Hỏa bạo hủ nữ – chương 3.2

Chương 3.2

Chỉ thấy Hướng Chủ Ân liều mạng hít sau, đầu vai khẽ run sau đó cố gắng nở một nụ cười thật miễn cưỡng,

“Xin lỗi, ta đi toilet một chút”.

“Chủ Ân.” Lâm Nguyệt Hà chạy nhanh đuổi theo.

“Hiện tại không cần theo ta nói chuyện!” Nàng đi hướng khác trên hành lang dài, ngữ khí thật chịu đựng.

“Ngươi bảo ta không nên theo ngươi cái gì ? Ta làm như vậy chỉ muốn tốt cho ngươi –.”

“Ngươi dám thề thật là tốt với ta?” Hướng Chủ Ân bỗng dưng dừng lại, liếc mắt trừng nàng.

Nàng sáu tuổi đã mất mẹ, mười tuổi là thời điểm lão ba cưới Lâm Nguyệt Hà, từ đó nàng không hy vọng xa vời mẹ kế sẽ mang lại tình yêu một người mẹ cho nàng, sự thật chính minh khi nàng sinh hạ Hướng Dũng quả thật lộ ra bộ mặt thật, nhưng nàng không biết tại sao lại không thích nàng cũng không nên ở tối hôm nay sắp đặt hôn nhân của nàng!

Ngay từ đầu khi đi vào nhà ăn nàng nghĩ là bữa ăn bình thường nhưng khi vừa ngồi xuống chưa bao lâu nàng đã nghe được nội dung cuộc nói chuyện nàng đột nhiên mới phát hiện bọn họ đem nàng gả đi!

Đối phương chính là nam nhân gần bốn mươi, dáng vẻ đáng khinh không sai, nàng sinh khí (tức giận) là Lâm Nguyệt Hà không được sự đồng ý của nàng đã nhận sính lễ của đối phương.

Này tính cái gì?

“Ta….ta cũng vì ba ngươi, bằng không ngươi nói làm sao có tiền thuốc men cho ba ngươi? Ba ngươi đã ở nhà một thời gian không đi làm ngươi có biết không……”

“Ngươi là thê tử của hắn chẳng lẽ không cùng hắn chịu chung hoạn nạn sao?” Hướng Chủ Ân căm tức hạ thấp giọng.

Thân là nữ nhi nàng vốn nhẫn nhịn cho nên nàng mới nghĩ biện pháp, mặc kệ như thế nào nàng nhất định sẽ có tiền nhưng là không dùng phương pháp bán chính bản thân mình!

“Ta chưa cùng hắn chịu hoạn nạn sao? Nếu đây đúng là sự thật thì ta đã sớm chạy!” Lâm Nguyệt Hà sắc nhọn phản bác nói:

“Ngươi vẫn ở bên ngoài căn bản không biết vài năm nay kinh tế khó khăn trong nhà cũng có nhiều việc cần chi tiêu, chỉ có ngươi một mình ở bên ngoài tự do, thoải mái!”

“Ta tự do thoải mái? Ta ở bên ngoài học đại học có từng về nhà lấy một xu sao?” Hướng Chủ Ân tức đến phát run:

“Mà ngươi giúp ba ta chính là đem ta bán đi? Đây là phương pháp cùng chung hoạn nạn sao?”

“Ta nào có đem ngươi bán đi, đây là kết hôn –.”

“Ngươi dựa vào cái gì làm chủ cho ta? Dựa vào cái gì giật dây người kết hôn của ta? Dựa vào cái gì ngươi nhận sính lễ của người ta? Ta còn có thể trở về sao? Ta không kết hôn, chuyện này ngươi muốn xử lí sao là chuyện của ngươi dù sao ta cũng không quan hệ!”

Đối mặt với lời chất vấn liên thanh của nàng, Lâm Nguyệt Hà tư thế không đổi “Không có khả năng! Bọn họ vừa rồi cũng nhắc tới tiền sính lễ, tháng trước ta đã lấy cũng đã sớm dùng hết ta không còn tiền, ngươi muốn chính mình còn.”

