Hỏa bạo hủ nữ – Chương 4.1

Chương 4.1:

Hai mắt mở ra, Hướng Chủ Ân nháy mắt giật mình muốn làm rõ rốt cuộc mình đang ở đâu

Nàng nhìn lên trần nhà có đèn chum lớn, trước mắt trần nhà lại khảm xinh đẹp hoa văn màu ngọc lưu ly, thật sự rất đẹp.

Đầu hỗn loạn, trí nhớ hôm qua chậm rãi ùa về, nàng nhớ hôm qua vừa tắm xong, Tông Đình Tú cả người ướt đẫm đứng ở ngoài cửa nhìn chằm chằm nàng tiếp theo nàng chạy nhanh lên giường đi ngủ hắn mới đi tắm.

Kỳ thật nàng không tính ngủ trong này nhưng không biết vì sao không cẩn thận liền ngủ luôn.

Nhìn ra cửa sổ trời đã sang lại nhìn đồng hồ ở trên tường đã tám giờ hơn, nàng chạy nhanh rời giường về nhà thay quần áo đi làm.

Nhưng là giường rất thoải mái chính là nàng không muốn dậy tẹo nào. Chậc! khó trách Tông Đình Tú luôn nằm lì không chịu dậy, nếu là nàng cũng muốn nằm bất động trên giường nhất là cái chăn này…….

Chặn lại cái ý nghĩ đó đến nàng cần cố, nàng ngửi được thuộc loại trà của hắn thản nhiên trà hương vị hoa vị không có tới từ mặt nóng lên, chạy nhanh đem chăn xốc lên.

Hắn thật sự là làm cho người ta sờ không được rõ ràng là quái nhân, cứng rắn đem nàng về nhà, bức nàng ở trong phòng tắm…..

Hướng Chủ Ân suy nghĩ một lát, ngồi dậy trong đầu hiện lên chút đoạn ngắn kí ức, chạy nhanh nắm lên chăn nhảy xuống giường.

Buổi sáng ngày hôm qua nàng gọi hắn rời giưưòng, thư kí của hắn ngủ trong phòng nay nghĩ đến có thể tựa hồ tìm ra nguyên nhân.

Nàng mở cửa thực tự nhiên đẩy cửa phòng ngủ chỉ thấy Tông Đình Tú như trước cuộn mình ở trong chăn nhưng trên người chỉ mặc duy nhất một cái quần.

Tốt lắm, nàng đoán đúng rồi.

Trong phòng chỉ có duy nhất một cái giường! Bởi vì chỉ có duy nhất một cái chăn cho nên thư kí của hắn mới ngủ ở trong phòng, tối hôm qua hắn mới có thể đem chăn giao cho nàng.

Thật là nàng làm sao có thể quên phòng khách có bao nhiêu điểm tĩch mịch,người này thật sự cô đơn?

Đi đến gần nàng nhớ Tông Đình Tú có thói quen ngủ loã thể, nàng nhanh chóng đập tan ý nghĩ trong đầu, đem chăn đắp cho hắn cũng không cẩn thận đụng trúng hắn làm nàng sửng sốt.

“Quái, rõ ràng nhiệt độ bình thường sao trên người hắn lại nóng như vậy?” Nàng tự hỏi mình, suy nghĩ rồi lấy tay đặt lên trán hắn, quả thật phát hiện người hắn nóng quá nàng vội gọi hắn: “Tông tiên sinh, Tông tiên sinh?”

Tông Đình Tú như thường lệ ngủ giống người chết, kêu thế nào cũng không dậy.

“Tông tiên sinh!”

Chẳng lẽ là nàng làm hại? Ngày hôm qua hắn vì nàng tắm mưa, về nhà lại nhìn chằm chằm vào phòng tắm của nàng, sao lại đối tốt với nàng như vậy? Hướng Chủ Ân đứng ở bên giường cảm động cùng sốt ruột trong long.

Ở ngoài cửa Chris vừa vặn đi qua lập tức đi vào xem nàng đang làm cái gì.

“Chris tiên sinh!” Vừa thấy hắn đến Hướng Chủ Ân như tìm được ánh sang: “Tông tiên sinh phát sốt, làm sao bây giờ?”

Chris nghe vậy mặt mày bỗng nhăn lại.

Nửa ngủ nửa tỉnh, Tông Đình Tú cảm giác bên người có người bên cạnh nhưng là động tác mềm nhẹ, ngay cả động tác xoa trán hắn cũng thập phần ôn nhu (đoạn này ko biết diễn tả sao cho đúng nên giữ nguyên theo convert)

Muốn uống nước sẽ có nước tự động đi vào miệng hắn, đau đầu sẽ có người bóp đầu cho hắn còn thập phần nỉ non ghé vào lỗ tai hắn.

“Thực không thoải mái sao? Có hay không cảm thấy tốt hơn? Nhiệt độ sao vẫn còn cao như vậy?”

Một lúc sau âm thanh hỏi han truyền đến làm hắn không khỏi buồn cười.

