Hỏa bạo hủ nữ – Chương 3.1

Chương 3.1

Đáng tiếc, Hướng Chủ Ân “cùng hoa nhỏ yêu đương” chỉ tính toán chứ không thành công bởi vì buổi tối nàng nhận được điện thoại.

Là mẹ kế gọi điện thoại báo.

Nhà lão ba nàng ở ở ngoại thành thành phố tuy không phồn hoa như nội thành cũng có thể nói là tấp nập, bất quá bởi vì giao thông tiện lợi hơn nữa vùng phụ cận có nhiều trường  học cùng chợ đêm hấp dẫn giới đầu tư.

Hướng Chủ Ân nhìn thấy chữ thập trên tường thì biết đã đến bệnh viện.

“Ngươi không biết bọn họ quá đáng bao nhiêu, nói muốn mua thì mua, rất kì quái ta liền nhất định phải bán sao?”

Trên giường bệnh, người nói đỏ mặt tím tai.

Sợ hắn không giữ được bình tĩnh làm huyết áp tăng cao, Hướng Chủ Ân đành phải ôn nhu khuyên: “Bọn họ muốn mua thì chúng ta liền bán a, dù hiện tại khó khăn thì bán cũng coi như kiếm được.”

“Ngươi nói cái gì? Bọn họ muốn mua không chỉ riêng nhà ở còn bao gồm cả chợ đêm!” Nói tới đây người kia rốt cục nhịn không được ngồi dậy.

“Ngươi phải biết rằng chúng ta bán ở chợ đêm đã ba, bốn mươi năm, nếu bọn họ muốn mua thì chúng ta sẽ đi đâu? Đây không phải vấn đề của riêng ta mà là vấn đề của mọi người.”

Đoàn người ba, bốn mươi năm cảm tình tựa như người nha, tại đây hoạn nạn cùng chia sẻ mà hắn coi đây là việc đương nhiên nên lấy mình làm gương triệu tập mọi người kháng nghị, rốt cuộc.

Hướng Chủ Ân nhìn phụ thân không khỏi thở dài, “Lão ba, chợ đêm ở địa phương nào cũng có cần gì phải so đo, tìm cửa hàng mà buôn bán không phải rất tốt sao?”

Cửa hàng của phụ thân ở chợ đêm kinh doanh bán chủ yếu là ‘hành khô dầu’ nhưng cũng xem như có tiếng một ngày bán được mấy trăm trượng cũng coi như bình thường.

“Ta làm gì có tiền để mở cửa hàng?” Hướng Cường ánh mắt không tự chủ được hướng ra ngoài cửa sổ.

“Ngươi không phải có tiền tiết kiệm sao?” Học phí cùng tiền thuê nhà nàng đều tự kiếm, còn về phụ thân… tuy rằng mấy năm nay buôn bán không tốt nhưng là hắn không phải cũng không tiêu hết đi?

“…….a di ngươi muốn để dành tiền cho A Dũng làm tiền học.”

Mẹ kế của nàng Lâm Nguyệt Hà trước đây cũng bán quán ở chợ đêm cùng phụ thân nàng lâu ngày nảy sinh tình cảm sau gả cho phụ thân, sinh thêm con trai cho phụ thân làm hắn cao hứng đem con nàng sủng tới trời.

Trước kia nhìn bọn họ một nhà ba người hoà thuận vui vẻ, Hướng Chủ Ân cảm thấy mình như người ngoài nên khi lên đại học nàng liền chuyển ra ngoài, không quấy rầy bọn họ chính là không đoán được a di nắm hết kinh tế trong nhà.

“a di ngươi không có ác ý, nàng như vậy cũng xem là tương đối tốt.” Nhìn nàng bình tĩnh lại, Hướng Cường vội vàng hoà giải.

“Lão ba, đó là chuyện của ngươi cùng a di, ta không có ý kiến. Bất quá nếu đem phòng ở bán đi làm mặt tiền cửa hàng buôn bán hắn là cũng sẽ không quá khó khăn.” Nàng đạm mạc nói.

“Ai, ngươi không hiểu, đó là một phần tình cảm, nếu gian hàng không cần bán đi đến lúc đó công ty kia sẽ không thể mua được như vậy chợ đêm có thể tiết tục kinh doanh.” Hướng Cường nhớ tình bạn cũ sở dĩ không muốn bán gian hàng nói trắng ra là muốn công ty kia buông tha cho kế hoạch thu mua.

“lão ba, ngươi nghĩ quá đơn giản, chuyện này không phải ngươi nói tính là tính.” Nàng lắc đầu thở dài.

