Hoả bạo hủ nữ – chương 8

.

.

.

H

.

. . . ..warning 16+

Không biết có phải 16+ không nhưng cứ để cho chắc ăn

—————————————————————————-

chương 8:

Hướng Chủ Ân  trang điểm diễm lệ xuất hiện ở đại sảnh, trên đầu đèn chum thuỷ tinh làm nàng nhìn chói mắt, bốn phương tám hướng phóng tầm mắt đến cũng làm cho nàng co rúm lại mà nàng chỉ mặc mỗi chiếc váy ngắn làm tôn lên dáng mê người của nàng.

Âm thanh phát ra từ bốn phía làm nàng bắt đầu cảm thấy choáng váng đầu, âm thanh mỗi lúc một to làm sự sợ hãi của nàng tăng vọt.

“Hai mươi vạn.”

“Năm mươi vạn.”

Đêm nay…… Rốt cuộc muốn làm cái sự gì mới có thể làm cho những người này cam nguyện lấy ra này đó tiền?

“Một trăm vạn.”

“Hai trăm vạn.”

Hướng Chủ Ân miệng khô lưỡi khô đứng, muốn làm rõ ràng những người này ban đêm giải trí rốt cuộc sao lại thế này. Bất quá là tiếp khách một đêm, đâu có thể nào giá trị loại này giá?

“Năm trăm vạn!”

Phút chốc, hiện trường lặng ngắt như tờ, nhìn như bảng giá đã muốn để định.

Năm trăm vạn? Hướng Chủ Ân không khỏi kinh ngạc, trong lòng bắt đầu hoài nghi, nàng thật sự có thể toàn thân trở ra sao?

Nhược Linh mua được nhân viên công tác trong câu lạc bộ, giúp nàng tiến cử bên trong bán đấu giá, thậm chí giúp nàng quy hoạch như thế nào từ cửa sau rời khỏi nơi này.

Người nọ nói, làm bán đấu giá để đúng giờ, trước hết đem nàng tiến vào một gian phòng, đến lúc đó nàng nhất định phải nhớ rõ đường để rời đi, hơn nữa phải tranh thủ thời gian nếu không…

Nhưng là, nàng thật sự có thể vừa đi chi sao? Làm như vậy, thật sự sẽ không liên luỵ những người khác?

Làm nàng nghĩ như vậy khi, đã có người bắt đầu di chuyển theo lầu một chuyển hướng phía bên phải mở ra cửa phòng ra, đi theo hành lang tiến vào một gian phòng.

Chính là mở cửa nháy mắt, hắc ám trong phòng lập tức truyền đến một đạo trầm tang,“Tiến vào.”

Nàng trong lòng chấn động, đầu hiện ra ý niệm trong đầu muốn chạy.

Này không thể trách nàng, bởi vì người nọ nói, phòng này không có bất luận kẻ nào, dù sao chính là một gian dùng để chờ đợi phòng mà thôi.

Như thế nào hiện tại bên trong đã có người muốn nàng đi vào?

Nhưng là phía sau người đem nàng hướng bên trong đẩy, lập tức đóng cửa lại, căn bản không cho nàng cơ hội bỏ trốn.

Nàng run rẩy sau lùi lại muốn thấy rõ ràng như thế nào theo phòng này chạy ra, nhưng mà thân thủ không thấy năm ngón tay hắc ám, làm cho nàng ngay cả cửa sổ ở nơi nào đều thấy không rõ lắm.

Nghĩ đến này, nàng không khỏi cười khổ. Biết cửa sổ ở nơi nào còn có dùng sao? Nơi này là tầng cao nhất, chẳng lẽ nàng có thể đi ra ngoài?

“Không sai thôi, ngươi còn cười đi ra.” Trong bóng đêm, kia nói khàn khàn trầm tang lại lần nữa truyền đến, làm nàng tự dưng tuôn ra ác hàn.

“Ngươi……”

“Hướng Chủ Ân, ngươi rốt cuộc đem ta trở thành cái gì ?”

ngực nàng cứng lại, trong phòng đèn đuốc chợt sáng, nàng nheo mắt lại, thoáng nhìn người đang bước tới —

Chiếc xe màu đen phóng như bay, tiến vào bãi đỗ xe.