Hắn nhận ra chủ nhân của âm thanh này, cũng ngửi thấy mùi hương thanh nhã mà thơm ngát trên người nàng làm hắn trở nên an tâm khiến cho đau ốm của hắn liền lùi đi lại chìm vào giấc ngủ

Thẳng đến khi tỉnh dậy bên tai truyền đến là âm thanh nhẹ.

Miệng hắn không tự chủ được “Chris?”

“Ngươi tỉnh!”

Đáp lại lời của hắn là một giọng nữ dễ nghe, hắn bỗng dưng mở mắt nhìn rõ vẻ mặt vui mừng của Hướng Chủ Ân, ngay tức khắc lại truyền đến âm thanh hỏi han cùng quan tâm làm cho hắn không biết phải làm sao.

“Có hay không cảm thấy đỡ một chút? Có đói bụng không? Ta nấu một ít cháo hải sản, có muốn ăn một chút không?”

Vừa nhìn thấy hắn tỉnh nàng lập tức đến bên giường, đôi mắt trong veo nhìn hắn.

Tông Đình Tú thần sắc không thay đổi nhưng là ngực hắn không ngừng đập nhẹ.

“Làm sao vậy? Vẫn là không thấy thoải mái?” Xen hắn chưa nói được nửa câu nàng lại đặt tay lên trán hắn “Nhưng nhiệt độ giống như đã giảm….”

“……Ngươi nghĩ tay ngươi là cái nhiệt kế?’

“Tốt lắm, ta nghĩ bệnh của ngươi đã đỡ.” Tiện miệng tái xuất giang hồ, đại biểu muốn nói hắn đã tỉnh.

Cảm giác lòng bàn tay nàng rời trán hắn, hắn không nghĩ ngợi liền hỏi nàng “Mấy độ?” hắn hỏi tiếp “…..Taycủa ngươi không phải nhiệt kế.” Chậc! nàng bắt đầu cảm thấy có gì đó.

“là nước lạnh, thực thoải mái.”

“…..Ngươi rốt cuộc có hay không cảm thấy tốt hơn một chút?”

Hắn không trả lời, chỉ nói: “Ta đói bụng.”

“Thật sự?” Hướng Chủ Ân mắt sang lên, nhanh tay rút về. “Ngươi chờ ta một chút.” Nói xong nàng chạy đi nhanh như chớp.

Tông Đình Tú buồn bã vì vừa rồi tay nàng còn ở trên trán hắn, nhưng một lúc sau nàng nhanh chóng chạy tới trên tay bưng một bát cháo.

“haha….. ta làm món ăn nhẹ” Đem bát cháo đặt ở đầu giường, nói xong nàng lập tức chạy đi.

Trừng mắt nhìn bát cháo, Tông Đình Tú miễn cưỡng nhắm mắt lại.

“Ách, ngươi như thế nào lại không ăn?” Không bao lâu sau Hướng Chủ Ân lại đi vào phòng, trong tay cầm túi hoa quả.

“Ta không đứng dậy được.” Hắn nói dối không đỏ mặt.

“Ta giúp ngươi.” Nàng đem hoa quả đặt xuống, nàng lấy gối đầu của hắn rồi tự nhiên vây quanh hắn

Tông Đình Tú run run, không đoán được nàng lại làm như vậy, một chút cũng chưa ý thức được nàng nâng hắn dậy.

“oa, thật nặng, ngươi có thể dùng một chút lực được không?”

“Dùng lực……Ngươi xác đinh?” Hỏi hắn có thể hay không dung chút lực, thật là kích thích.

“Đúng?” Hướng Chủ Ân trả lời, hết sức kéo hắn ngồi dậy, bất đắc dĩ kéo nhưng không thể nhúc nhích. Thật nhanh Tông Đình Tú khởi động toàn thân lại vừa vặn đem hết toàn lực kéo Hướng Chủ Ân xuống……..Không, hẳn là nên nói hắn thật không cẩn thật ngã vào nàng, ngực mềm ại cùng mùi hương tao nhã thoang thoảng làm lòng hắn không kìm được mà rung động.

“Đau quá!” Hướng Chủ Ân lùi lại, mặt đỏ bừng trừng mắt nhìn hắn “Ngươi không phải không có sức lực?”

“Không phải ngươi muốn ta dùng sức?” Hắn tức giận trả lời lại không biết là khí của nàng né tránh vẫn là mất định lực của chính mình.

“Ngươi……”

“Ngươi đau chẳng lẽ ta không đau?” Hắn chỉ vào mặt mình không hề nghĩ lại vừa rồi mới vừa hoang mang.

Hướng Chủ Ân trừng mắt nhìn hắn bắt đầu nguyền rủa hắn nên ngất đi, tốt nhất là ngủ hết đời đi!

“Ta đói bụng.”

P/s : Mấy ngày vừa rồi Bee phải đưa em đi thi Đh nên k post truyện được mà Lin cũng về quê nên k edit được. Giờ Bee sẽ cố gắng beta nốt những truyện 2 nàng kia gửi

4 thoughts on “Hỏa bạo hủ nữ – Chương 4.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s