[NHCE] – Chương 3.2

Chương 3.2

Edit: Tuyết Liên

Beta: Bee

bloghappybee.wordpress.com

Nàng đi đến chiếc tủ lạnh.  Tuy là nói nấu cơm,nhưng Lệ Đại Công mua nhiều đồ ăn , luôn là đồ mới, tươi tốt, có rau, dưa, thịt bò. Nàng quyết định sẽ nấu. (thê thảm rồi)

Đang vo gạo thì chồng nàng gọi có điện thoại. Tay ướt, nàng lau lau

–          Alo

–          Phượng Đình là ta

–          A.Tiểu Quyên thật xin lỗi,ta đã vẽ xong rồi, đồ kia buổi chiều ta định chuyển qua,

về phần quang điệp mai ta sẽ chuyển tới tạp chí.

–          Cái kia được rồi, đừng chuyển bức vẽ đến vội.

–          Sao? Đồ có vấn đề hả? Vừa nghe điện,tay vừa kiên trì hái trên thớt gỗ

Lấy chồng được thời gian, nhàn rỗi, nàng quay lại nghề họa, cũng là nhàn cư vi bất tiện.Bên kia đầu dây, tiếng Tiểu Quyên vẫn truyền đến:

–          Đồ kia không có vấn đề gì cả,mà là lão bản hi vọng ngươi có tể vẽ thêm 2 chương

nữa, tư liệu ta truyền qua mạng, ngươi chỉ việc nhận

–          Ok, không thành vấn đề.

Phượng Đình ngay lập tức đáp ứng

–          Còn nữa, công ty sản xuất đồ uống cho trẻ em muốn ngươi vẽ nhãn được chứ?

–          Đồ uống cho trẻ em?

–          Đúng vậy, ta nghĩ ngươi là thục nữ, chắc sẽ am hiểu vấn đề này. Mỗi loại trà đều

có tác dụng riêng đối với trẻ con. Ông chủ nói lấy ngươi làm đại biểu chắc việc hợp tác sẽ thuận lợi.

Tiểu Quyên nói 1 thôi một hồi với vẻ cực kì hưng phấn

Như thế này có khác nào cơ hội từ trên trời rơi xuống đầu nàng, Phượng Đình nghe xong 2 mắt trợn lên, quên là trong tay mình đang cầm con dao thái. Thật là cơ hội nghìn  năm có 1!Truyền thông quảng cáo, lợi nhuận cao, tác phẩm của nàng nhất định sẽ được khẳng định, chỉ trong chớp mắt khắp ngõ nhỏ, ngóc ngách sẽ biết, sẽ nổi tiếng…

Sau khi xoay vòng khiêu vũ trong trạng thái hưng phấn, vận may. Nhưng trấn tình nửa vòng lại thấy

–          Vì sao lại là ta?

Nàng hỏi với ánh mắt hồ nghi.Mặc dù nàng vẽ tranh minh họa vài năm nay cũng có chút tiếng tăm.Nhưng đây là 1 dự án của công ty có tiếng.

Tiểu Quyên chần chừ chút, lúc sau mới ấp úng trả lời

–          Đương nhiên là vì…là vì họ thích phong cách vẽ của ngươi

Nghe khẩu khí của biên tập lúng túng,Phượng Đình trong lòng đều biết

–          Vì ta là vợ của Lệ Đại Công?

–          Cùng không hẳn như vậy…Cũng không quan hệ, dù sao Lệ Đại Công cũng chỉ là danh nhân, báo chí tuyên truyền ca ngợi. Nhưng chẳng phải hắn vì tạp chí mà chú ý ngươi. Nhưng nếu phong cách vẽ của ngươi không đẹp thì họ đâu tìm.

Phượng Đình bĩu môi, nhưng Tiểu Quyên nói cũng có phần đúng. Dù hắn là ai nhưng nếu nàng thực sự không có năng lực thì họ cùng không tìm tới, dù sao cũng là 1 món tiền lớn

Chính là nàng không nghĩ tới có ngày tạp chí này lại là giúp mình đánh bóng tên tuổi. Bên kia đầu dây, Tiểu Quyên lo lắng, lại không dám thúc giục, cẩn thận hỏi :

–          Phượng Đình ý người thế nào?