Xong xuôi đành phải, Tông Đình Tú vẻ mặt đen thui, đem nữ nhân bên cạnh vào trong thang máy mặc kệ nàng rốt cuộc có hay không cùng với cước bộ của hắn.

Ai để ý đâu? Nếu nàng đều có thể không quan tâm cảm giác của hắn, một mình tham gia bán đấu giá chính mình thì hắn cần gì phải để ý cảm giác của nàng?

Hướng Chủ Ân lảo đảo bước vào thang máy nhìn Tông Đình Tú, có rất nhiều lời muốn nói nhưng  lại không biết nên nói từ đâu.

Chính là…… Vì sao hắn xuất hiện ở nơi này? Chẳng lẽ hắn cũng là hội viên bên trong sao? Hắn cũng cùng những người đó giống nhau, ở ban đêm chơi trò chơi đáng sợ?

Cửa thang máy mở ra Tông Đình Tú lập tức dắt nàng vào trong nhà, một tay kéo nàng kéo vào phòng ngủ của hắn, lập tức tháo caravat, cởi áo sơ mi.

“…… Ngươi muốn làm gì?” Nàng kinh ngạc hỏi, không ngừng lui vào góc tường.

Hắn ngay cả xem cũng không xem nàng liếc mắt một cái.“Ngươi còn không cởi quần áo?”

“Vì sao muốn?”  Vừa rồi hắn còn bắt nàng mặc áo khoác của hắn vào.

“Ta mua ngươi không phải sao?” Đem áo sơmi hướng mặt đất ném xuống, hắn nghiêm mặt bước đi hướng nàng.

Hắn cười vẻ mặt lạnh như băng, đôi mắt nóng như lửa, đó là người xa lạ mà nàng chưa bao giờ gặp qua.

“Nguyên lai ngươi theo chân bọn họ biến thái giống nhau, thật sự mua bán nữ nhân vào ban đêm!” Hướng Chủ Ân lên án.

Không thể tưởng tượng được hắn là người như thế, nguyên tưởng rằng hắn khả năng chính là có điểm tức giận khi rời giường, miệng độc một chút, tính tình lãnh đạm một chút, không thể tưởng được liền ngay cả ham mê cũng kém như vậy kính!

“Làm cho chúng ta biến thái, không phải là ngươi loại này khẩn cấp muốn bán đứng chính mình sao?” Tông Đình Tú thanh âm thô bạo chứ không bình tĩnh như ngày thường.

“Ta không có!”

“Ngươi không có?” Hắn bĩu môi, cười tà.“Ta đây là như thế nào lại mua được ngươi?”

“Ta là bởi vì –” Nói chưa xong đã bị hắn ngăn lại.

Nụ hôn này cùng nụ hôn trước đây khác nhau rất lớn, hắn thô bạo hôn nàng như là muốn xé rách môi nàng ra cơ hồ làm cho nàng không thở được. Ngay tại này lúc này, trên người một trận cảm giác mát truyền đến, nàng mới phát hiện áo khoác trên người đã bị xe rách mà bàn tay to của hắn bắt đầu xờ loạn ngực của nnàg, vì mặc bộ đồ này nên nàng không thể mặc nội y.

“Ngươi không cần như vậy…… Ta sẽ sợ……” Nước mắt bị dọa đi ra, nàng thấp giọng minh nuốt.

Hắn không phải thích nàng sao? Vì sao muốn không nhìn ý nguyện của nàng, như vậy đối đãi nàng?

Tông Đình Tú cúi xuống nhìn mắt nàng vương giọt lệ, dừng lại động tác, âm thanh lạnh lùng nói:“Chẳng lẽ ngươi vốn không có nghĩ tới tham gia cuộc đấu giá kia, vô cùng có khả năng xảy ra loại sự tình này? Ngươi không nghĩ rằng còn có kết cục đáng sợ?”

Hắn biết nàng phải làm như vậy, nhất định là có nỗi khổ tâm nhưng cho dù là như vậy, cũng làm nổi lên ngọn lửa giận của hắn.

Đã xảy ra việc gì, vì sao không tìm hắn hỗ trợ? Ở trong mắt nàng, hắn rốt cuộc là cái gì?

“Ta……”

“Hướng Chủ Ân, ở trong mắt ngươi ta là cái gì? Là lão bản của ngươi? Một bạn trai ác liệt? hay vẫn là người xa lạ không có cảm tình?” Hắn hỏi tự giễu.

