[LCTTM] – Chương 8.3

Lão công thật thông minh

 

Chương 8.3

Edit: Bò Sữa

Beta: Bee

 

Cô….

Nữ nhân này rốt cuộc đang khóc cái gì nha? Anh trừng mắt nhìn cô, tức giận đoán. Anh lại không mắng cô, cũng không có đánh cô, thậm chí ngay cả tức giận lớn tiếng nói chuyện với cô cũng không có, rốt cuộc cô là đang khóc cái gì nha?

Tuy rằng đang tức giận đến mức muốn động thủ bóp chết cô, hoặc là đối cô lớn tiếng rít gào kêu cô đừng khóc, hỏi cô khóc cái gì, người bị vứt bỏ là anh cũng không phải cô. Nhưng mà… đáng giận! anh vẫn là không nhịn được thân thủ đem cô kéo vào trong lòng, đem khuôn mặt nhỏ nhắn đang khóc kia vùi sâu vào trong ngực của anh.

“Đừng khóc, anh sẽ không mắng em.”

Khẩu khí anh ác liệt nói:

“Người nên khóc hẳn là anh mới đúng đúng không? Em là người phụ nữ không có lương tâm, cứ vậy không từ mà biệt vứt bỏ anh để đi gả cho người đàn ông khác!”

Hà Xảo Tình ở trong lòng anh khóc thút thít nỉ non, ngay cả ba chữ “Rất xin lỗi” cũng không có biện pháp nói ra.

Tiếng khóc thút thít của cô làm anh tâm phiền ý loạn, làm cho tức giận của anh thoáng chốc chuyển sang đau lòng, thở dài một hơi, ôn nhu vỗ về lưng cô, ôn nhu nói với cô:

“Đừng khóc, anh sẽ không mắng, cũng không có trách em.” Chờ một chút, anh nói thêm một câu:

“Trở về là tốt rôi.”

Câu cuối cùng của anh làm cho Hà Xảo Tình ở trong nháy mắt khóc càng thêm dữ dội. cô không nên trở về, nếu đã xác định chính mình không mang lại điều anh muốn gì đó được, vậy thì cô trở về để làm cái gì chứ? Đến quấy nhiễu anh, tra tấn anh, càng thêm thương tổn cho anh sao?

Cô không nên trở về, không nên lại xuất hiện ở trước mặt anh.

Cố nén cảm giác đau khổ đang dồn ở trong lòng, tay cô nhẹ nhàng mà đẩy hắn ra, lúc này quyết định muốn đem tất cả mọi thứ chấm dứt, thật sự kết thúc.

“Thực xin lỗi.” cô ngừng lệ, nghẹn ngào hướng anh giải thích.

“Anh chấp nhận, nhưng em phải đồng ý với anh, về sau không cho phép buồn mà không hé răng rời bỏ anh.”

Nước mắt mới ngừng một chút bỗng nhiên lại nghe lời trách mắng đầy yêu thương, nước mắt cô lại tràn đầy vành mắt, một giọt một giọt chảy xuống má. Anh như thế nào lại như thế liền tha thứ cho cô? Hẳn anh phải hận cô, oán cô, không nên có một chút do dự nào nhận lời giải thích của cô. Cô tình nguyện để anh hận cô nha!

Cô lắc lắc đầu, lui từng bước ra phía sau.

“Thực xin lỗi, Niếp Huân.” Cô miễn cưỡng chính mình phải lạnh lùng mở miệng:

“Chúng ta…. Chia tay được không?”

Không dự đoán được cô sẽ nói như vậy, cả người Niếp Huân chấn động, vẻ mặt kích động thân thủ chế trụ tay cô.

“E nói cái gì?” sắc mặt anh xanh mét, phía dưới càng nắm chặt tay cô nhìn chằm chằm hỏi.

Hà Xảo Tình nước mắt rơi như mưa, cơ hồ khóc không thành tiếng,

“Chúng ta…… Chia tay được không?”

“Em nói lần nữa xem, có can đảm nói lại lần nữa xem.” Nháy mắt anh siết chặt tay cô, hai mắt trợn trừng uy hiếp.

“Chúng ta –”

“Em câm miệng!” bỗng nhiên anh lớn tiếng quát cắt đứt lời nói cô, đồng thời dùng sức đem cô tiến vào trong lòng, cơ hồ muốn loại bỏ hết không khí xung quanh cô.

“Em còn dám nói một lần chia tay nữa thử xem xem!” anh giận không thể át được cúi đầu, nghiến răng nghiến lợi hướng cô hỏi.

Hà Xảo Tình rơi lệ đầy mặt nhìn anh, khóc không kềm chế được.

