Hoả bạo hủ nữ – chương 9.1

Sáng sớm, đồng hồ báo thức Hướng Chủ Ân như trước đang đánh cờ vớiChucông hoàn toàn không có ý thức phải dậy nhưng mà ở ngoài lại có người liên tục ấn chuông cửa, thậm chí phá cửa để vào.

Cuối cùng nàng bị thanh âm đánh thức, mệt mỏi mở mắt ra, trừng mắt nơi vừa xa lạ lại quen thuộc.

“Ngươi tiếp tục ngủ, ta đi nhìn xem rốt cuộc là ai ở đây đập phá.”

Bên cạnh truyền đến Tông Đình Tú sơ tỉnh giọng khàn khàn, nàng không khỏi liếc ngang tìm kiếm.“Ngươi tỉnh?”

“Như vậy ầm ỹ, đâu có thể nào ngủ được?”

“…… Vì sao trước đây ta gọi ngươi rời giường ngươi mãi không tỉnh?”

“Ngươi nói đâu?” Hắn cầm cười hôn lên của nàng môi, lập tức đứng dậy.

Nàng không dám nhìn hướng hắn, chạy nhanh đừng mở mắt,“Có thể hay không là Chris?”

“Không có khả năng, tối hôm qua ta gọi là hắn đi khách sạn, không cho phép hắn ầm ỹ ta.”

“vậy thì là ai?”

“Ta đi xem, ngươi tiếp tục ngủ.” Hắn mặc quần dài vào liền mở cửa rời đi, đến trước cửa lớn, nhìn màn hình có người ngoài ý muốn xuất hiện, lập tức mở cửa.“Phát sinh chuyện gì ?”

Ngoài cửa, Vương Vũ Hoàn cùng Trương Nhược Linh vừa thấy hắn mở cửa, vội vàng cầm lấy hắn hỏi:“Chủ Ân tối hôm qua bởi vì một ít nguyên nhân không thấy, ngươi có thể hay không nghĩ biện pháp tìm nàng?”

“Hả?” Tông Đình Tú khẽ nhếch khởi mi.

“Tông tiên sinh, thực xin lỗi! Đều là bởi vì ta, Chủ Ân mới có thể bị người khác mang đi, ta biết đều là ta sai nhưng là ta thật sự tìm không thấy người giúp ta, mời ngươi giúp ta, chạy nhanh đem Chủ Ân mang về đến……” Trương Nhược Linh sớm đã khóc đến hai mắt đều đỏ bừng, vẻ mặt kích động lại mỏi mệt.

Hắn nhìn nàng đột nhiên nghe thấy phía sau có nhân nhạ kêu,“Vương đại ca, Nhược Linh? Các ngươi như thế nào đến đây?”

“Chủ Ân?” Hai người trăm miệng một lời kinh hô.

“Phát sinh chuyện gì ?” Hướng Chủ Ân khó hiểu đi tới, khẩn trương nhìn bạn tốt khóc không ngừng.“Nhược Linh, ngươi làm sao vậy? Làm sao có thể khóc thành như vậy?”

“Chủ Ân……” Nàng đột nhiên giống cái đứa nhỏ gào khóc.

“Nhược Linh?”

“Ta nghĩ ngươi đã xảy ra chuyện, điện thoại của ngươi lại đặt ở ta nơi này, ta cả đêm đi ra ngoài tìm ngươi, thẳng đến hừng đông mới chạy nhanh tìm được lão bản đại ca của ngươi, muốn gián tiếp tìm Tông tiên sinh hỗ trợ, trả lại ngươi…… Hoàn hảo ngươi ở trong này.” Trương Nhược Linh khóc một lúc, cả người như trái bong bay bị xì hơi  vô lực mà ngồi xuống.

“Thực xin lỗi, ta đã quên liên lạc cho ngươi.” Nhìn bạn tốt khóc tìm nàng, nàng rất là áy náy.

“Không quan hệ, không quan hệ…… Biết ngươi không có việc gì, ta an tâm.” Trương Nhược Linh nước mắt vẫn không ngừng rơi.

“Ta hảo lo lắng rất sợ hãi, nếu ngươi thật sự vì giúp ta mà phát sinh việc gì, ta thật sự không biết nên làm cái gì bây giờ, ta nhất định hận chính mình cả đời, vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ chính mình……”

“Đứa ngốc, không nghiêm trọng như vậy huống chi ta hiện tại không phải rất tốt sao?” Nàng cười, nước mắt cố ngăn lại.

