[AKCLH] – Chương 2.3

Ấn kí của lão hổ

Đường Quyên

Edit: Tuyết Liên

Beta: Bee

Chương 2.3

Yến hội đêm đó…

Diễn ra ở  1 dinh thự xa hoa, xung quanh là tiếng nhạc và tiếng ồn ào của lời chào hỏi xã giao. Bên ngoài náo nhiệt như vậy nhưng trên 1 gian phòng tầng trên lại yên tình nơi này có 2 nam nhân đang thưởng thức ly rượu nói chuyện. Chủ nhân của dạ tiệc này là Tà Thần Lãnh Diệp, tối nay anh ta mặc 1 bộ lễ phục sang trọng, tay nâng ly rượu, thoải mái ngồi ở trên ghế sa lon.

Đứng ở bên cửa sổ, quan sát động tĩnh bên ngoài, Lãnh Diệp mở miệng nói chuyện.

– Tôi mở yến hội, tuyệt không có người nào dám xông tới, cậu đại khái không cần lo lắng như thế

Nam nhân kia không quay đầu lại, ánh mắt sắc bén không có một chút thư giãn, ngoài miệng trả lời:

– Cậu cứ uống đi, không cần để ý tôi.

Lãnh Diệp cười to.

– Làm sao vậy ? Mắc bệnh nghề nghiệp hả ?

– Cứ cho là vậy.

Nghe được ra Lãnh Diệp cười nhạo, Nham Hổ nhíu mày, bất mãn trừng tên kia một cái, cẩn thận là hơn, không để cho người bên cạnh mình gặp nguy hiểm, đây là nghề của Nham Hổ.

Ánh mắt nhắc nhắc bạn tốt :

– Đêm nay rất đặc biệt, dạ tiệt sẽ kéo dài tới sáng với những cuộc vui của mọi người, ngươi cũng đừng quên  ở lại mà hưởng thụ, xem  như vứt bỏ 1 chút nguyên tắc xem  trò vui riêng biệt của những người thượng lưu .

Nham Hổ nghe vậy, thuận tay kéo rèm cửa sổ, ly rượu trong tay lay động, như khối băng bên trong phát ra tiếng va chạm thanh thúy, rồi uống cạn. Hàm trăng trắng lộ ra, quay đầu nhìn Lãnh Diệp

– Cậu cứ việc hưởng thụ, tôi lúc sau sẽ xuất hiện.

Biết Nham Hổ luôn luôn không thích náo nhiệt, tham gia dạ hội luôn  không quá mười phút đồng hồ. Đối với cái này điểm, Lãnh Diệp cũng là cười cười bâng quơ.

– Được rồi, coi như là cho  tôi ít thể diện. Tại sao sớm như vậy đi? Cậu không sợ phụ lòng của Mr. Wood ?

Nhưng hắn cao hứng đến nỗi mấy ngày ngủ không được, bởi vì  tỉ mỉ thiết kế lễ phục cao phú này cho ngươi chứ ?

– Đừng nhắc tới hắn.

Nhớ tới nhà thiết kế ẻo lả kia, Nham Hổ không vui,cắt đứt  lời nói của Lãnh Diệp

– Tối nay chỉ có tôi đến?

– Minh Vương, Hỏa Ưng còn chưa có trở lại, Ác ma Đằng Lệ cùng  Tâm Đồng  còn đang Châu âu hưởng thụ thế giới 2 người.

Nói tới đây, Lãnh Diệp  lông mày nâng lên

–  Cậu biết, loại dạ hội kiểu này không nên cho Nhu Nhã xuất hiện, cho nên không có gọi cô ấy.

Nhớ tới Nhu Nhã, Nham Hổ ánh mắt lộ ra ánh mắt sáng loáng.

– Không có tiện sao? Là cậu sợ Nhu Nhã nhất thời cao hứng, hủy diệt dạ tiệc sao?

Bọn họ cùng chung rất thương yêu muội muội Nhu Nhã, mặc dù ngoài mặt xinh đẹp ưu nhã, nhưng ở xem ra nhã nhặn lịch sự là cái mặt nạ, nhưng ẩn chưa bên trong  đó là 1 vẻ kì quái. Nếu như Nhu Nhã mà biết, Lãnh Diệp nửa đêm tổ chức dạ tiệc đặc biệt này, cô không lập tức chạy tới tham gia náo nhiệt mới lạ.

–          Khụ, khụ… Làm sao có thể!!!

Lãnh Diệp lúng túng  phát ra hai tiếng cười mỉa .

Loại dạ tiệc này vô cùng nhàm chán, Nhu Nhã căn bản không có hứng thú tham gia, nếu để cho cô biết, nơi này nhàm chán vậy, nhất định sẽ đem nơi này náo nhiệt long trời lở đất…Mặc dù Lãnh Diệp tương đối yêu thương Nhu Nhã, cũng không muốn cho cô biết chuyện này, để tránh cô làm loạn.

