Hỏa bạo hủ nữ – Chương 2.1

 

Chương 2.1:

Lại đối mặt khiêu chiến, Hướng Chủ Ân gặp biến không sợ hãi bởi vì nàng đã có kim bài miễn tử.

“Rời giường…..ngươi là heo à, vì sao như vậy còn ngủ?”

Nhìn trên giường nam nhân thành thói quen cuộn mình khi ngủ nàng suy nghĩ một lúc rồi quyết định động thủ.

Giường lớn mềm mại theo sức lay động của nàng bắt đầu dịch chuyển nhưng nam nhân trên giường như trước ngủ say cuối cùng nàng đứng trên giường bắt đầu khiêu chiến.

“Rời giường! Rời giường!” nàng một bên kêu gào một bên vận động phát tiết trên giường hắn

Bởi vì hôm nay tâm tình nàng không tốt cần phải phát tiết cho nên phát huy công năng của đồng hồ báo thức hy vọng hắn có thể bao dung.

Chính là —

“Có lầm hay không? Ta đạp giường hắn như thế vì sao còn có thể ngủ?” Hướng Chủ Ân nghi hoặc ngồi xổm xuống ngay tại vị trí gối đầu của Tông Đình Tú, vẻ mặt hắn không thay đổi ngay cả lông mi cũng không nhăn lại.

Vì thế nàng lấy tay đặt ở trước mũi hắn, đợi một lúc cuối cùng mới thể có hơi thở.

“Chậc, căn bản là còn sống nhưng vì sao lại bất tỉnh? Người ngủ như chết nếu ngày nào đó có động đất thì làm sao chạy trốn?” Nàng vừa rồi nhảy trên giường, nàng đoán y ngay cả nửa điểm phản ứng đều không có làm nàng không nhịn được muốn vỗ tay chúc mừng hắn.

Chính là đã chin giờ hơn nhưng tựa hồ hắn không muốn tỉnh như vậy thật khó giải quyết cung thật làm khó nàng.

Trừng mắt nhìn vẻ mặt khi ngủ của hắn không có nửa điểm thanh tỉnh khi nói lời ác độc, mái tóc hỗn độn dấu đi hơn nửa khuôn mặt hắn, Hướng Chủ Ân xúc động không khỏi nghĩ tới mấy chuyện xấu.

Nguyên tưởng rằng xúc động chính là xúc động nhưng không biết vì sao làm nàng lấy lại tinh thần, chính mình muốn dung sức nháo hắn, đầu ngón tay khẽ chuyển động nhưng là cực kì ngoài ý muốn của nàng.

Nhưng mà càng ngoài ý muốn của nàng, giây tiếp theo —

Tông Đình Tú mở mắt, đôi mắt thâm thuý dưới ngọn đèn biến thành ánh mắt hết sức mê người hơn nữa hắn không có giận ngược lại nhếch môi cười, Hướng Chủ Ân cơ hồ choáng váng.

“Ta…..”Cái gọi là bắt trộm tận tay, bắt thông dâm ở trên giường, nàng….. tay nàng bị hắn nắm lại, cái này gọi là tình huống không cầu lấy được.

“Lại đây.” Hắn khàn khan mở miệng, dung sức lực trực tiếp đem nàng ngã vào trong long, một tay ôm lấy nàng.

Hướng Chủ Ân bỗng dưng cảm thấy khó hiểu.

Có lầm hay không? hắn không mặc quần áo cư nhiên còn đem nàng ôm lấy rốt cuộc có rắp tâm gì?

Chỉ biết hắn căn bản không có thèm nhỏ dãi trước sắc đẹp của nàng nên mới cố ý đem nàng trở thành đồng hồ báo thức bằng không người bình thường làm sao có thể làm như vậy?

Càng nghĩ kĩ cũng âm thầm giãy dụa khỏi người hắn lại nghe thấy một hơi thở.

Sợ run, nàng có gắng ngăn cách một đoạn ở trong long hắn, giương mắt nhìn hắn chỉ thấy hắn đang ngủ say.

“Không thể nào, là ngươi mộng du?” nàng hỏi nhưng không có ai trả lời vấn đề ấy.