Hắn biết nàng có vấn đề, nhưng nàng không nói, hắn cũng không hỏi, chỉ sự truy hỏi của hắn làm nàng khó xử, sẽ làm cho nàng cảm thấy tự ti.

Nhưng là sự thật chứng minh, hắn đã sai rồi hắn hẳn là nên mạnh hơn bức nàng đem bí mật trong lòng nói cho hắn, như vậy cũng tốt hơn hắn đêm nay gặp gỡ của nàng kinh ngạc!

“Ngươi có hay không nghĩ tới, đêm nay nếu không phải ta vừa vặn ở nơi này, vậy ngươi có lẽ thật sự đã bị bán đấu giá, bị bắt buộc làm gì ngươi không muốn làm, gì sẽ làm ngươi cảm thấy sợ hãi chuyện tình?” Hắn nói vừa nhanh vừa vội, ngọn lửa như thiêu đốt cả căn phòng.

“…… Nhược Linh đã an bài tốt lắm, không có việc gì……”

“Nếu không có việc gì, ngươi hiện tại làm sao có thể ở trong này? Ngươi trốn sao? Ngươi cho là hết thảy có cơ hội rời đi?” Trương Nhược Linh sao? Cái phóng viên kia…… Chẳng lẽ là vì phối hợp tố giác tin tức? Chết tiệt, cái đó và Chủ Ân có cái gì quan hệ, vì sao lại muốn nàng làm việc này?

“Ta…… Chính là muốn tiền.”

Thở sâu, Tông Đình Tú dùng sức nhắm mắt,  một lúc lâu tâm tình mơi đỡ một chút.“Ngươi vì sao không nói cho ta?”

“Ta không cần ngươi hỗ trợ!”

“Vì sao?”

“Ta có thể xử lý.”

“Ngươi nếu có bản lĩnh xử lý, nên có thể bình yên vô sự rời đi, mà không phải bị ta kéo vào trong phòng! Ngươi có biết hay không nếu thật sự phát sinh chuyện gì, ta sẽ có bao nhiêu không cam lòng, có bao nhiêu đau lòng? Ta rõ ràng có năng lực có thể giúp ngươi, ta có thể không cho ngươi sợ hãi, không phải sao?”

Nàng phát run, không ngừng lắc đầu bởi vì hắn vẫn nắm tay nàng cho nên cảm giác rất rõ ràng.

Nàng sợ hãi, mà hắn cư nhiên thiếu chút nữa không bảo hộ được nàng!

Nếu Chris khônảnga ngoài, ngoài ý thoáng nhìn nàng, tra hỏi nhân viên công tác sau mới biết được nàng là cô gái đêm nay bán đấu giá hậu quả thật sự sẽ làm hắn sống không bằng chết.

“Ta cũng không biết đáng sợ như vậy……” Nàng nghĩ đến chính mình có thể chống đỡ qua, nhưng là nàng thật sự rất sợ hãi, hơn nữa làm nàng phát hiện là hắn đem nàng mua hơn nữa hắn như vậy tức giận đối đãi nàng khi, nàng thật sự phải sợ.

“Ngươi không biết chuyện tình rất hiếm có thực!” Hắn gầm nhẹ, nhưng mà trong ngực cảm giác được có điểm ẩm ướt, lập tức nói .“Đừng khóc…… người muốn khóc là ta, ta cư nhiên như vậy uất ức, ngay cả người mình yêu nhất có bí mật gì cũng không biết.

“Thực xin lỗi…… Ta không phải cố ý muốn giấu giếm của ngươi, chính là muốn chính mình xử lý, ta chỉ là muốn muốn vượt qua chênh lệch của chúng ta…… Ta không muốn cho người khác cho ta là vì tiền mới thích ngươi, ta là bởi vì ngươi là ngươi, mới thích của ngươi……”

Nghe vậy, Tông Đình Tú nhìn nàng, nâng nhẹ tay lau đi nước mắt của nàng, hôn nàng thật ngọt ngào như thông báo.“Đứa ngốc, tình yêu là chuyện của hai chúng ta, ngươi làm gì quản người khác nói như thế nào? Quyền quyết định là của hai chúng ta, yêu hay không cũng là việc của chúng ta.”

