[LCTTM] – Chương 9.1

Lão công thật thông minh

Kim Huyên

Edit: Bò

Beta: Bee

 

Thấy lông mày và lông mi của cô khe khẽ động, Niếp Huân lập tức đem thân thể hướng về phía cô, biết cô muốn tỉnh dậy.

Hà Xảo Tình chậm rãi mở to mắt, liếc mắt thấy anh vẻ mặt lo lắng ngồi bên giường.

“Em cảm thấy như thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không?” anh ôn nhu hỏi, thân thủ nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt cô, trán của cô, một tay thì cầm chặt tay cô.

“Em làm sao vậy?” cô suy yếu hỏi anh, trí nhớ không thể lập tức nhớ ra nổi.

“Em vừa mới ngất xỉu.”

“Ngất xỉu?” cô nghĩ tới, anh nói chỉ cần cô sinh hạ xong đứa nhỏ là có thể rời khỏi đây, hơn nữa anh cũng sẽ không ngăn cản. bởi vì anh chỉ cần đứa nhỏ, căn bản không cần cô…

“Hắc, làm sao vậy? em cảm thấy chỗ nào không thỏa mái, nói cho anh biết. anh đi gọi bác sĩ, em đừng khóc  nha.” Anh bối rối không thôi, nhanh chóng đứng dậy muốn đi gọi bác sĩ đến, lại bị cô giữ chặt cổ tay.

“Không cần!” cô lắc đầu nói.

“Nhưng mà….”

“Em rất thoải mái, không cần gọi bác sĩ.” Cô dùng tay kia lau đi nước mắt trên mặt.

Nhìn vẻ mặt thương tâm của cô, Niếp Huân đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ. anh lại một lần nữa ngồi trở lại bên giường, dịu dàng lấy tay lau sạch nước mắt đang chảy xuống dưới của cô, thay cô lau đi nước mắt đang không ngừng từ trong hốc mắt cô rơi xuống.

“Anh yêu em.” Anh dịu dàng đối với cô nói.

Hai mắt cô đẫm lệ nhìn anh, trong mắt tràn ngập hoài nghi, không xác định cùng thương tâm.

“Anh yêu em.” Anh dịu dàng ngóng nhìn cô nói lại lần nữa.

“Anh nói anh cần đứa nhỏ không cần em.” Cô hấp lại cái mũi thương tâm lên án, một khắc nước mắt lại nhanh chóng tràn đầy vành mắt từ từ chảy xuống dưới.

“Lời nói đó chỉ vì muốn bắt em thừa nhận, căn bản em không muốn nói lời chia tay với anh, so với đứa nhỏ, anh càng để ý đến em hơn.”

“Anh lừa em.”

Niếp Huân một bên nhẹ nhàng thay cô lau đi giọt lệ, một bên đối cô lắc đầu.

“Còn nhớ rõ, lúc trước chúng ta ký hợp đồng trước hôn nhân không?” anh hỏi:

“Bên trong giấy trắng mực đen viết rõ, nếu hai chúng ta không có kết quả lại vừa vặn có một đứa nhỏ, nam thì sẽ để em chăm sóc, nữ thì để anh chăm sóc, có nhớ không? Lúc này đây, dưới loại tình huống này, giới tính của đứa nhỏ con chưa biết được, vì sao anh lại làm việc thừa thãi này chứ?”

Hà Xảo Tình đột nhiên giật mình, cô hoàn toàn quên  mất lúc trước hai người bọn họ đã ký một bản hợp đồng hôn nhân.

Con trai thì về anh, con gái thì về cô, giấy trắng mực đen…..

Cô như thế nào lại quên chuyện quan trọng này? Cho nên, thật sự anh không chỉ có chỉ cần đứa nhỏ mà không cần cô? Tất cả những lời nói làm cho cô tan nát cõi lòng tuyệt vọng, đều là dùng để bức bách cô thừa nhận bản thân còn yêu anh rất nhiều?

“Em nghĩ anh không cần em.” Cô anh anh khóc.

“Là em không cần anh? Lập tức muốn đi không từ mà biệt mà gả đi cho người khác, lập tức chạy tới theo anh nói muốn cùng anh chia tay, em thật sự làm anh thương tâm, em biết không?” Niếp Huân một bên nhẹ nhàng thay cô lau nước mắt, một bên nhịn không được thanh âm thầm oán.

“Thực xin lỗi, thực xin lỗi….” cô nghẹn ngào, không ngừng hướng anh giải thích.

“Hư. So với ba chữ này, anh càng muốn nghe ba chữ khác.” Anh nâng mặt cô lên, thâm tình ngóng nhìn cô.

“Em yêu anh.” Cô nói.