–          Thời gian đã tới, chúng ta nên đi xuống.

Để chén rượu xuống, đứng lên, Lãnh Diệp thúc giục Nham Hổ. Hiểu ý tứ của hắn, Nham Hổ cười to, vỗ vỗ bả vai bạn tốt .Cho nên hai người sóng vai đi ra khỏi phòng, chuẩn bị xuống lầu tham gia dạ tiệc.

Nguyên cả 1 buối trưa để chuẩn bị, San San cùng Lê Nhi trang điểm hết sức lộng lấy, đã xuấ hiện ở  buổi tiệc. Thông qua tầng tầng kiểm soát, hai người đi tới đèn đuốc sáng trưng trong đại sảnh. Đại sảnh hết sức là cao toàn khách quý sang trọng đang nâng ly nói chuyện qua lại. Bên kia là sàn nhảy, đã có không ít nam nữ, tiếng nhạc ôm nhau cùng khiêu vũ. Lê Nhi siết chặc trên tay ví da nhỏ, trên mặt hiện lên vẻ mặt khẩn trương  nhưng đỏ mặt rất diễm lệ.Động tác bất an luôn nhớ rằng mình có mang theo giấy bút, cùng  máy ghi âm

San San đưa mắt nhìn  thiết kế hiện đại, rồi trầm trồ  nói với Lê Nhi :

– Nhà của Lãnh Diệp quả là có phong cách

– Nơi này không phải là nhà hắn, chẳng qua là  biệt thự này hắn dùng tới khi chiêu đãi khách .

Lê Nhi không yên lòng trả lời San San, một đôi đôi mắt đẹp thì không ngừng nhìn mọi nơi,vội vã tìm kiếm  bóng dáng Nham Hổ.

Trong lúc bất chợt, sàn nhảy bên cạnh một trận nữ nhân chấn động. Lê Nhi ánh mắt đảo qua  phát hiện, Tà Thần đã xuất hiện.Nếu Lãnh Diệp có mạt thì Nham Hổ cũng có thể có thể đã đến?  Nghĩ đến đây, Lê Nhi hưng phấn nhìn San San nói:

– San San xin lỗi, cậu đi tìm Lãnh Diệp, sau đó đi về trước. Mình có việc phải làm.

Nói rồi nhanh chóng rời San San. Liều mạng chạy, nhưng vì không có thói quen mặc váy dài, nên thiếu chút là ngã nhào rồi. May mà mặc dù tư thế chật vật, bất nhã, nhưng nàng vẫn an toàn trụ trên mặt đất. May mắn không ngã, Lê Nhi thiếu chút nữa thở không nổi. Bởi vì cô phát hiện một nam nhân cao lớn, đứng ở phía sau Lãnh Diệp. Mặc dù còn cách một khoảng cách, nhưng trực giác nói cho tim đập rộn lung tung của Lê Nhi : nam nhân kia chắc chắn là Nham Hổ!

Hắn màu tóc cùng trong tấm ảnh giống nhau. Mày rậm ánh mắt nghiệm nghị, mặt ngũ quan rõ ràng, tuấn mỹ, lại làm cho người tự nhiên liên tưởng đến 1 chàng trai cao bồi hùng dũng, đầy mĩ lực.Nhưng thân hình to lớn hơn nam nhân bình thường mặc bộ lễ phục đen kia lại toát ra phong thái thong dong, tiêu diêu rất khí chất. Lúc này môi mỏng hé lên như có điều suy nghĩ cười yếu ớt, nhìn hắn càng khó có thể nắm lấy, như loại mê dược mông lung không biết đâu mới là hắn…không nghĩ tới mình, có thể như vậy nhìn chằm chằm nam nhân. Nhưng Lê Nhi chỉ có thể vô ý thức khẽ nhếch cái miệng nhỏ nhắn, ở trong lòng chồng chất suy nghĩ ánh mắt của hắn.

Khi nàng rốt cục đã hoàn hồn, nghĩ đến nhiệm vụ, mới phát hiện Nham Hổ đã không còn ở đó, mà phía trước thì chật ních một đống vòng vây  nữ nhân mê luyến Lãnh Diệp

– Oa a! Hoàn toàn không có đem vẻ tuấn mỹ Lãnh Diệp để ở trong lòng, Lê Nhi bởi vì Nham Hổ  mới không nhịn được thất thanh sợ hãi than.Không nghĩ tới, chỉ chớp mắt Nham Hổ không thấy bóng dáng! Lại làm hư chuyện. Lê Nhi ảo não đi phía trước chen chúc, mất tốt một phen mệt nhoc, mới từ trong đám nữ nhân đi ra được

Cô tuyệt không thể để cho Nham Hổ chạy mất…

7 thoughts on “[AKCLH] – Chương 2.3

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s