[LCTTM] – Chương 8.1

Chương 8.1:

 Edit: Bò sữa

Beta: Bee

“Hôn lễ…hủy bỏ?”

“Đúng rồi, cái này thật sự tốt quá đúng hay không, chị tư? Thật tốt quá!”

Tuy rằng bị em gái nhỏ kéo vào trong  một phòng vừa nhảy vừa hoan hô kêu lên, đến mức đầu cô dường như lâm vào hôn mê, nhưng Hà Xảo Tình vẫn như cũ có cảm giác giống như chính mình đang mơ.

“Đây có phải là sự thật không?” cô lo lắng hỏi, trên mặt lộ vẻ mờ mịt, biểu tình khó có thể tin được.

“Là thật.”

Hà Xảo Ngọc đột nhiên dừng lại cước bộ, vẻ mặt hưng phấn đối với cô dùng sức gật đầu.

“Thực đúng là làm người ta khó tin được đúng không? Lúc em nghe được tin này cũng phản ứng y như chị vậy. Nhưng mà chị Di Linh nói, điện thoại là chị ý nhận, chị tuyệt đối sẽ không có nghe lầm, đối phương đã gọi điện đến lấy lại sính lễ. này thực sự là quá tốt, đúng hay không? Cho dù chúng ta chạy, chị năm cũng không cần phải gả đi, ha ha…”

Sau nghe xong câu trả lời của em cô,  Hà Xảo Tình vẫn có cảm giác mình đang lạc giữa một đám mây sương mù.

Sự tình làm sao có thể đột nhiên phát sinh như vậy? Ngày hôm qua, sau khi Hà Hoài Phú bị cảnh sát bắt đi, bác gái bởi vì không chịu nổi lời thỉnh cầu của Di Linh, bèn gọi điện thoại để dò xét ý định của đối phương bên kia có muốn hủy bỏ hoặc trì hoãn lại đám cưới, không nghĩ tới đối phương bên kia không hề lưu tâm đến kế hoạch đang được tiến hành như dự tính, vì sự tình gì sau đó một ngày liền đột nhiên thay đổi quyết định, rốt cuộc toàn bộ chuyện gì đã xảy ra?

“Xảo Ngọc, em xác định đây là sự thật đi? Di Linh có thể nhận được điện thoại của người khác gọi trêu đùa hay không?” cô còn thật sự hỏi.

“Yên tâm, mẹ đã gọi điện xác nhận lại.” Hà Xảo Ngọc còn lộ ra biểu tình an toàn: “Mẹ nguyên bản còn chưa tin, sau mới xác nhận đó là sự thật.”

“Nhưng mà vì sao?”

“Hả?”

“Ngày hôm qua thái độ bọn họ rõ ràng cường ngạnh như vậy, vì sao mới cách một ngày mà thôi, đã thay đổi một trăm tám mươi độ như vậy?” Hà Xảo Tình nhíu chặt mày.

“Ai biết thần kinh bọn họ có vấn đề gì a? Hơn nữa trọng điểm không phải vì sao bọn họ lại thay đổi quyết định, mà là ông nội rốt cuộc cũng không có lý do bắt buộc một người trong số chúng ta phải gả cho lão nhân kia!”

Hà Xảo Ngọc lớn tiếng nói, nói xong hai tay còn chống ở thắt lưng, đắc ý ngửa mặt lên trời cười dài vài tiếng.

Cô không có cách nào lạc quan giống như em gái vậy, cũng không có biện pháp đem sự tình trở nên đơn giản như vậy, ngay từ đầu hôn lế này không đơn giản, Hà gia vì trả nợ mới gả con gái, hiện tại hôn lế không diễn ra, như vậy trả kiểu gì? Khoản nợ sẽ lại phải làm như thế nào? Phía bên nhà đó  tuyệt đối không có khả năng bỏ qua một cơ hội như vậy,bọn họ tính đối phó với Hà gia như thế nào chứ?

Trừ lần đó ra, mặt khác cô còn lo lắng chuyện khác, đó chính là khi Hà Hoài Phú bị cảnh sát tịch thu ma túy không biết từ đâu ra kia, vài thứ kia hắn giá trị không ít tiền, hắn hẳn không có khả năng có tiền đi buôn ma túy kiếm lời. hay nói cách khác, hiện tại Hà gia sở dĩ muốn đối mặt  không chỉ có món nợ đó, mà còn khoản nợ đáng sợ hơn.

Nếu thật sự Hà Hoài Phú là thiếu nợ kẻ buôn ma túy, khiến cho Hà gia bọn họ phải là kẻ chịu nợ thay, thật là làm sao bây giờ? Những người đó phải dùng phương pháp nào để đối phó với bọn chúng đây?

Cô đột nhiên cảm thấy mệt mỏi, mệt mỏi quá.

