[LCTTM] – Chương 8.2

 

 Lão công thật thông minh

Tác giả : Kim Huyên

Edit: Bò sữa

Beta: Bee


Cảnh sắc ở ngoài cửa sổ xe lửa không ngừng lướt qua đằng sau, Đài Bắc cũng sắp đến, trời ngoài cửa sổ cũng đã tối, xe lửa chạy dần vào ga tàu điện ngầm, mất bao lâu mới đến chỗ thành thị của anh. Cô chỉ cần nhìn thấy anh một cái, chỉ cần nhìn trộm anh một cái là đủ rồi.

Ra khỏi nhà ga Đài Bắc ngồi trên taxi, Hà Xảo Tình đi vào đại sảnh bên ngoài công ty anh, lẳng lặng đứng đằng sau cây cột chờ đợi anh xuất hiện.

Theo anh đến công ty mấy ngày liền, cô biết anh có thói quen, hiểu rõ khoảng ba, bốn giờ chiều, anh sẽ vô tình nghĩ đến một thú hưởng thụ một chút trà chiều, uống cà phê, ăn bánh ngọt, không những thế còn mua về cho đồng nghiệp ăn, nhưng điều kỳ lạ là cho dù ngày nào anh cũng ăn như thế nhưng không bị mập, mà người khác thì thắt lưng thô, chính là bụng phệ.

Nhớ tới khuôn mặt biểu tình hâm mộ của đám đồng nghiệp cấp dưới , Hà Xảo Tình nhịn không được nở nụ cười, đang tươi cười lại tràn ngập đau thương. Cô thật sự nhớ anh.

“Tiểu Tình muội muội?”

Thính lình có tiếng gọi dọa cô một cú sốc giật mình, nhanh chóng quay đầu chỉ thấy vẻ mặt kinh hỉ của Từ Á Phu bước đi về phía cô.

“Em trở về lúc nào vậy, như thế nào đúng ở chỗ này lâu chưa? Đi, chúng ta đi lên phía trước.” hắn đối cô mỉm cười, tự nhiên mà ôm bả vai cô đem cô đi đến trước cửa lớn.

“Chờ một chút, Á Phu.” Cô dừng lại cước bộ quát hắn ngừng lại.

“Làm sao vậy?” Từ Á Phu biểu tình mạc danh kỳ diệu nhìn cô hỏi.

“Vừa rồi anh nói câu nói đó là có ý tứ gì?” vẻ mặt Hà Xảo Tình có chút kích động.

“Cái gì? Câu nói nào?”

“Chính là hỏi em trở về lúc nào, đây là ý tứ gì?”

“Không phải lần này em trở về Tân Trúc sao?” Từ Á Phu hỏi.

“Anh làm sao biết em trở về Tân Trúc?”

“Đương nhiên là tổng giám đốc nói nha, chẳng lẽ là Joe nói, em lại không có nói cho hắn biết.” hắn mỉm cười nói.

Hà Xảo Tình đột nhiên quên mất chính mình muốn nói gì, cô ngây ra như phỗng nhìn hắn, đầu óc trống rỗng.

Niếp Huân nói? Rốt cuộc anh cùng Á Phu nói cái gì, nói cô mất tích là do đi Tân Trúc sao? Trừ lần đó ra, anh còn nói cái gì, vẫn là cái gì chưa nói? Như vậy lúc anh nói cho Á Phu biết có biểu tình như thế nào? Nguyện ý tha thứ cho cô, nhận cô—lại một lần nữa nhận cô có phải hay không?

“Đừng đứng chỗ này nói chuyện nữa, chúng ta lên lầu tán gẫu.” Từ Á Phu lại vòng trụ bả vai cô, đem cô hướng cửa lớn tầng một đi vào.

“Chờ một chút, Á Phu/” tâm lý cô còn chưa chuẩn bị tốt, vội vàng kêu lên.

“Hôm nay em giống như có điểm kỳ quái nha, làm sao vậy, Tiểu Tình muội muội?” rốt cục hắn cũng phát hiện điểm không thích hợp của cô, nhíu mày hỏi lại cô.

“Em…” Hà Xảo Tình muốn nói lại thôi, không biết nên nói như thế nào. “Niếp Huân anh ý ở trên lầu sao?” cô nhẹ giọng hỏi.

“Uh, không phải em đến tìm hắn sao?”

Cô gật đầu lại lắc đầu, hé ra khuôn mặt đau thương, làm cho Từ Á Phu chân mày càng nhíu chặt thêm.

“Hai người bọn em trận này sẽ không phải là cãi nhau đi? Cho nên tổng giám đốc mới có thể âm dương quái khí, so với hồi trước trở nên khó thân cận?” nếu hoài nghi là đúng sự thật, cái này có thể giải thích phản ứng vừa rồi của Tiểu Tình muội muội.

“Anh ấy trở nên ấm dương quái khi như thế nào?” Hà Xảo Tình nhịn không được thanh âm cao vút hỏi.

“Hai người thật sự cãi nhau?”