“Nhưng là –”

“Không có thể là.” Hắn bá đạo đánh gãy, một tay ôm lấy nàng, đặt ở trên giường,“Hiện tại, ngươi có thể nói cho ta biết, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra đi?”

Hướng Chủ Ân đem chuyện kế mẫu nợ tiền của ngân hàng, đem phụ thân sinh khí đến nhồi máu cơ tim, tiếp theo nàng tìm Vương Vũ Hoàn giúp đỡ, đến cuối cùng vì ba mươi vạn mà chủ động phối hợp Trương Nhược Linh mọi chuyện đều nói tỉ mỉ.

Phát hiện vẻ mặt của hắn lại trầm hạ, nàng không biết làm sao rũ mắt xuống.

Tông Đình Tú nhìn nàng, đột nhiên theo quần dài trong túi tiền lấy ra hé ra chi phiếu giao cho nàng.

“Đây là……” Nàng khó hiểu nhìn hé ra bốn trăm năm mươi vạn chi phiếu.

“Câu lạc bộ rút nhất thành tiền thuê, cho nên bốn trăm năm mươi vạn là của ngươi, ngươi có thể tuỳ ý sử dụng, nhưng là ta trước nói cho ngươi, phía ngân hàng để tar a mặt, đừng đia tiền này cho bọn họ, biết không?” Hắn ở môi nàng thiển trác, không tha vuốt phẳng bị hắn hôn phát thũng môi.

“Làm cho ta chính mình xử lý.” Nàng kiên trì.

Hắn thở dài, ngữ khí thực vô lực.“Ngươi dựa vào ta một chút được không? Làm cho ta cảm giác bị cần, có thể chứ?” Đừng nữa làm cho hắn cảm thấy chính mình thực uất ức, ngay cả bảo hộ nàng đều làm không được.

“Nhưng là……”

“Ta vừa rồi làm đau ngươi.” Tông Đình Tú dời đi lực chú ý của nàng, bàn tay to xoa bộ ngực sữa của nàng.“Mau cho ta xem xem.”

“Không nên nhìn !”

Không để ý phản đối của nàng, hắn kéo ngực của nàng lại gần, cẩn thận xem xét

“Đáng chết, thật sự đỏ lên.” Hắn chửi nhỏ.

“Tốt lắm, ngươi không cần lại nhìn !” Hướng Chủ Ân mặt đỏ như là trái cà chua chín, vội vàng phải kéo áo lên.

“Nhớ kỹ, về sau tuyệt đối không cho phép mặc như vậy ra bên ngoài đi lại.”

“Ta mới không thích mặc như vậy, tới đó bọn họ bắt buộc ta mặc như vậy, ta vốn đang muốn chạy trốn !” Kỳ thật nàng mang theo cảm giác bất an nhưng chỉ có thể bắt buộc chính mình trấn định.

“Xem như ta cầu xin ngươi, mặc kệ ngươi sau này gặp chuyện gì, cầu xin ngươi nhất định phải nói cho ta biết, nếu không ngươi như vậy  sẽ chỉ làm ta nghĩ muốn tìm biện pháp làm cho tạp chí của Trương Nhược Linh kia đóng cửa.” Hơn nũa người đầu tiên hắn khai đao tuyệt đối là Trương Nhược Linh.

“Không liên quan đến Nhược Linh, nàng cũng là khuyên ta tìm ngươi hỗ trợ, là ta chính mình không chịu.” Sợ hắn hiểu lầm, nàng vội vàng giải thích.

“Thật sự?”

“Ân.” Nàng dùng sức gật đầu, chỉ sợ hắn không tin.

Tông Đình Tú không đáng trí bình phiết môi, đột nhiên cúi người, hôn trụ ngực nàng

Hướng Chủ Ân sợ tới mức muốn đưa hắn đẩy ra.

Hắn lược giương mắt.“Ta vừa rồi dọa đến ngươi ?”

“Ân.” Nàng e lệ rũ mắt.

“Có thể hay không cho ta bù lại cơ hội?”

“Có ý tứ gì?”

“Chính là chầm chậm yêu thương ngươi.“

Hắn lập tức hôn trụ nàng, cái lưỡi giảo hoạt từ từ đi khai phá miệng của nàng nhưng lại thật mềm nhẹ, tinh tế mà che chở.