Liên tục qua một tuần bình an vô sự, vốn Hà Xảo Tình luôn nơm nớp lo sợ dần dần được thả lỏng, đến mức càng lúc càng mờ mịt, nhàm chán, sau đó bắt đầu không tự chủ được mà trở nên ngốc nghếch, bắt đầu không thể kiềm chế được mà suy nghĩ miên man, bắt đầu càng lúc càng thương tâm, khổ sở.

Cô đã rời khỏi Niếp Huân hai tuần lễ, vì sao anh chưa hề tìm đến cô?

Là vì lúc trước cô không nói địa chỉ ở Tân Trúc, cho  nên mới không tìm thấy nơi này sao?

Anh có thể đến công ty mà cô đã làm để hỏi qua nha! Tuy rằng nói cô cũng không muốn thôi việc khỏi vị trí công tác khác, nhưng mà anh đã gặp qua tổng giám đốc, tổng giám đốc cũng gặp qua anh, đưa qua danh thiếp, nếu có nghĩ qua muốn tra địa chỉ hộ tịch của cô cùng số điện thoại, tổng giám đốc không hẳn cũng không giúp anh việc này mới đúng nha, vì sao đã qua hai tuần lễ, ngay cả điện thoại cũng không thấy anh gọi tới nhà tìm cô?

Vì sao?

Kỳ thật cô cũng biết đáp án.

Bởi vì chính cô không biết phân biệt, bất cáo nhị biệt, biết rõ anh có năng lực giúp cô, biết rõ anh nhất định sẽ giúp cô, biết rõ anh yêu cô, biết rõ anh có thể vì cô mà trả giá hết tất cả, kết quả cô vẫn lại lựa chọn rời khỏi anh.

Đặt mình trong hoàn cảnh người khác, nếu đổi lại, cô là anh, cô còn có thể lấy khuôn mặt này đi làm dâu nhà người ta sao?

Mọi người đều có lòng tự trọng, giống như anh gây dựng sự nghiệp từ hai bàn tay trắng, người đàn ông có năng lực tuyệt vời, nhất định so với người bình thường càng tuyệt vời, cho nên anh sẽ không tìm đến cô, về sau lại càng không để ý đến cô.

Kết thúc, cô lựa chọn thời điểm không từ mà biệt rời khỏi anh, nên biết hai người tình duyên đã tận, đời này kiếp này khó có thể nối tiếp tình duyên kiếp trước, mà đây cũng không phải là hy vọng của cô không phải sao? Vì sao đến bây giờ, cô mới thấy hối hận?

Khinh thường?

Cô có tư cách hối hận sao? Nếu thời gian có thể quay trở lại, cô có thể tiếp tục ở lại bên người Niếp Huân, cũng anh kết hôn, vì anh mà sinh một đứa con, sau đó cùng nhau hạnh phúc cả đời? cô có thể chứ?

Trừ phi Hà Hoài Phú ở trong nhà tù cả đời; trừ phi sau khi ra tù Hà Hoài Phú biết sai quay đầu trở thành một người đàn ông đường đường chính chính; trừ khi trưởng bối Hà gia thông suốt hiểu ra được bằng lòng lập lại trật tự, còn có chính cô lãnh huyết vô tình không hề quan tâm đến chuyện của Hà gia nữa mới được, nhưng có khả năng sao?

Chuyện này căn bản không có khả năng, không cần tưởng tượng, cho nên coi như hết, quên đi?

Chính là nói đơn giản như vậy, thật sự làm được, quên được sao?

Thanh âm anh, diện mạo anh, bộ dạng khi anh làm việc, nét mặt vui cười khi anh thả lỏng trêu đùa cô.

Hô hấp anh, hương vị anh, cảm giác khi hai tay anh ôm cô, khi thân mình nặng trịch đặt trên người cô cúi đầu hôn môi nồng nhiệt…

Bọn họ ở chung đã bốn mươi sáu ngày, mỗi một ngày, mỗi một giây đều tràn ngập những hoài niệm, tựa như mỗi một ngày rời khỏi anh, giống như mỗi một giây đều tràn ngập những tưởng niệm, cái này cô như thế nào mới có thể quên được, như thế nào mới có thể nói quên liền quên?

Rất nhớ anh, cô thật sự nhất nhớ Niếp Huân.

Nguyên lai vốn tưởng rằng đau lòng lâu sẽ chết lặng, chết lặng lâu sẽ không còn cảm giác nữa, nhưng vì sao cô vẫn đau như vậy? đau quá, đau quá.

P/s: Bây giờ là cuối kì của Bee nên các môn đều kiểm tra nên hơi bận!!! Nhưng Bò và Bee đã edit xong lão công chỉ chờ Bee beta và làm ebook thôi nên chắc trong vài ngày nữa ebook sẽ đến tay mọi người!!! Xin lỗi vì sự chậm trễ nha!!!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s