“Đi.” đột nhiên anh lôi kéo cô xoay người đi.

Cô còn đang đắm chìm trong cảm xúc bi thương của chính mình, căn bản không thể hỏi Niếp Huân muốn dẫn cô đi nơi nào, chỉ có thể tùy ý anh bước đi vội vàng tiêu sái đến bãi đỗ xe tầng hầm, tùy ý anh nhét cô vào ghế phụ trong xe.

Xe nhanh chóng chạy ra khỏi bãi đỗ xe, dọc theo đường đi anh đều xụ mặt trầm mặc không nói, mà cô thì lại khóc đến nỗi không nói nên lời. bên trong xe bầu không khí trở nên kỳ quái, sau đó một thời gian chạy đến bãi đỗ xe của bệnh viện.

Lúc xe dừng lại Hà Xảo Tình, vẫn không ngăn được tiếng khóc thút thít, căn bản không có tâm trí đâu chú ý đến xem xe dừng lại chỗ nào chứ, cho đến khi anh xuống xe mang theo cô đi vào cửa bệnh viện, cô mới có thể dừng lại cước bộ để nhìn cho rõ ràng, cũng ngừng khóc thút thít luôn.

Khoa phụ sản bệnh viện? vì sao anh muốn dẫn cô đến nơi này? Cô—đột nhiên cô bừng tỉnh đại ngộ, huyết sắc trên mặt nhanh chóng mất đi, để lại một phen khiếp sợ sau tới nhợt.

Từ lúc ở chung với anh, kinh nguyệt của cô đã tới sao? Có hay là không có?

“Niếp…Huân?” cô ngẩng đầu lên kinh hoàng nhìn anh.

“ Em không phát hiện ra sao?” anh nhìn cô không chuyển mắt hỏi.

Cô nói không nên lời, chỉ có thể cúi đầu nhìn chính mình không biết khi nào hai tay đã nhẹ nhàng đặt lên bụng bằng phẳng. trong cơ thể của cô thật sự có một sinh mệnh nhỏ bé sao?

“Như thế này kiểm tra sẽ xác định.” Như là nghe thấy nghi vấn trong lòng cô, anh bình tĩnh trả lời.

Cô mang thai, hai tháng, dựa theo ngày để tính, đại khái là ngày đầu tiên bọn họ phát sinh quan hệ liền thụ thai.

Hà Xảo Tình đầu một mảnh hỗn loạn, tâm trí hoàn toàn rối loạn, không biết làm sao. Đột ngột ngoài ý muốn, làm cho cô còn không biết nên kinh hỉ hay kinh hách, chỉ có  thể gọi là bất ngờ ngoài ý muốn, nhất thời làm đảo lộn hết những quyết định cùng kế hoạch của cô.

Em bé? Cô chưa từng nghĩ tới chính mình sẽ mang thai, ít nhất gả cho anh, lúc trước nghĩ cùng anh kết hôn cũng không nghĩ đến, quyết định rời khỏi anh càng không có.

Nhưng cô lại đang mang thai, hoài tâm niệm của anh, hy vọng chờ mong một đứa con. Hai người bọn họ cùng đứa nhỏ, lớn hai tháng. Tất cả, đều là giấc mơ sao?

“Hiện tại em còn muốn chia tay sao?”

Nháy mắt thanh âm lạnh lẽo làm cho cô xác định đây không phải là một giấc mộng, là cô mang thai thật, mang thai đứa con của anh.

Ông trời ơi, rốt cuộc người là rất nhàn, vẫn là rất nhàm chán, cho nên mới cho tôi loại vui đùa này? Tôi đã chấp nhận số phận, vứt bỏ đi, lúc này người lại cho tôi một niềm hy vọng mới, rốt cuộc người muốn tôi phải làm sao bây giờ đây?

“Chuyện tới nước này, em còn muốn chia tay sao?” anh lại hỏi.

Không, cô tuyệt đối không nghĩ đến. trên thực tế cho tới bây giờ cô cũng không muốn chia tay với anh, chỉ là do bất đắc dĩ, bị bức bách không thể không cúi đầu cam chịu số phận, mới có thể đau đớn hướng vận mệnh thỏa hiệp như vậy. đau dớn của cô, chỉ có thể tự mình biết, cô tuyệt đối không muốn mình gây cho anh thống khổ, nhưng hiện tại…

“Được, nếu em thực sự muốn chia tay như vậy, vậy chia đi. Nhưng đứa trẻ này anh muốn nuôi, em phải đợi sinh hạ con xong mới có thể rời đi.”