Bỗng nhiên anh khuynh thân hôn cô một chút, sau đó ngẩng đầu lên ánh mắt nhu hòa nhìn cô,

“Ba chữ này cũng là anh nghĩ đúng nhất, nhưng mà hiện tại anh muốn nghe không phải ba chữ này.”

Hai mắt cô đẫm lệ sương mù nhìn anh, không xác định được ngoại trừ câu em yêu anh, anh còn muốn nghe ba chữ như thế nào?

Anh chân thành thâm tình thanh âm dịu dàng hỏi cô: “em có nguyện ý gả cho anh không? Hà Xảo Tình tiểu thư.”

Cổ họng cô chợt tắc nghẹn, tâm căng thẳng, đột nhiên nói không ra lời. nguyên lai đây là ba chữ mà anh muốn nghe—em nguyện ý. Anh thật sự một chút cũng không trách cô, không hận cô sao? Cô cảm thấy thật là hạnh phúc, thật sự thật sự hạnh phúc, nhưng mà cô thật sự có thể gả cho anh sao?

“Em suy nghĩ lâu như vậy thực làm anh thương tâm.” Anh nói.

“Niếp Huân, em yêu anh, thật sự rất yêu anh, nhưng mà anh không hiểu hoàn cảnh gia đình em— “ cô lắc đầu, nước mắt rơi như mưa nhìn anh khẽ mở miệng nói, lại bị anh ôn nhu đánh gãy.

“Anh biết, em lo lắng sầu lo chuyện gì tất cả anh đều biết, bao gồm chuyện em trai em đánh bạc, hút thuốc phiện, buôn lậu thuốc phiện, hiện tại còn bị giam ở sở cảnh sát, anh đều biết hết.”

Hà xảo Tình thoáng chốc kinh ngạc mở lớn hai mắt, ngay cả khóc cũng đã quên mất.

“Anh….”

“Anh làm sao có thể biết?” anh thay cô nói xong.

Cô gật đầu.

Niếp Huân cắn nhẹ môi cánh hoa, ánh mắt không tự chủ được mà tự giác trở nên lợi hại:

“Em sẽ không cho rằng anh sẽ trơ mắt nhìn người con gái mà mình yêu thương phải phiền não, thống khổ, cũng không nghĩ biện pháo giúp cô ấy giải quyết vấn đề sao? Hơn nữa vấn đề kia cũng quan hệ đến cả hạnh phúc cả đời của anh.”

Hà Xảo Tình nghiêng đầu suy nghĩ một chút, đột nhiên bừng tỉnh đai ngộ:

“Đối phương sở dĩ đồng ý hủy bỏ hôn lễ, bởi vì anh can hệ?”

“Trả lời đúng.” Anh tính hướng đôi môi cô hôn một chút.

“Anh làm cái gì vậy?”

“Không có gì, chỉ là để em trai em ký giấy vay nợ lão họ Mãi  mà thôi.”

Hà Xảo Tình ngốc lăng nhìn anh, cả người đột nhiên lâm vào một loại khiếp sợ khó có thể tin cùng sợ hãi.

“Rốt cuộc anh có biết mình đang làm cái gì không vậy? Anh có biết bọn đấy đều là hắc đạo kiêm lưu manh móc túi không, thế nhưng anh lại chạy đi tìm bọn họ can thiệp. con người ngu ngốc này, anh có biết như vậy rất nguy hiểm không, có biết vì tiền chuyện gì bọn chúng cũng có thể làm ra không, có biết bọn chúng mà nổi lòng tham hay ý nghĩ ác độc, anh có thể không toàn thây mà trở về không, rốt cuộc anh có biết không hả, con người ngu ngốc này!”

Cô kích động lấy tay đánh hắn, căn bản cũng không dám nghĩ hậu quả đáng sợ này.

“Dừng lại, không cần kích động như vậy. Anh cũng không có nói chuyện này là tự anh đi làm nha, mà là có bằng hữu giúp anh.” Niếp Huân chế trụ tay cô trấn an giải thích.

“Bằng hữu?” Hà Xảo Tình ngơ ngác dừng lại nhìn anh.

“Đúng.”

“Anh lừa em?”

“Không phải em nói anh rất thông minh, nếu anh là người thông minh, tại sao lại còn làm chuyện dại dột gây nguy hiểm cho chính mình chứ?” anh thật sự muốn làm sáng tỏ cho cô biết.

Cô vẫn như cũ không thể tin được lời anh nói.

Niếp Huân than nhẹ một tiếng, quyết định đem toàn bộ mọi chuyện báo cáo thành khẩn cho cô biết.