–          Hảo, ta chấp nhận.Cô phặt phát nhát dao bổ củ tỏi làm đôi (chắc hưng phấn quá)

–          Thật tốt, vậy ta lập tức đi báo cho lão bản.

Tiểu Quyên do quá ư hưng phấn đã quên cả tạm biệt bay đi báo cáo ngay

Phượng Đình thấy máy tự dưng bị ngắt, công việc ở bếp vẫn ngay trước mắt, lại bắt tay làm tiếp, do không tập trung rau dưa cho lung tung , dầu thì đổ hơi nhiều. Ôm tâm trạng phấn khơi, dọn ra bàn thức ăn thơm ngào ngạt, tự dưng tháy tiếng tivi ngòai phòng khách được chỉnh to âm lượng. Đi tới cửa phòng bếp, nhìn thấy mặt 2 nam nhân xanh mét, trừng mắt nhìn màn hình, phóng viên đang thông báo tin tức.

Trải qua thời gian phối hợp điều tra cảnh sát quyết định chuyển công tước sang Mĩ thẩm vấn.

John – Địch Mã Tư, tên hiệu Công tước, tháng trước đội đặc nhiệm Phi Ưng bắt được, được giao cho FBI về mĩ thẩm vấn

Trên ghế 2 nam nhân, mặt càng khó coi, nhìn tivi trừng mắt như muốn đập tan nó tới nơi.

–          Tên cáo già…

Giang Chấn vẻ mặt tối tăm, dù sớm biết thủ trưởng sẽ giao công tước đi. Nhưng tin tức trước mắt làm hắn không tránh  khỏi nóng mắt. Công tước tuy là tội phạm quốc tế, nhưng là họ bắt được về tình và lí nếu thẩm vấn phải ưu tiên thẩm vấn ở Đài Loan trước đã chứ!

–          Shit!

Phượng Đình đứng cạnh cửa  phòng bếp, kinh ngạc nhìn Lệ Đại Công. Từ khi kết hôn đến nay lần đầu thấy chồng chửi thề, cơ hồ chàng phải tức giận vô cùng mới thế. Nàng nhíu mày, sau khi đợi tin tức qua, mới đi ra.

–          Hello, có thể ăn cơm được chưa?

Nàng mở miệng tiếp dón

–          Ta đã chuẩn bị cơm xong xuôi, 2 người ăn cơm đi.

Hai nam nhân nghe vậy,tắt tivi, chậm rãi tiến tới bàn ăn ngồi xuống. Nàng không quên sắm vai hiền thê, còn xới cơm cho họ, gật gù cổ vũ tài nghệ của mình. Chính là không như nàng mong đợi, một sự trầm mặc đang diễn ra. Trên bàn cơm im ắng,chỉ có tiếng bá đũa va chạm nhau, 2 nam nhân không nói 1 tiếng nào cứ thế ăn, sắc mặt lạnh lùng rất khó coi. Có vẻ như họ không nói lên được khẩu vị???. Nàng tức giận hỏi :

– Lệ Đại Công, anh đau bụng ?

Lệ Đại Công sửng sốt :

– Không có!

–          Có phải đồ ăn rất khó ăn?

–          Làm sao có thể!

Hắn nhíu mày, vẻ khó hiểu

–          Vậy sao sắc mặt anh khó coi như ăn phải thạch tín vậy?

Nàng cầm chiếc đũa trên tay chọc chọc. Hai nam nhân đưa mắt nhìn nhau, trao đổi gì đó. Lệ Đại Công cũng không giải thích, chỉ nói câu :

-không có việc gì!!!.

Rồi lại cúi đầu ăn

– Hai người …???