“Đáng giận, ta mặc kệ, ta không bao giờ nữa làm loại công tác này! Ta chính mình đã chết không quan trọng, làm sao có thể ngay cả ngươi đều tha xuống nước?”

“Ai nha, ta không sao, ngươi đừng khóc, lại khóc ta sẽ đi theo ngươi cùng nhau khóc.” Hướng Chủ Ân cười nước mắt lại sắp rơi xuống, chỉ có thể dùng sức nhịn xuống trấn an nàng.

“Đáng giận, ta nhất định phải đem ảnh chụp ngày hôm qua tất cả đều đăng báo, tố giác nhân vật chính của trò chơi!” Trương Nhược Linh oán hận nói.

“Khuyên ngươi không cần, tốt nhất đưa cho ta đi dù có đăng cũng không có kết quả đâu.” Tông Đình Tú ngăn cản.

“Tông tiên sinh?” Hướng Chủ Ân giương mắt, khó hiểu nhìn về phía hắn.

Hắn chậc thanh, rất muốn thưởng nàng một viên bạo lật.“Còn Tông tiên sinh? Ngươi tối hôm qua ngủ ở ta nơi này, ôm ta ngủ một đêm, cho tới bây giờ ngươi còn gọi ta Tông tiên sinh là như thế nào? Ta muốn không cần gọi ngươi Hướng tiểu thư?”

“Ngươi, ngươi……” Nàng nhất thời vẻ mặt đỏ bừng.

Hơi quá đáng, làm sao có thể tại đây vào đầu đem nói như vậy ái muội, khiến cho mọi người đều biết?

“Ta nói sai lầm rồi? Tối hôm qua nếu không ta ở đấu giá hội thượng đem ngươi mua về thì có trời mới biết ngươi hiện tại sẽ như thế nào?”

Hắn bĩu môi hừ lạnh, lại nhìn hai người kia đã biến thành đầu gỗ ở phòng khách..“Sau này ta muốn ngươi ở đây, miễn cho ngươi lại chạy loạn.”

“Không cần nói !”

A a, không thấy được nàng đã muốn xấu hổ đến muốn chết sao?

Đem chuyện ở cuộc đấu giá giải thích rõ rang,Tông Đình Tú liền nhận những bức ảnh Trương Nhược Linh chụp được mang đi. Nhưng không lâu, Hướng Chủ Ân lại nhận được điện thoại của bệnh viện, biết được ngân hàng đến bệnh viện thúc giục trả tiền.

“Bọn họ làm sao có thể như vậy, thế nhưng đuổi tới tận bệnh viện……” Hướng Cường ở trong phòng bệnh có hai nam nhân xa lạ, người người đều mang theo sát khí, nhìn xem Hướng Chủ Ân cũng tức đến phát run.“Để cho ta tới.” Tông Đình Tú miễn cưỡng đem nàng bảo hộ ở sau người, từ trong người lấy ra một danh thiếp.“Ngày mai mang theo danh thiếp này đến công ty tìm ta, mặc kệ nợ nần bao nhiêu, ta sẽ cùng nhau giải quyết.”

“Đình Tú!” Nàng lập tức ở phía sau đưa hắn áo khoác. Hắn thực có lệ vỗ vỗ đầu nàng.“Namnhân bàn chuyện, ngươi ngoan một chút.”

Hướng Chủ Ân không khỏi bất mãn coi thành cái tiểu hài tử.

“Xem ra ngươi hẳn là có thể một lần thường thanh nợ nần.” Đi đầu nam nhân xem hoàn danh thiếp sau, nói như thế.

“Đương nhiên, hiện tại có thể mời các ngươi trước ly khai sao?”

Những người đó nhìn hắn một cái, lập tức thản nhiên rời đi.

“Chuyện này thật sự là không liên quan đến ngươi, không đạo lý muốn ngươi xử lý.” Đám người đi rồi, Hướng Chủ Ân mở miệng, nho nhỏ thanh kháng nghị.

“Ngươi đã quên ta tối hôm qua nói những gì?”  Hắn nhăn mặt lại.

“Nhưng là……”

“Tốt lắm, trước nhìn xem phụ thân ngươi có hay không bị đả kích đi.”