“Có một số việc đơn giản đi là được, cần gì phải nghĩ phức tạp?”

Giống như nàng đối với tình thân đã muốn tuỳ duyên.

“…..Chủ Ân, từ sau khi ta cưới a di ngươi, ngươi cũng rất không vui vẻ.” Hướng Cường vẻ mặt áy náy nhìn nàng.

Nàng lắc đầu, nói lời tận đáy lòng mình:

“Lão ba, ngươi vui vẻ là tốt rồi.”

Nàng chỉ muốn như vậy cho nên mới vội rời nhà thành toàn cho phụ thân, nàng biết chính mình ở nhà làm hắn khó xử.

“Ngươi đã tốt nghiệp, muốn hay không trở về nhà?”

“Lão ba, ta hiện tại sống ở địa phương công tác rất tốt, nếu chuyển về nhà thì không tiện.”

“Ta mua xe cho ngươi đi làm.”

Hướng Chủ Ân không khỏi bật cười lời nói của hắn. Tiền của hắn đều ở trong tay a di, không nên mua xe cho nàng.

“Nguyên lai là ngươi có tiền riêng mua xe cho Chủ Ân? Như thế nào không lấy ra cho A Dũng học thêm? Ngươi có biết tiền học thêm rất đắt?” Cửa phòng bệnh bỗng dưng bị mở ra, Lâm Nguyệt Hà ngoài cười trong không cười trên tay còn cầm cặp lồng cá.

“A di’ Hướng Chủ Ân khách sáo hướng nàng chào hỏi.

Lâm Nguyệt Hà liếc mắt nhìn nàng một cái, nguỵ trang thật giả dối: “Chủ Ân, trên người người có mang ảnh chụp của mình không?”

“Ta làm gì bỗng dưng mang ảnh chụp của chính mình?”

“Nhớ rõ lần tới đến thăm ba ngươi thì mang mấy tấm tới, miễn cho ba ngươi luôn nhớ ngươi xem a di ta không muốn dung ngươi.”

Hướng Cường nhíu mày, “Ngươi nói gì vậy?”

“Ngươi không phải thường nói với ta rất muốn gặp Chủ Ân? nếu nàng không trở lại thì nhìn ảnh chụp của nàng đó chẳng phải biện pháp?”

“Ngươi –“

“Lão ba, ta về đây.” Hướng Chủ Ân biết mẹ kế muốn mắng nàng bất hiếu, thật lâu không trở về nhà thôi,

“Muốn ảnh chụp, trong nhà còn có.”

“Ta muốn ảnh chụp làm cái gì……” Hướng Cường không khỏi thở dài.

“Ngươi không cần, ta muốn, ta phải đưa cho a dũng xem miễn cho lần sau gặp mặt tỷ tỷ của hắn ngay cả tỷ tỷ mình mặt mũi như thế nào cũng không biết.” Lâm Nguyệt Hà hừ lạnh.

Hướng Chủ Ân không lên tiếng, trực tiếp đẩy cửa phòng rời đi.

Lâm Nguyệt Hà đuổi tới bên ngoài, ở phía sau kêu nàng.

“Bác sĩ nói tim ba ngươi không tốt, phải mổ, ngươi muốn ta đi đâu kiếm tiền?” Ra phòng bệnh nàng liền nản lòng nghiêm mặt khóc than, hoàn toàn không chịu nổi.

“Lão ba không có tiết kiệm?” Đối mặt với vẻ mặt thay đổi bất thường của Lâm Nguyệt Hà, Hướng Chủ Ân cảm thấy rất đau đầu.

“Ba ngươi bán ‘hành dầu khô’ làm sao có thể tiết kiệm tiền? ngươi cũng biết vài năm nay buôn bán không tốt, chợ đêm đã bị người ta đánh sâu vào hơn nữa đệ đệ ngươi phải đi học thêm để vào đại học, trong nhà tiền phải chi không ít, ba ngươi nằm viện cũng cần tiền không có nguồn thu vào ngươi bảo ta phải làm sao bây giờ?”

Cuối cùng nghe được, Hướng Chủ Ân không khỏi nói, “Ta trên người cũng không có tiền.” nàng mới tốt nghiệp năm trước, tiền kiếm được đều giao cho lão ba hiện tại muốn nàng lấy tiền ở đâu ra?

‘Vậy phải làm sao bây giờ?”