Phượng Đình nổi nóng

Nàng gắp đũa thức ăn thực to cho vào miệng, trong lòng đang tính toán. Thôi bỏ đi, dù sao đang có người ngoài ở đây không tính toán với hắn. Hắn là chồng nàng, không lo ko có thời gian ở 1 chỗ, sẽ có lúc hắn phải nói ra…

Không  khí nặng nề buổi tối chấm dứt, nàng biết chồng sẽ cùng ngồi với Giang Chấn bàn chuyện nên chủ động dọn dẹp, sau đó lên lầu tắm. Rồi nàng vào phòng ngủ bôi kem dưỡng da, lúc đó mới thấy âm thanh Giang Chấn đi xe về. Lúc sau Lệ Đại Công mới tiến lên phòng, lẳng lặng cầm quần áo đi tắm. Lúc lâu sau hắn thay áo ngủ, tóc còn ướt tiêu sái bước ra, yên lặng ngồi 1 chỗ sấy tóc. Nàng 1 bên bôi kem dương, bên quan sát hành động của chồng, tự dưng thấy hắn điềm đạm, lại thấy bất an.

Ở lâu với hắn nàng cũng hiểu tính cách của hắn. Tuy hắn bên ngoài nam nhân mạnh mẽ nhưng hắn là người tính cách ôn nhu, cá tính tốt, và tài nghệ nấu ăn cũng ngon. Hắn thích nằm ngủ bên phải, thích uống bia, có thời gian nghỉ là mang Nặc Nặc đi dạo. Có lúc cùng nàng đi bách hóa sắm đồ, hắn rất yêu thương nàng

Là người có trách nhiệm trong công việc, tỷ như bây giờ Lệ Đại Công nhíu mày suy tư, mặt không vui, nhìn thật khổ sở.Nàng quyết định mang lọ nước thảo y mát xa đến

–          Anh cởi áo ra!

Nàng đi đến bên giường, người cúi xuống, những sợi tóc rủ xống bị dây thun buộc vào vô tình lộ ra bờ vai trắng nõn

Nam nhân nằm trên giường nghe lời nàng nói lấy làm giật mình ngẩng đầu lên nhìn thấy cảnh xuân mê người vậy, nháy mắt đã đem đống văn kiện bỏ xuống, lập tức đến bên cạnh  vợ hiền.Con ngươi đen nhìn nàng chăm chú, lửa tình đang cháy, hắn nghĩ là nàng có ý  muốn…

–          Đừng nghĩ sai lệch.

Nàng trừng mắt cảnh cáo.

– Em chỉ muốn giúp anh mát xa

Lệ Đại Công cười khẽ 1 tiếng, tuân lệnh lão bà chỉ thị.Namnhân cường tráng kia, không thể không như miếng sô cô la hấp dẫn khiến ta muốn cắn thử 1 cái.

Kì thật, nàng từng cắn qua. Mỗi khi bị sự triên miên là nàng nóng chảy, nàng đã cắn vai chồng, ngay cả khi đạt đến cao trào hắn vận động mạnh mẽ…A…nàng đang nghĩ gì vậy, không được quên “chính sự”, không thể bị sắc dụ mà quên. Phượng Đình vỗ vỗ hai má, chấn tĩnh lại tinh thần cho đến khi hết mặt đỏ mặc áo lại ngã vào vai chồng, được vòng tay ấm áp ôm lấy. Quả nhiên, Lệ Đại Công phiền não công việc, áp lực là cho toàn thân hắn cứng nhắc, trên người khối cơ bắp cuộn chặt.

–          Có hay không muốn em dùng lực mạnh hơn

Lệ Đại Công hừ 1 tiếng, kẽ gật đầu, mặt vẫn nhăn nhó. Nàng hít 1 hơi thật sâu, tay dùng thêm sức không khiến nàng toát mồ hôi, lúc sau khối cơ bắp mới thả lỏng. Thấy hắn cau mày, Phượng Đình khẽ hỏi:

–          Đại Công?

–          Ừ!

–          Cái kia, tin tức đó có phải là người anh bắt hôm chúng ta kết hôn?

–          Ân.

Đôi lông mày lại  nhíu lên.

–          Hắn được FBI giải đi khiến anh cảm thấy mất hứng?

–          Ai?

Lệ Đại Công mở to mắt. Phượng Đình tiếp tục dùng tinh thần học hỏi của mình truy vấn :

-Vì sao?

Con ngươi hắn đen lại, khẽ hừ 1 tiếng, lầm bầm 1 câu

–          Anh muốn nói gì vậy?

–          Vì sao em muốn biết?

–          Đương nhiên là vì…Anh là chồng của em

Đáp án này ngoài dự kiến

–          Em muốn biết chuyện này vì anh là chồng của em?