“Ngươi!”

“Dù sao tình hình là vậy, ngươi hiện tại trở về cho nhanh.”

Hướng Chủ Ân tức đến khôn nói lên lời ngay cả mặt cũng biến thành màu đen, cảm thấy chính mình sắp phát điên.

“Không cần đem sự tình nháo loạn, như vậy rất khó coi người ta sẽ nói ba ngươi không đối xử tốt với ngươi sẽ nói không có giáo dưỡng.”

Nghe vậy nàng lại không thể khống chế, hai mắt đẫm lệ khó có thể tin mẹ kế lại có thể nói những lời như thế.

“Không có giáo dưỡng? Ngươi như thế nào có thể nói ra…..Trên đời này vì sao có người ích kỉ như ngươi? Ngươi có biết hiện tại mình đang làm cái gì? Thanh âm của nàng vì nghẹn lời mà trở nên khan khan.

“Ta….”

“Không cần nói tất cả là tốt cho ta, đây chỉ là chuyện lừa trẻ con.” Thở sâu, Hướng Chủ Ân muốn chính mình không được lộ vẻ yếu đuối.

“Lâm Nguyệt Hà, ta nói cho ngươi, chuyện này là của ngươi đừng hy vọng xa vời là ta sẽ ra mặt giúp ngươi thay đổi cục diện bởi vì ngươi không phải mẹ ta.”

“Ngươi!”

Hướng Chủ Ân mặc kệ nàng, xoay người muốn rời đi nhưng mà đứng quá lâu khi đứng lên nàng lảo đảo nhưng một cánh tay lập tức đem nàng ổn định.

Nàng cúi mặt nói: “Thực xin lỗi, ta không nhìn thấy.”

“Không sao cả.”

Thanh âm trầm quen thuộc truyền tời bên tai nàng, nàng bỗng dưng giương mắt liền kinh ngạc rốt cuộc toe toét cười. “Ngươi…….”

“Uy, các ngươi hiện tại rốt cuộc là như thế nào? Tại sao đi toilet lại lâu vậy?”

“Thật có lỗi, thật có lỗi chúng ta vừa vặn có việc.”

Phía sau truyền đến thanh âm xin lỗi của Lâm Nguyệt Hà, Hướng Chủ Ân không quay đầu lại phát hiện có người dắt tay nàng, nàng thoáng nhìn người kia là vị hôn phu theo sắp đặt của nàng.

Nàng theo bản năng nắm chặt tay Tông Đình Tú.

“Uy, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Vì sao nam nhân này này cầm tay nàng không buông?” Nam nhân phát hiện thấy nàng nghi hoặc hỏi Lâm Nguyệt Hà.

“Không có việc gì, chính là một người xa lạ.” Lâm Nguyệt Hà cười hoà giải nhanh chóng chế trụ cổ tay Hướng Chủ Ân, mười ngón tay cơ hồ muốn phá nát cổ tay của nàng, “Chủ Ân nhanh một chút, chúng ta còn chưa ăn xong.”

“Ta không cần trở về!” Nàng gầm nhẹ, giương mắt năn nỉ Tông Đình Tú,

“Cầu xin ngươi dẫn ta đi.”

Thấy nàng yếu ớt hắn lập tức đem nàng bảo hộ trong lòng nhìn về phía Lâm Nguyệt Hà,

“Ngươi thấy không cò quan hệ gì?” Tiếp theo không khách khí đẩy tay Lâm Nguyệt Hà ra.

Hắn không có biện pháp không chú ý nàng, hắn đứng cách nàng không xa liền nghe được đoạn đối thoại nên hiểu được tình huống lúc này.

Nếu không sớm nghe qua Vương Vũ Hoàn đề cập qua nàng cùng mẹ kế ở chung không tốt, thật là khó tin vở kịch đang ở trước mắt nhưng lại là sự thật.