“Đợi chút, ngươi –” Nàng còn không có chuẩn bị tâm lý, không thể giải thích như vậy thân mật tiếp xúc.

“Ngươi đã nhận chi phiếu của ta.” Hắn cười nhẹ.

“Ngươi thật sự muốn mua ta?”

“Hay nói giỡn, không cần như vậy đứng đắn được không!” Hắn tức giận thối nói, thay nàng kéo hạ ngực, lập tức đem nàng kéo vào trong lòng.“Ngươi nếu thật sự không cần, ta sẽ không chạm vào ngươi.”

Bị hắn kéo vào trong lòng, Hướng Chủ Ân cảm giác ngực của hắn thật nóng, tim đập nhanh cả người dường như đang phát sốt cực kì nóng.

“A, ngươi là không phải phát sốt ?”

“Ta giống bị cảm sao?” Hắn nhướng mày.

“Nhưng là ngươi trên người nóng quá.” Nàng nâng nhẹ tay phủ của hắn ngạch, phát hiện độ ấm bình thường, nhưng là hắn nửa thân trần nửa người trên đã có bắn tỉa nóng.

Nghe vậy, Tông Đình Tú không khỏi cúi đầu cười khai.“Tốt lắm, không ai chạm qua ngươi đúng hay không?”

Nàng nhíu mi.“Ngươi như thế nào hỏi như vậy?”

“Bởi vì ta muốn ngươi, muốn thân thể đều nóng lên.”

Hướng Chủ Ân ngây ngốc nhìn hắn, cảm giác hắn đem chính mình thu nạp càng nhanh, nhanh đến nàng phát hiện hắn nơi nào đó nóng rực chính đỉnh chính mình, mới ngu đần hiểu ý lại đây.

“Ngươi như vậy không khó chịu?” Nàng thanh như văn nạp, mặt cũng đi theo thăng ôn.

“Khó chịu.” Hắn thực thẳng thắn, cũng thực rõ ràng trả lời.

“Vậy ngươi còn muốn ôm ta ngủ sao?”

“Không ôm ngươi ngủ, ta sợ cảm giác khi tỉnh lại, ngươi không biết lại chạy đi đâu, sẽ làm ta rất lo lắng.” Hình ảnh ở cuộc đấu giá làm cho hắn sợ đến phát run.

“Ngươi thực lo lắng cho ta?” Nàng an tâm gối vào trong long hắn, mặt dán vào ngực của hắn, thật ấm áp!

Nàng là như thế bị cần, hắn dùng hành động cùng ánh mắt nói cho nàng, hắn là cỡ nào để ý nàng, thậm chí vì nàng nổi trận lôi đình, hỉ nộ ái ố đều quay chung quanh nàng đảo quanh.

“Vô nghĩa.”

“Cám ơn ngươi.”

“Cảm tạ cái gì?”

“Nếu không phải ngươi, ta tối hôm nay khả năng sẽ không may mắn như vậy.” Nàng lấy mặt cọ vào ngực của hắn, cảm giác da thịt của hắn so với trong tưởng tượng còn muốn trắng mịn, làm nàng muốn cắn một cái

“Cho nên nói, sau này không cho phép chạy loạn, có việc nhất định phải nói cho ta biết.” Từ từ nhắm hai mắt, Tông Đình Tú hạ thấp dục vọng, hưởng thụ của nàng thân cận.

“Hảo.” Nàng nhẹ nhàng hướng hắn trong ngực nhất thân, như là một cái hứa hẹn, rơi xuống ấn.

Ngoài dự liệu làm hắn chấn động.

“Làm sao vậy?” Nàng vội vàng giương mắt.

“Không cần ở trên người ta đốt lửa.” Hắn thô dát lẩm bẩm.

Hắn ý đồ làm quân tử, nhưng có cô gái ngốc lại buộc hắn làm tiểu nhân.

“Ta không nên thân ngươi.” Nàng thế này mới ý hội đến chính mình động tác cho hắn mang đến nhiều rung động, bởi vì đỉnh của nàng nóng rực thoáng như bàn ủi bàn sí nóng.

“Ngươi có thể thân, chính là kết cục tự gánh vác.” Lý trí của hắn như tờ giấy trương, nàng tuyệt đối có thể lại khiêu chiến nhìn xem, nhìn hắn rốt cuộc có thể trong thời gian ngắn biến thành đại sói hoang.