Cái gì? Hà Xảo Tình khiếp sợ đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn anh. Anh vừa nói cái gì đó?

“Anh…anh nói cái gì?”

“Em phải đợi sinh hạ được đứa nhỏ sau mới có thể rời đi, đến lúc đó anh sẽ không cản em.”

Thời gian tựa hồ dừng lại một khắc, bốn phía trở nên một mảnh trầm tĩnh, thanh âm gì cũng không có.

Anh muốn đứa con này, em phải đợi sinh hạ xong mới có thể rời đi, đến lúc đó anh sẽ không ngăn cản em…sẽ không ngăn cản em…..

Tuyên bố câu trả lời, cô còn tưởng anh làm sao không hận cô, không oán cô, nguyên lai anh nguyện ý tha thứ cho cô, muốn đáp ứng nguyện vọng của cô không cho phép cô rời đi, tất cả đều là vì đứa nhỏ trong bụng cô.

Nước mắt không báo trước nháy mắt tràn ngập trong hốc mắt cô, rơi xuống dưới. Cô cảm thấy khổ sở, sắp thể thởi nổi…

Cô vừa khóc, tâm Niếp Huân liền nhanh thu lại.

Nhìn cô nước mắt không ngừng rơi xuống khỏi hốc mắt, anh cảm thấy bản thân mình sắp bị cô bức đến điên rồi.

“Rốt cuộc anh nên làm gì với em bây giờ?” anh đem cô kéo vào trong lòng hỏi.

“Không đồng ý chia tay em cũng khóc, đồng ý chia tay em cũng khóc, rốt cuộc em muốn anh làm như thế nào em mới có thể không khóc?”

“Em không muốn chia tay.” Cô không thể tất cả những gì chất chứa trong lòng đem ra nói ngoài miệng.

Niếp Huân đột nhiên thở dài nhẹ nhõm một hơi, rốt cuộc ngăn không được. Hà Xảo Tình kích động nắm chặt lấy quần áo anh, ở trong lòng anh không khốc chế được khóc lên:

“Em không muốn chia tay, không cần anh chỉ cần đứa nhỏ, không cần em. Em không muốn anh hận em, không muốn anh oán em, không cần anh vì đứa nhỏ mới tha thứ cho em. Em không cần, không cần. anh không thể đối xử với em như vậy, em yêu anh, em rất yêu anh, anh có biết hay không? Niếp…”

Thanh âm của cô đột nhiên biến mất, cả người bỗng nhiên như con rối bị cắt đứt dây mất trọng lượng ngã xuống.

“Xảo Tình?!” anh quá sợ hãi nhanh chóng đỡ lấy cô, cả khuôn mặt bị dọa cho đến trắng nhợt.

“Xảo Tình?! Em làm sao vậy, em đừng làm anh sợ.” tâm hoảng ý loạn anh khẽ hôn khuôn mặt cô sốt ruột hỏi, cô cũng không nhúc nhích trả lời đáp lại.

Không để lãng phí một giây đồng hồ, anh lập tức đưa ôm ngang người cô, cấp tốc lao ra khỏi bãi đỗ xe, lần thứ hai trở nơi mà bọn họ vừa rời đi cách đây mười lăm phút-khoa phụ sản.

“Mệt nhọc quá độ, dinh dưỡng không đầy đủ cùng cảm xúc bị kích động, đối với phụ nữ có thai không phải là chuyện tốt, cần phải chú ý.”

Lời nói của bác sỹ làm cho Niếp Huân nghĩ muốn đem mình đánh chết. anh làm sao có thể ngay cả kiến thức cơ bản này cũng không biết chứ? Vậy mà lúc nãy còn cố tình dùng lời nói kích động cô, bức cô thừa nhận yêu anh thật lòng. Anh thật sự là đồ ngu ngốc chết tiệt!

Nhìn khuôn mặt cô trắng bệch không một chút máu nằm trên giường, cánh tay còn cắm ống truyền nước biển, vẻ mặt anh tràn ngập hối hận ảo não cùng đau lòng không thôi.

Nếu cô hoàn toàn không biết chuyện bản thân mình mang thai, thì làm sao có thể sẽ vì nôn nghén mà gầy yếu chứ? Anh thật sự là một kẻ ngu ngốc mà, đại ngu ngốc chết tiệt! mà cô còn là tiểu ngu ngốc, thế nhưng anh đối với cô lại là yêu thương trân quý vô cùng, nghĩ đến chuyện cô có rời khỏi anh, thật sự là một tiểu ngu ngốc mà.

Nhưng anh yêu tiểu ngu ngốc này…….

7 thoughts on “[LCTTM] – Chương 8.3

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s