[AKCLH] – Chương 5.1

Ấn kí của lão hổ

Đường Quyên

Edit: ss Liên

Beta: Bee

Chương 5.1

Đêm đã khuya, mọi âm thanh chìm vào giấc ngủ dài.

Thời điểm này chắc mọi người đang nằm ngủ với những giấc mơ đẹp. Nhưng ở nơi này có 1 người hết lần này tới lần khác ở trên giường, lăn qua lộn lại,  không ngủ được.

Lê Nhi dự định sáng hôm sau sẽ giao cho nội dung phỏng vấn Ba xã trưởng để ông ta xem qua trước. Nhưng bây giờ vấn đề là cô không ngủ được đếm tới 613 con cừu cũng vô dụng! Lê Nhi mắt mở to, nhìn màu trắng trần nhà ngẩn người. ( chẹp, tận 613 con cừu, phải ta ngủ lâu rồi)

Trải qua sự kiện bờ biển kia đã mấy ngày, Nham Hổ mỗi ngày đều sắp xếp thời gian cho cô thực hiện công việc phỏng vấn. Nhưng mỗi lần cô chỉ hỏi được 1 chút, còn vấn đề khác phải hôm sau mới có thể hỏi, sắp xếp lịa các vấn đề thì vấn không đủ để làm 1 bài báo có ấn tượng, làm cho Lê Nhi tâm tình khá phiền não. Nếu như có thể mau sớm hoàn thành phỏng vấn, cô sẽ không cần mỗi ngày cùng Nham Hổ sớm chiều chung sống.

Cô sẽ không thể gặp lại Nham Hổ, cũng không thể đối với hắn có tình ý! Nhưng là, tim của mình hết lần này tới lần khác không khống chế được…Buồn rầu xuống giường, Lê Nhi đi tới bên cửa sổ, đưa mắt nhìn bầu trời đêm, ánh trăng dịu hiền bên những ngôi sao sáng. Ánh sao đó như biết cô đang nhìn nó, cứ nhấp nháy, nhấp nháy trêu ngươi. Dù sao cũng không ngủ được, cô đi xuống dưới lầu đến vườn hoa dạo một chút.

Trong vườn hoa chỉ có một ánh đèn le lói, cô chuyên chú thưởng thức bầu trời bao la, muốn cho mình có thể tỉnh táo. Đáng tiếc không hiệu quả, cô vẫn là không tự chủ được nghĩ đến Nham Hổ…

Lần đầu tiên, cô đối với nam nhân có cảm giác này, tình cảm thật phức tạp. Muốn được người đó bao bọc, che chở, dựa vào 1 bờ vai bình yên. Nhưng có thể Nham Hổ luôn quan tâm phụ nữ, sự ôn nhu kia với mình cũng giống như những người con gái khác…. cô lại chẳng có tài cán gì, chẳng làm được cái gì toàn đem chuyện làm cho xấu đi…. Mình  không nên tự mình đa tình như vậy, huống chi cũng không quên mục tiêu trở thành một phóng viên chuyên nghiệp “phải giữ khoảng cách thôi” bắt đầu thông minh trong lời nói, vẫn là sớm kết thúc phỏng vấn rồi rời đi, ở lâu chỉ sợ tự mình thống khổ. Lê Nhi thở dài, im lặng nhìn bầu trời đêm đen lặng.

– Ngủ không được sao? Một cái thanh âm đánh vỡ sự yên lặng của đêm tối.

– A!

Lê Nhi giật mình, là Nham Hổ

Dựa vào giọng nói nhìn ra đối phương, Nham Hổ đang đứng ở bãi cỏ gần đó

– Anh đến đây từ lúc nào?

Kẻ làm cho mình buồn phiền tự dưng xuất hiện làm cô không tránh khỏi lúng túng, mặt tự dưng lại đỏ lên. Không chú tâm đến lúc sực tỉnh phát hiện Nham Hổ đang đứng rất gần mình

– Cũng đã lâu rồi. Tôi có thói quen trước khi ngủ hay nằm ở chỗ này suy tư 1 vài chuyện. Còn cô? Sao không ngủ ?

