gẫu để biết thêm tin tức về Nham gia. Nhưng hôm nay sau khi từ nhà xuất bản trở về, vẻ mặt có vẻ khác thường, ăn cơm cùng không chú tâm, ăn rất ít. Nham Hổ theo trực giác cảm thấy có vấn đề, nhưng Lê Nhi giờ đã là nữ nhân của hắn, bất kể phiền phức gì hắn có thể giúp cô giải quyết. Tóm lại không thích cô ưu sầu

–          Vậy sao? Sao em không thấy vậy?

Lê Nhi phủ nhận

–          Lúc đưa bản thảo gặp vấn đề gì sao? Hay xảy ra chuyện gì?

Nham Hổ quan sát vẻ mặt của cô khi nãy hỏi

–          Không! Bản thảo rất tốt, xã trưởng muốn em tiếp tục cố gắng. Không có vấn đề gì đâu.

Cô miễn cường cười,  nhưng thân thể lại run rẩy

Thấy Lê Nhi run, Nham Hổ lấy áo khoác mặc choàng lên người cô

–          Sao em lại lạnh như này? Em bị ốm hả?

Hắn cau mày giọng nói đầy lo lắng

–          Nơi nào không khỏe, anh đưa em đi bác sĩ

Hắn thuyết phục mình, hắn là đang diễn trò, muốn mình tin tưởng hắn, nhưng l nghe tới hắn nói ra lời quan tâm, Lê Nhi không tự chủ được đầu rúc vào ngực Nham Hổ

– Không! Em không sao, chỉ hơi choáng chút xíu thôi

Nhìn cô mặc quần áo mỏng manh Nham Hổ bất mãn nói:

–          Em cứ lo công việc, không chú ý bản thân gì cả? Khi thời tiết thay đổi phải mặc thêm chứ? Nhỡ bị cảm lạnh thì sao …

–          Em biết rồi

Cô cảm thấy không nên tin tưởng hắn, nhưng nghe những lời nói rất thật này thật là làm không thể phân  biệt hắn tốt hay xấu

Nham Hổ nhìn cô, tròng mắt ảm đạm

–          Anh đưa em đi bác sĩ

–          Không, nghĩ ngơi 1 chút em sẽ không sao mà!

Lê Nhi trả lời

Ngay sau đó, cô rời khỏi lồng ngực kia, vội vã xoay người về phòng

Nham Hổ nhìn cô, nhưng rồi lại tiến lên, ôm lấy thắt lưng cô, đi lên cầu thang

–          Anh thả em xuống, em tự mình đi được.

Lê Nhi ở trong lồng ngực hắn giãy dụa

Nham Hổ không  lên tiếng, cũng không buông tay. Chẳng qua là ôn nhu ôm, dường như cô giãy dụa làm hắn tâm trí bất định.

Tay hắn thật chắc, khiến minh không thể phản kháng, nhưng lại cho người ta cảm  giác an toàn. Nếu vào ngày trước thì lòng cô sẽ tràn ngập vui sướng, muốn hắn che chở, ôm cô. Nhưng rồi lại thở dài, cô bây giờ thật sự không thể nghĩ sự ôn nhu kia, làm cô thấy khó chịu. Hắn với mình là thật? Vậy Nhạc Nhi kia đâu? Hắn với Nhạc Nhi là vui đùa thôi sao? Lê Nhi đang cứu vãn sự tổn thương của mình

2 người im lặng, cầu thang ngắn ngủi đã đi hết, nhưng sao Lê Nhi thấy nó dài quá…Nham Hổ đưa Lê Nhi vào phòng, đặt trên giường đắp chăn. Lê Nhi nghĩ hắn đã đi, nhưng không nghĩ tới Nham Hổ lại cởi áo  khoác nằm bên cạnh cô

– Anh muốn làm gì?

Lê Nhi kinh ngạc hỏi

– Đêm xuống sẽ lạnh, anh lo em nửa đêm ngã bệnh. Anh ngủ ở đây, nếu em thấy thân thể không khỏe có thể gọi anh! Không nhìn thấy vẻ mặt cự tuyệt của Lê Nhi, Nham Hổ ôm cô vào lòng

– Nhưng…Không muốn cùng hắn nằm cùng mình, nhưng lại không dám cự tuyệt

– Ngủ đi, nghỉ ngơi thật tốt.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve sợi tóc nhỏ mềm của Lê Nhi, sủng nịch nói.

Hôm nay ở trong vườn hoa, hắn cũng như vậy vuốt ve tóc Nhạc nhi — giật mình nhớ đến điểm này, cảm thấy như bị giật điện, thân thể Lê Nhi đột nhiên cứng đờ.

Cảm giác được người trong ngực người cứng ngắc, Nham Hổ cũng không cảm thấy kỳ quái, chỉ nghĩ đó là  do thân thể cô không thoải mái. Cho là tay của hắn tay không ngừng xoa bóp lưng Lê Nhi để cô được thoải mái.

Không biết qua bao lâu, thân thể Lê nhi bớt cứng nhắc, có vẻ như đã ngủ  Nham Hổ mới dừng lại động tác. Sau đó Nham Hổ cũng nhắm mắt ngủ

Nhưng hắn vẫn không phát hiện, Lê Nhi nước mắt lặng lẽ rơi xuống, không tài nào chợp mắt. Nghiêng nghiêng, nhìn khuôn mặt Nham Hổ đang thở đều đều, chân mày khẻ nhíu lại, muốn đưa tay lên…Nhưng tay lại đưa đến nửa rồi dừng lại run rẩy

Yêu, hay không yêu? Hận hay không? Lê Nhi mâu thuẫn, không biết phải làm thế nào, nên làm bộ hay không biết chuyện, tiếp tục ở lại cạnh hắn? Nội tâm giằng co, Lê Nhi cảm thấy rất mệt mỏi

P/s: Từ bây h Bee sẽ post truyện liên tục để bù cho những ngày tết k đăng được truyện> Sau khi hoàn Ấn kí thì Bee sẽ đăng truyện Đại hùng!!!!

5 thoughts on “[AKCLH] – Chương 7.1

  1. Oaaa….Năm mới zui zẻ ^____________^
    Dạo này ít onl quá , về quê ăn Tết ko rớ nổi máy nữa >”< Ko vào ủng hộ các nàng thường xuyên được, các nàng thông cảm nha @@
    Thanks ^^ Cố lên ^^

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s