Mà đối mặt với ánh mắt cầu cứu của nàng hắn cũng cảm thấy thoả mãn nên làm cho hắn bất kể cách gì muốn bảo hộ nàng.

“Uy, nàng là vị hôn thê của ta tại sao lại ở trong lòng một nam nhân khác? Ta không cần nàng!” Nam nhân kia lập tức rống to.

“Không phải, không phải, đây chỉ là hiểu lầm.” Lâm Nguyệt Hà trấn an.

“Nữ nhân không biết xấu hổ, cho dù ta cưới nàng nàng nhất định sẽ hồng hạnh vượt tường (ngoại tình), ta không cần, ngươi đem sính lễ cùng mười lượng vàng trả lại cho ta!”

“Ta ta………” Lâm Nguyệt Hà lộ vẻ mặt khó khăn bởi vì đối phương âm lượng quá lớn làm cho mọi người trong nhà ăn đều chú ý.

Hướng Chủ Ân căm tức quay đầu, “Còn có mười lượng vàng?” Nàng cư nhiên lấy sính lễ sáu mươi vạn tiền cùng mười lượng vàng đem nàng bán đi lại ngay cả tiền cũng giấu không nói nghĩa là làm sao?

Nàng căn bán tính chiếm mười lượng vàng còn dám nói chính mình không toan tính?

“Ngươi câm miệng! Lâm Nguyệt Hà lộ sắc mặt không tốt.

“Ngươi đáng giận!”

“Đủ, đi thôi.” Tông Đình Tú kịp thời tham gia, thực tự nhiên nắm tay nàng đi.

“Hướng Chủ Ân không cho phép ngươi đi, ngươi phải phụ trách đem tiền trả lại cho bọn họ!”

Hướng Chủ Ân lạnh lùng quay đầu.

“ta nói cho các ngươi, tiền sính lễ cùng vàng đều là bà ta lấy, các ngươi muốn đòi thì đòi bà ta, ta một chút quan hệ đều không có.” Nàng có thể vì người nhà mà nợ nhưng không bao gồm nữ nhân này.

“Ngươi hiện tại nếu đi sau này không cần trở về cho ta!” Đối mặt với ánh mắt chỉ trích của mọi người, Lâm Nguyệt Hà thẹn quá hoá giận nói.

“Ta căn bản không nghĩ trở về!” Nếu không phải trong nhà còn có lão ba của nàng thì căn bản nàng không nghĩ trở về nhà.

Tông Đình Tú cước bộ nhanh hơn mang nàng đi ra ngoài, đang định đi vào bãi đỗ xe thì nàng lại bỏ tay hắn ra.

“Hướng Chủ Ân?” Hắn khó hiểu quay đầu.

“Cám ơn ngươi.” Nàng khom người hướng hắn nói lời cảm tạ, lập tức đi vào bên trong trận mưa to.

“Ngươi đang làm cái gì? Xe của ta đỗ bên kia ta đưa ngươi về.” Hắn chạy ra ngoài mưa giữ chặt nàng.

“Xin ngươi đừng làm cho ta cảm thấy khó xử.” Nàng bỏ tay hắn ra, đứng lên chạy ra.

“Làm sao khó xử?” Hắn liền đuổi theo nàng, cứng rắn đem nàng ôm vào lòng.

“Như vậy còn chưa đủ khó xử?” Hướng Chủ Ân khóc rống, nước mắt theo mưa trôi đi, “Như vậy còn chưa đủ khó xử sao……”

Đó là miệng vết thương của nàng, hiện tại nàng xấu xí ở trước hắn cho nên nàng thầm nghĩ chạy đi.

Nàng không muốn chuyện xấu trong nhà, bị gia đình đối xử, chính mình không được yêu thương, chính mình không được quý trọng…nàng không cần Lâm Nguyệt Hà yêu thương nàng nhưng là không muốn để cho người khác biết nàng như vật không được coi trọng nhất là hắn, nàng không muốn cho hắn thấy.