Hắn lạnh lùng nói

Dưới ánh đèn mờ ảo nhìn Lê Nhi thật đẹp, ánh đèn làm cô có thêm phần kiều mị. Nham Hổ nghiêng người nhìn cô, không che dấu sự hứng thú của mình.

– Chỉ là tới đây ngắm sao! Tôi thích nhìn ánh sao sáng lấp lánh, lấp lánh.

Cô trả lời lung tung để hắn không thấy sự khác thường của mình

– Đó là bởi vì ánh sáng chứa nhiều tạp chất, khoảng cách từ nơi đó đến trái đất xa xôi, nên nguồn sáng nhìn thấy trước mắt chúng ta bị gián đoạn mới có hiện tiện chớp chớp.

Nham Hổ nói với phong thái của 1 người am hiểu thiên văn ( cái anh này chẳng lãng mạn gì cả sao lấp lánh đi giải thích thế thì chị ấy sợ chạy mất thì sao >Anh Hổ : không chạy được đâu; L : sao anh dám khẳng định thế chị ấy sẽ chạy; > A Hổ : vậy hả, cười to ta – không ai thoát được khỏi ta…đắc ý cười đểu > L: ……)

– Thật khô cứng, không có chút lãng mạn.Tôi lại thấy nó phát ra ánh sáng như vậy để hấp dẫn, vẫy tay gọi người tình

Thích ý nghĩ lãng mạn ngây thơ của nàng, Nham Hổ ở trong bóng tối cười khẽ

– Đúng là thú vị!Vậy còn cô?Cô làm gì để vẫy gọi người yêu? Ánh mắt Nham Hổ như khóa chặt cô

– …..

Không biết trả lời như thế nào, Lê Nhi ngượng ngùng nghĩ nói sang chuyện khác.

–  Đây là vật gì ? Thật đáng yêu.

Vừa lúc đó, nàng phát hiện trên mặt đất có một pho tượng Hà Mã nhỏ xíu. Tiểu Hà Mã này mở ra cái miệng rộng, trong miệng còn có một cái nút, cho nên Lê Nhi tò mò ấn xuống cái nút.

– Chờ một chút! Không nên ấn cái nút kia… Nham Hổ định ngăn cản cô, nhưng không kịp…

– Oa… a….a  .

Tiếng kêu sợ hãi liên tiếp thét ra, Lê Nhi bị cột nước bốn phía vây hãm , khiến cho một thân chật vật.

–          Đó là chốt mở vòi nước.

Nham Hổ hết sức tỉnh táo nói cho cô

Nước không ngừng từ tóc nàng chảy xuống, cả người ước nhẹp

– Ô… Thật xin lỗi  tôi không …

Lê Nhi bối rối cúi đầu nói xin lỗi, không hiểu mình vì sao luôn là làm ra chuyện ngu xuẩn như thế này .

– Không sao, thay bộ quần áo khác là được rồi

Nham Hổ đi tới trước mặt cô, vỗ vỗ bả vai an ủi nàng. Nhưng cô vẫn nghẹn ngào , ảo não cơ hồ khóc thành tiếng. Còn Nham Hổ lại nghẹn , hơi thở gáp gáp.

Thấy khác lạ, nhìn theo ánh mắt của hắn phát hiện quần áo bị nước làm ướt khiến nó bó sát vào cơ thể tực hồ trong suốt. Cô có thói quen khi ngủ không mặc áo lót, vì vậy vải mỏng kia không thể che được bộ ngực mình phập phòng .Nhìn tầm mắt Nham Hổ nóng rực, cô cảm thấy lúng túng. Lấy tay che trước ngực, vô cùng xấu hổ

–          Không…Đừng nhìn…

Nham Hổ tay nâng cằm cô, đôi môi nóng kia nhanh chóng nuốt lời của cô. Cho đến khi 2 người khôi phục hô hấp, Nham Hổ vẫn ôn nhu ôm lấy cô.

Dưới ánh trăng đẹp kia, Lê Nhi mệt mỏi cơ hồ nhắm mắt

3 thoughts on “[AKCLH] – Chương 5.1

    • k phải ta bận mà là ta được nghỉ thì nhóc em cũng đc nghỉ k tranh máy tính với nó được nên k beta tr được!!! Giờ nó đi học lại tiếp tục post tr thật năng suất!!!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s