–          Đúng vậy, chuyện làm anh phiền lòng dĩ nhiên em muốn biết.

Nàng trả lời con ngươi thẳng tắp nhìn hắn

Nhìn ánh mắt nàng lộ rõ vẻ quan tâm, sự lo lắng. Hắn mỉm cười, tâm tình tốt hơn nhiều

–          Em muốn biết điều gì?

–          FBI mang hắn đi không phải chuyện tốt sao, vì sao anh lại lo lắng?

–          Nhưng người là do bọn ta bắt, muốn điều tra phải bọn ta trước chứ.

Hắn dựa đầu vào chiếc gối tựa ở đầu giường dáng vẻ lão bà khi truy vấn hắn và cứ đánh yêu lúc này làm cổ áo bị hạ thấp xuống, lộ ra..

Phượng Đình không biết ánh mắt của chồng đang chăm chú…, nhưng với câu trả lời của hắn khiến nàng ngạc nhiên, ánh mắt kinh ngạc.

–          Hả? Chẳng phải các anh đã bắt người đó được 1 tháng rồi sao, trong 1 tháng lại

chưa thẩm vấn hắn ?

–          Công tước sa lưới, FBI lập tức đánh hơi, yêu cầu cấp trên chúng ta không cho phép thẩm vấn

–          Vì sao?

–          Vì công tước là tay buôn bán tầm cỡ quốc tế FBI sợ hăn sẽ tiết lộ những bí mật lớn.

–          Cơ mật ?

–          Có thể hắn nắm giữ nhiều cơ mật của các tổ chức, và buôn bán vũ khí cho nên FBI hay CIA trong hai cơ quan này có người tiếp tay cho hắn, nên FBI muốn điều tra nội gián…

Phượng Đình mơ hồ hiểu, nghe nhưng sự việc này ánh mắt bắt đầu trùng xuống, không còn nghe thấy chồng đang nói cái gì. Hắn nói 1 lèo thấy mắt nàng biểu tình

–          Có hay không chuyện này  rất nhàm chán?

–          Ừm , đúng vậy!

Nàng gật gà gật gù có chút xấu hổ,

–          Mấy danh từ này quả là khó hiểu

–          Khó hiểu em nhưng vẫn nghe

Thấy vẻ mặt ngốc đáng yêu, thành thưc, khẽ cười

–          Ai cho phép anh cười vợ hả?

Mặt nàng ửng đỏ, tay đập đập vào ngực chồng trừng phạt vì dám giễu cợt nàng. Chính là bàn tay bé nhỏ này vừa đánh cổ tay đã bị cầm lấy, kéo nàng lại trong lòng, tức khắc nàng đã bị khống chế.

–          Anh…

Nàng hô nhỏ 1 tiếng, rồi tình thế xoay chuyển, thân thể nàng đã bị Lệ Đại Công đặt trên giường

–          Anh.. anh làm gì vậy…

Mặt nàng ửng hồng, giãy dụa.

–          Chúng ta tán gẫu chút nhỉ.

Tiếng cười khàn nhẹ, thân thể cao lớn đè nặng nàng, nhưng lại không làm đau nàng mà chỉ khống chế động tác của nàng.

–          Tán gẫu cái gì?

Nàng nhìn lên khuôn mặt anh tú quen thuộc, tim thì loạn nhịp vô cùng. Hắn dựa vào bên tai nàng, lần này không phải mấy từ tiếng anh viết tắt, mà là thủ thỉ chuyện vợ chồng, lập tức làm nàng nóng như hỏa thiêu, nàng đỏ mặt giãy dụa.

–          Anh …

Lời nói chưa thoát ra môi đã bị bao vây, đem từng câu từng chữ của nàng nuốt trọn, nàng không thể phản kháng vì hắn rất mãnh liệt, thân thể quen thuộc của vợ bị hắn từng tấc, từng tấc đọat lấy, dụ dỗ nàng… Chốc lát Phượng Đình đã đầu hàng, thân thể tùy hắn chế ngự…

4 thoughts on “[NHCE] – Chương 3.2

  1. Pingback: Người hùng của em – Điển Tâm « Tuyết Liên Tiên Tử

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s