Hỏi nàng làm sao bây giờ? Hướng Chủ Ân nhìn nàng, lòng phát hoả. Kinh tế tất cả ngươi đều nắm giữ, trên người nàng rõ ràng có tiền cũng không muốn lấy ra còn muốn hỏi nàng làm sao bây giờ?

“Tiền thuốc men hết bao nhiều?” Nàng chỉ hỏi tiền thuốc men, sinh hoạt phí của bọn họ cũng không muốn hỏi.

“Đại khái cũng khoảng một trăm vạn.”

“Ta sẽ nghĩ biện pháp.”

“Ta cũng có biện pháp.”

“Ngươi muốn đi vay?” Hướng Chủ Ân khiêu khích hỏi.

“…..không phải.”

“Vậy miễn.”

Không nghĩ trên hành lang dài như thế này, trên cao nhìn xuống bất chợt cảm thấy mình thật thê lương.

Bởi vì không nơi nào có thể coi là nhà của nàng.

“Dù sao biện pháp ta có, chỉ cần ngươi theo ta.”

Một chiếc xe cao cấp đi trong mưa phùn

“Chính là nơi này?”

“Ân, đúng là nơi này nhưng trước kia là ta quên nên mất cơ hội nhưng trước mắt ta cùng địa phương hợp tác cố ý xây dựng nơi này” Ngồi ở vị trí phó lái Tông Đình Tú nhìn toà nhà có kiến trúc cũ.

“Nơi này muốn quy hoạch một lần nữa cũng không khó lắm.” Bên ngoài mưa to, Chris thả chậm tốc độ xe, nhìn quanh bốn phía.

Tối hôm nay bọn họ không phải cố ý muốn đến đây tuần tra, chính là trùng hợp đi qua.

“Cũng không phải là?”

Giao thông thuận tiện, đường cũng không quá kém, trọng yếu nơi này có tàu điện ngầm đi qua mà trừ bỏ giao thông tiện lợi còn có một cuộc sống phong phú.

“Không có cơ hội cướp về?”

“Cũng không phải không có biện pháp.” Chính là đường xá tương đối xa mà hắn hương không phải xa lộ.

“Đã hơn tám giờ, muốn hay không tìm một chỗ ăn tối?”

“Cũng tốt.”

Chris đi ngang qua một bệnh viện thoáng nhìn thấy nhà ăn liền đỗ xe ở nhà ăn.

Nhà ăn bài trí cực tao nhã, tường treo mấy bức tranh chữ cổ mà không mất đi vẻ

Cổ kính vốn có.

Bọn họ đi vào vị trí cửa sổ nhưng mà Tông Đình Tú vừa ngồi xuống liền nghe thấy một âm thanh quen thuộc. Hắn theo bản năng nhìn hướng âm thanh truyền đến, cách chỗ hắn vài bàn thì thấy người đó quay lưng về phía hắn chính là đồng hồ báo thức hang sang của hắn.

“CEO?” phát hiện tầm mắt của hắn nhìn người đối diện, Chris theo phản xạ quay đầu lại, “Có người CEO nhận thức sao?”

“Hướng Chủ Ân.”

“Nàng?”

“Đưa lưng về phía chúng ta, mặc quần bò, tóc buộc đuôi ngựa.” Tông Đình Tú rất nhanh nhận ra bong dáng dù không nghe thấy âm thanh cũng có thể xác đinh là nàng.

Khẽ nhếch mi, Chris có điểm ngoài ý muốn: “Nhãn lực CEO thật tốt.”

“Ngươi không nhận ra?” Chris đã gặp qua là không quên được, năng lực tuyệt đối không kém hắn.

“Ta cùng nàng có quan hệ đâu.” Thậm chí ngay cả âm thanh nàng hắn cũng không nhớ bởi vì nàng là sinh vật bé nhỏ không đáng để tồn tại.

Cũng bởi vì như vậy mà hắn ngoài ý muốn nhưng thủ trưởng lại liếc mắt một cái là nhận ra nàng.

“Cũng đúng.” hắn cùng nàng quen biết gần một tháng đương nhiên so với Chris gặp qua hai lần có nhận thức hơn.

Chính là, nàng làm sao có thể ở trong này? Hơn nữa không khí cảm thấy có phần kì quái.

Cứ như vậy Tông Đình Tú dùng cơm, chú ý đầu bên kia không một động tĩnh thẳng đến khi Hướng Chủ Ân bất ngờ đứng lên –.

“Chủ Ân!” Lâm Nguyệt Hà khẽ quát, không ngừng dùng ánh mắt bảo nàng ngồi xuống.

2 thoughts on “Hỏa bạo hủ nữ – Chương 3.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s