“Kia nếu……” Hướng Chủ Ân chậm rãi động đậy thân thể, cùng hắn chặt chẽ thiếp hợp.“Như vậy đâu?” Nàng hỏi cười khẽ, có vài phần ngọt ngào khiêu khích.

Tông Đình Tú bỗng dưng trương mắt.“Hướng Chủ Ân, ngươi có thay ta dập tắt lửa giác ngộ ?”

“…… Ngươi không thể làm đau ta.” Nàng nho nhỏ vừa nói.

“Không sợ ta ?” Hắn hỏi, bắt đầu hôn nàng.

Nàng le lưỡi.“Không sợ, ngươi hiện tại lại không tức giận.”

“Nguyên lai ngươi sợ ta tức giận?” Hắn cười nhẹ, truy đuổi môi nàng

“Bởi vì ta làm sai.” Là lỗi của nàng vì đã không nghĩ tới tâm tình của hắn.

“Đối, ngươi làm sai rất nhiều, sai lầm nhất chính là yêu thượng ta.”

“Đó là chính ngươi nói.” Nàng cười, từ từ xoay người của chính mình.

Tông Đình Tú hôn nàng, chậm rãi chuyển xuống hôn xương quai mảnh khảnh của nàng, nhìn nàng thật đáng yêu, sau đó chuyển xuống váy ngắn của nàng hôn lên đôi chân mĩ miều.

“Đợi chút, ngươi làm chi?” Cắn vào đùi nàng rồi lại hôn lên da thịt mềm mại của nàng.

Thình lình xảy ra kích thích làm cho Hướng Chủ Ân nhất thời không biết nên làm sao, cả người cuộn mình đứng lên, liền ngay cả doanh lượng ngón chân đầu đều đầu hàng

Nàng nhắm mắt lại, chỉ có thể không ngừng thở dốc, khi hắn chạm vào da thịt của nàng  thản nhiên ửng hồng, hắn hôn khắp thân thể xinh đẹp đột ngột trở nên quyến rũ.

Ngón tay di chuyển trên da thịt của nàng, nàng có thể cảm thấy tiếng tim đập cùng hô hấp của hắn, nhiệt độ cùng tình yêu của hắn lan tràn trên người nàng.

Xác nhận nàng đã vì hắn chuẩn bị tốt sau, hắn một lần nữa hôn lên nàng.“Chủ Ân.“Hắn phủ hôn môi nàng.

“Ân?” Thân thể bởi vì hắn vỗ về chơi đùa mà trở nên quái dị mẫn cảm, ngực lại một trận ma lật, khiến nàng trở nên cuồng loạn.

“Nhìn ta.”

Hướng Chủ Ân  run rẩy, hướng ánh mắt thê lương nhìn hắn, nhìn hắn nở nụ cười khiêu gợi, bộ ngực chính là đang đè ép nàng làm nàng chỉ có thể than nhẹ.

Bỗng dưng, dưới thân ngón tay bất ngời rút ra làm nàng nhất thời cảm thấy trống không nhưng ngay sau đó lập tức bị vật thô nóng bao trùm khiến nàng không khỏi sợ hãi.

“Đau không?”

“Hoàn hảo.” Đau đớn chỉ có nháy mắt, nhưng trong long đang dao động, tế bào toàn thân nhất thời đánh trống reo hò muốn càng nhiều.

Tông Đình Tú chậm rãi tiến vào càng sâu, thẳng đến khi hai người không còn kẽ hở lúc đấy hắn mới nâng mông nàng lên bắt đầu hoạt động.

P/s: chương này bởi vì Bee đọc sơ qua mất máu nên Lin phải gánh trách nhiệm edit+beta chương này. Lin: bà Bee kia lần này là p nợ t nên nhớ hoàn trả nghe chưa.  Làm xong chương này thật làm tổn thương tâm hồn còn non nớt của Lin!!! haizzz >o<

6 thoughts on “Hoả bạo hủ nữ – chương 8

  1. Ta phát hiện chương này H quá nhẹ. ╮ (╯^╰ )╭ chưa đủ để ta đổ máu. Không nhằm nhò gì. Nàng Bee còn trong sáng quá (ta nói xong câu này, ta cho là mình đang nói điêu àh!!!)

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s