“Hẳn là không có, hắn còn đang ngủ.” Hướng Chủ Ân đi đến giường bệnh nhìn lão ba nửa ngủ nửa tỉnh, nhìn hắn trên người mắc ống dẫn thở, khuôn mặ trắng bệch không có sự sống trong long nàng đau nhói.

Tông Đình Tú rũ mắt xem xét Hướng Cường như trước môi trắng bệch không khỏi hơi nhíu khởi mi.“Như thế nào lão cảm thấy của hắn khí sắc tựa hồ kém, nửa điểm khởi sắc đều không có?”

“Không biết.”

Hắn trầm ngâm, gọi bác sĩ đến, hai người liền trước tiên lui ra khỏi phòng, chờ bác sĩ kiểm tra xong vấn đề.

“Xin hỏi Hướng Cường tiên sinh trước mắt tình trạng rốt cuộc như thế nào?” Gặp bác sĩ vừa bước ra ngoài Tông Đình Tú liền hỏi

“Tình trạng của hắn không tốt lắm, nên làm phẫu thuật động mạch, tình trạng so với trước không tốt hơn.” Bác sĩ chủ trì nói.

Khóe mắt nhìn thoáng qua bạn gái khuôn mặt đã tái xanh Tông Đình Tú lại hỏi:“Tuy rằng như thế, nhưng trước mắt hẳn là không có gặp nguy hiểm đi?”

“Không thành vấn đề, hắn tuy rằng sức khoẻ không tốt nhưng là coi như ổn định, chính là phải lại cùng bác sĩ khoa tim mạch hội chẩn mới có thể tìm ra biện pháp thích hợp để phẫu thuật.”

Bác sĩ vừa đi hắn lôi kéo Hướng Chủ Ân ở ngoài phòng bệnh ngồi xuống ghế.“Chủ Ân.”

“…… Ân?” Nàng cúi nghiêm mặt, cả người lạnh cả người.

“Có ta ở đây, đừng lo lắng.”

Nàng giương mắt thê hắn, cười đến có điểm miễn cưỡng.“Ân.”

“Ta sẽ trở về Mỹ giúp phụ thân ngươi tìm bác sĩ khoa tim mạch tốt nhất đến, về phía ngân hang đã có ta chống đỡ còn tiền thì ngươi không cần phải lo lắng, hảo hảo chiếu cố phụ thân là tốt rồi.” Hắn ôm nàng,  sưởi ấm cho nàng làm cho nàng biết bên cạnh còn có hắn, nàng không cần sợ hãi.

“Cám ơn ngươi…… Ta thật sự không thể tưởng tượng tình huống không có ngươi.” Nàng đem mặt đặt lên vai hắn.

“Những lời này đủ ngọt, ta thích.”

“Người ta hiện tại sẽ nói với ngươi thật sự.”

“Ta xem như là đang nói đùa sao?” Hắn bĩu môi.“Trễ một chút, ta cùng ngươi  trở về, đem phòng trả lại cho người ta.”

“…… Ngươi thật muốn ta ở tại nhà ngươi?”

“Không cần nhìn chằm chằm như vậy, trời mới biết ngươi nháy mắt lại chạy đi nơi nào?” Xem nàng ngây ngốc thất thần, hắn không nhin được cúi xuống hôn đôi môi đang hé mở của nàng.“Chỉ có cho ngươi đặt ở ta bên người ta mới có thể an tâm, còn có không cho phép kháng nghị, ai nói trước ngươi gạt ta?”

Hướng Chủ Ân lại sửng sốt một hồi, nghe xong học theo ngữ khí của hắn nói “Tông tiên sinh, ngươi muốn thay ta gánh vác tất cả?”

Tông Đình Tú nhướng mày cười.“Hướng tiểu thư, nhớ kỹ ngươi hôm nay nói qua trong lời nói, lại gạt ta một lần, ta tuyệt đối sẽ trả cho ngươi gấp bội.”

“Mặc kệ có việc gì, ta nhất định sẽ tìm ngươi thương lượng.”

“Tốt lắm, như vậy là được rồi.”

P/s: Chương 9.2 và chương 10 Lin sẽ post vào khoảng thời gian từ 11h->12h đêm nay nên mọi người nhớ đọc nha!!! 

2 thoughts on “Hoả bạo hủ nữ – chương 9.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s