“Căn bản không phải chuyện liên quan đến ngươi không phải sao?”

“Ngươi không hiểu.”

“ta làm sao muốn hiểu?” Hắn nhăn mi lại.

“Ngươi muốn có cái gì đều có làm sao biết bi ai của chúng ta?”

Hắn đứng trên đỉnh của gia tộc, là người được yêu thương bao bọc làm sao biết bọn họ vì tiền mà khó khăn như thế nào?

“Phải không? Ngươi như vậy là nhận định ta?” Hắn nhăn mặt, “Mau cùng ta lên xe, ngươi muốn bị cảm đúng không?”

“Ngươi về đi, không cần lo cho ta.”

Cảm giác nàng giãy dụa Tông Đình Tú lập tức cúi xuống ôm nàng.

“Buông!”

“Câm miệng!” Cả người ướt đẫm hắn ôm nàng hướng tới bãi đỗ xe, Chris đã đánh xe tới đón hai người.

Ngồi lên xe Hướng Chủ Ân còn muốn mở cửa chạy thoát, may mắn Tông Đình Tú nhanh tay ngăn lại đem nàng kiềm chế trong ngực.

“Chris, lái xe!”

Chiếc xe màu đen cao cấp lập tức lao ra ngoài bãi đỗ xe, đi như bay trong màn đêm tối.

Bất quá ngồi đã được một lúc nhưng Tông Đình Tú vẫn đem nàng kiếm chế trong long như gà mẹ ôm con.

“Ngươi không nói muốn đưa ta trở về?” Nàng hiện tại thầm nghĩ về nhà sẽ đỡ hơn.

“câm miệng cho ta, không cần khiêu chiến với tính nhẫn nại của ta.” Đem nàng quăng vào ghế sô pha, Tông Đình Tú lập tức đi vào trong phòng cầm quần áo thùng thình của chính mình cùng khăn tắm ném cho nàng, “Đi tắm rửa cho ta.”

“……..ta muốn trở về.” Nàng run lên nhưng vẫn quật cường nhắc lại.

Thấy thế Tông Đình không do dự, hít sâu một hơi trực tiếp đem nàng kéo vào phòng tắm, xả nước ấm, quay đầu lại xem nàng” “Ngươi nếu không tắm, ta không ngại giúp ngươi.”

“…….Ngươi không đi ra ta làm saơ tắm được?”

Tông Đình Tú bình tĩnh trừng mắt nhìn nàng xác nhận nàng không bỏ trốn mới đi ra ngoài: “20 phút nữa mới cho ngươi ra!” hắn rống to.

“Đã biết, ngươi rống cái gì!” Nàng ở trong phòng tắm quát ra

Nghe thất ngữ khí của nàng hắn lúc này mới có một chút yên tâm.

“CEO, ngươi cũng nhanh đi tắm đi.” Chris thay hắn chuẩn bị quần áo trách mắng nói.

Tông Đình Tú nhìn cả người cũng ướt đẫm, phất phất tay nói. “Ngươi đi tắm trước đi, ta muốn trông nữ nhân này.”

“…….CEO?”

“Không trông nàng thì nàng thực nhanh bỏ chạy nếu bị cảm thì ai làm đồng hồ báo thức cho ta?” Kỳ thật hắn không muốn xen vào nhưng là không khống chế được hành vi của chính mình, động tác nhanh hơn suy nghĩ mà hành động cho nên Vi Nhất nói qua lý do khẳng định tính đồng hồ báo thức rất tốt mà chưa bao giờ ảnh hưởng đến công tác hắn mới có thể như gà mẹ vậy.

Chris thần sắc phức tạp nhìn hắn một cái, yên lặng đưa khăn tắm cho hắn quyết định đi tắm trước không muốn đem thủ trưởng luôn luôn thông minh bây giờ lại ngây ngốc vậy.

3 thoughts on “Hỏa bạo hủ nữ – chương 3.2

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s