“Khách hàng của anh đều là những người có tiền, ở các ngành các nghề khác nhau, nhân vật chính thương nổi tiếng, hắc bạch lưỡng đạo đều có, hơn nữa trong đó toàn là những người xuất sắc. Bọn họ tin tưởng anh, cho nên mới đồng ý đem tiền cho anh quản lý, nếu anh có chuyện muốn nhờ bọn họ hỗ trợ, bọn họ tuyệt đối sẽ không cự tuyệt anh. Chuyện giấy vay nợ anh chính là nhờ vị lão đại của hắc đạo hỗ trợ xử lý.” Một chút sau, anh lấy vẻ mặt bằng bất cứ giá nào nói:

“Trừ lần đó ra, anh cũng phải thú nhận với em một chuyện, chuyện em của em bị bắt vào đồn cảnh sát, cũng là do anh một tay chủ đạo.”

“Hà Xảo Tình hai mắt viên sanh, khiếp sợ nhìn anh,“anh?”

“Đúng.”

“Nhưng mà này…… Làm sao có thể đâu?” cô không thể tin.

Xem cô ngoài trừ bỏ kinh ngạc cũng không thể tin, cũng không có biểu tình tức giận gì, Niếp Huân thoáng thở dài nhẹ nhõm một hơi.

“Anh không phải vừa nói đó sao? Các ngành các nghề, nhân vật chính thương nổi tiếng, hắc bạch lưỡng đạo chỉ cần là khách của anh đều có thể trở thành bằng hữu. chỉ cần anh mở miệng, bọn họ đều nguyện ý giúp anh.”

“Nhưng mà….” Vẻ mặt cô vẫn đang mờ mịt nhìn anh, không thể nghĩ thông suốt vấn đề này được.

“Nói đơn giản, anh theo hắc đạo mới biết được nơi nào em trai em có thói quen hút thuốc phiện, ngẫu nhiên còn có thể bị đám người trong bang phái rủ rê lôi léo đi buôn lậu thuốc phiện, cho nên anh mới gọi cảnh sát đến nhà em đi truy bắt em trai em.”

“Vì sao anh muốn làm vậy?” sau một lúc lâu trầm mặc cô mới hỏi nói.

“Em cùng các bậc trưởng bối trong nhà không nỡ quản thúc hắn, thà làm cho hắn tiếp tục làm bậy còn hơn, thay gia đình em cũng như xã hội dạy dỗ lại hắn, anh nghĩ giao cho pháp luật đi quản hắn là một sự lựa chọn tốt lắm. em không biêt sao?” anh ôn nhu giải thích nghi hoặc của cô.

Hà Xảo Tình kinh ngạc nhìn anh, cảm giác trong lòng ấm áp vừa chua xót. Người đàn ông này vì sao có thể thông minh như vậy, dễ dàng giải quyết vấn đề mà đã làm cùng cực cả đời này? Vì sao lại có thể vì cô mà làm việc nghĩa không chùn bước như vậy?

Người đàn ông này….

Cô rất yêu anh, thật sự rất yêu thương anh.

“Niếp Huân.” Yết hầu cô nghẹ ngào khe khẽ gọi tên anh.

“Uh?” anh dịu dàng nhìn cô.

Đáy mắt cô tràn ngập lệ quang hạnh phúc cùng tình yêu, cô nhìn anh không chuyển mắt, nói ra ba chữ mà anh muốn nghe nhất.

“Em đồng ý.”

Hai mắt anh nháy mắt lòe lòe sáng lên, khó nén kích động nâng hai  má cô lên, lập tức cúi đầu cho cô một nụ hôn ôn nhu thân tình triền miên, hôn cô thiếu chút nữa không thở nổi.

“Như thế này chờ em truyền xong chai nước biển này, chúng ta liền kết hôn.” Anh rời khỏi môi cô, nhẹ nhàng chạm vào trán cô, nhu tình ngóng nhìn hai mắt của cô vừa nói:

“Chúng ta tìm Á Phu cùng Joe đảm đương tới làm chứng cho hôn nhân của chúng ta, dù sao nếu không bởi vì quan hệ của hai người đó, hai chúng ta cũng không có khả năng gặp mặt được đối phương. Em nói có phải không?”

Cô rưng rưng mỉm cười, đáp lại:

“Vâng.”

P/s: Hôm nay Bò đi thi miss nha!!! Bee k đi cổ vũ được (tiếc thật!!!)

Bò ơi bà cố lên!!! Cố vác 1 giải về nhé!!!tôi yêu bà nhất

Nhưng bà mà k cố thì chờ tôi vs ss Liên nhá!!!

 

 

12 thoughts on “[LCTTM] – Chương 9.1

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s