“Không có.”

Câu trả lời thình lình làm cho Từ Á Phu đột nhiên kinh ngạc sửng sốt xoay người quay đầu một chút, mà Hà Xảo Tình cả người cương trực, cả người liên tục động cũng không dám động một chút.

“tổng giám đốc? anh không phải đang ở trên tầng sao?” cô nghe thấy Á Phu kinh ngạc hỏi anh.

“Tôi xuống dưới mua đồ uống.” cô nghe thấy anh trả lời.

“ Anh muốn uống cà phê tôi đã mua giúp anh nha, không phải anh muốn uống cà phê sao?” tầm mắt Từ Á Phu dời xuống thứ trên tay hắn.

“Có lẽ do giác quan thứ sáu nói cho tôi biết cô ấy sẽ đến tìm tôi, đột nhiên muốn uống trà sữa.” Niếp Huân vừa nói vừa đưa túi đồ trên tay có trà sữa cho hắn xem.

“Nha nha, nguyên lai là long có linh tê (linh cảm) nha. Xem ra hai người thật sự là tâm đầu ý hợp đi?” Từ Á Phu bừng tỉnh đại ngộ gật đầu. “đây, anh muốn cà phê cho anh, tôi không  làm bóng đèn đi lên lầu trước, không quấy rầy mấy người.” hắn cầm túi có tách cà phê đưa cho lão bản, xoay người bước đi.

“Á Phu.” Niếp Huân bỗng nhiên gọi hắn lại.

Hắn quay đầu  nhìn anh.

“Tôi không vào công ty, có chuyện gì cậu giúp tôi giải quyết.”

“Ok.” Từ Á Phu gật đầu, sau đó đối cô mỉm cười vẫy tay: “đã xong, Tiểu Tình muội muội.” nói xong lập tức xoay người rởi đi.

Hắn vừa đi khỏi, bốn phía nhất thời lâm vào không khí trầm uất, làm cho Hà Xảo Tình không tự chủ được có cảm giác khó thở.

Cô không dám quay đầu đối mặt anh, cũng không biết nên mở miệng  nói cái gì đo, thậm chí ngay cả khí lực để chạy trốn cũng đều không có. Cô không biết vì sao hiện tại chính mình nên ;àm cái gì bây giờ, cũng không biết vì sao anh nói với Á Phu xong liền trầm mặc không nói gì nữa. nếu anh không để ý đến cô, có thể cùng Á Phu đi nha, vì sao còn ở lại rồi không nói cái gì?”

Hà Xảo Tình ngươi có quyền gì mà oán giận? người rời đi phải là ngươi, có lỗi, người nên cúi đầu tự nhiên cũng nên là ngươi, chẳng lẽ ngươi còn muốn người ta đến lấy lòng ngươi sao?

Cắn cắn đôi môi cánh hoa, cô áp chế cảm giác làm cô hít thở không thông khẩn trương cùng bất an, cố lấy dũng khí xoay người đối mặt anh.

“Hi” cô dùng mỉm cười để che dấu bất an.

Khuôn mặt Niếp Huân không chút thay đổi, trầm mặc nhìn cô không có lên tiếng trả lời.

“Anh có khoẻ không?” cô miến cưỡng bắt chính mình mở miệng cười lại lần nữa.

Anh vẫn trầm mặc nhìn cô trong chốc lát, rốt cuộc thong thả hơn là lạnh lùng trả lời

“Tốt lắm.”

Hà Xảo Tình nghe nói như thế, vẻ ngoài kiên cường bắt đầu bong ra từng mảng, tươi cười cũng trở nên cương cứng trên mặt cô. Tốt lắm? ý tứ của anh là anh đã rất thích cuộc sống khi chưa hề có cô trong cuộc sống sinh hoạt bên cạnh anh có đúng hay không?

Tốt lắm. không có cô bên cạnh anh, anh cũng có thể sống rất tốt, một chút cũng không thể chịu được quãng thời gian hai người yêu nhau, hạnh phúc đã từng mất đi thì không thể tìm lại được sao?

“ Em cũng an tâm.” Cô miễn cưỡng nói ra mỉm cười một chút, sau đó xoay người rời đi.

Niếp Huân ngây ngốc sửng sốt một chút, không nghĩ tới cô sẽ nói đi là đi, thân thủ vội vàng đem cô kéo lại.

“Em muốn đi đâu?” anh lớn tiếng quát hỏi.

Cô chỉ cúi đầu không nói.

“Hà Xảo Tình.” Sự trầm mặc của cô làm anh không nhịn được cắn răng gầm nhẹ một tiếng, dùng sức nắm chặt lấy cánh tay cô bức cô ngẩng đầu lên nhìn anh. Chính là cô vừa nhấc đâu, anh liền ngây dại, bởi vì cô đang khóc, khóc không tiếng động, nước mắt một giọt một giỏi không ngừng theo hốc mắt của cô rơi xuống, nước mắt rơi như mưa.

5 thoughts on “[LCTTM] – Chương 8.2

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s