Suy nghĩ tiếo nàng cố gắng thoát khỏi người hắn chậm rãi, chậm rãi bò xuống giường, lập tức chạy ra bên ngoài mượn một cái nồi của hắn rồi trở lại phòng.

Đứng ở cạnh giường, nàng hít sâu một hơi: “Tông tiên sinh, rời giường.”

Im lặng

Tốt lắm, nàng đã hết lòng muốn quan tâm giúp đỡ, ngay cả đậu hũ cũng bị hắn ăn sạch sẽ cho nên đừng trách nàng!

Đầu tiên nàng cúi xuống, trong tay cầm nồi lâp tức thả xuống nơi không có trải thảm, không gian yên tĩnh nhất thời chỉ phát ra tiếng leng keng, giây tiếp theo nàng tức tốc chạy nhanh ra ngoài chỉ nghe thấy âm thanh như dự liệu của nàng.

“Hướng Chủ Ân!”

“ha ha ha –“ thật thích nha!

hắn nói rất đúng, chỉ cần nàng có tâm nhất định sẽ đánh thức hắn.

bởi vì hoàn thành nhiệm vụ gian khổ cho nên cả một ngày tâm tình Hướng Chủ Ân đều tốt.

Thẳng đến trưa nàng cũng chưa gặp khách cũng không có thấy Tông Đình Tú tìm tới cửa hỏi tội nhưng không biết vì sao khi không nhìn thấy hắn đứng ở cửa thì nàng có thấy trong long có điểm mất mát. (hehe… chắng nhớ anh rùi nha J)

bất quá ngẫm lại cũng đúng, hắn quả thực đã bị nàng đánh thức thật không có đạo lý khi tới mắng nàng a!

Chính là…..

“Chủ Ân, hôm nay sao ngươi có thể ở trong này trễ như vậy?” Vương Vũ Hoàn tiễn vị khách cuối cùng vừa trở lại xong nhìn nàng còn ở quầy bar ngẩn ngơ hỏi.

“….Dù sao ta hôm nay cũng nhàn rỗi nên muốn ở lại trễ một chút.” Nàng đến giờ mới hoàn hồn, cười như không có gì.

Không thể nói nàng không nghĩ đã trễ như vậy, chính nàng cũng không biết nguyên nhân.

‘Về nhà sớm một chút đi.” Vương Vũ Hoàn sờ sờ đầu nàng.

“Nha.’ Nàng nghĩ nghĩ cho rằng Tông Đình Tú hắn là sẽ không đến quán, đang định đứng dậy thì thấy có người bước vào trong quán, giương mắt cẩn thận nhìn lên, “…..nguyên lai là nghê đại ca.”

Nàng còn tưởng rằng Tông Đình Tú rốt cục đến đây a.

“Chủ Ân” Nghê Vi Nhất hướng nàng chào hỏi.

“Vi Nhất, ngươi hôm nay làm sao có thể đến đây?” Ngồi ở quầy Vương Vũ Hoàn giương mắt nhìn có điểm kinh ngạc nhưng vui sướng càng nhiều hơn.

“Muốn tìm ngươi đi ăn khuya.” Nghê Vi Nhất là luật sư giỏi giang chuyên nghiệp, khuôn mặt tuấn tú luôn mang theo vẻ lạng lùng nhưng mỗi khi cười tựa như tuyết tan xuân đến làm cho người ta không khỏi có hảo cảm (~cảm nhận tốt)

“Vậy đành phiền ngươi đợi một chút, chờ ta tính toán xong đã.”

“Có vấn đề gì?” Nghê Vi Nhất tự nhiên đến bên cạnh hắn, cánh tay đặt lên vai hắn.

Cách quầy bất quá chỉ vài bước chân nhưng khoảng cách ấy vừa vặn có thể cho Hướng Chủ Ân thưởng thức hai người làm cho đầu óc nàng khai mở.

Hai người như vậy mới là tốt nhất! Như vậy thật xứng đôi vừa lứa, quả thật trong lòng hủ nữ xinh đẹp biết bao.

“A, Chủ Ân, ngươi không phải đã về rồi sao?” Như là phát hiện ánh mắt nóng rực của nàng, Vương Vũ Hoàn giương mắt hỏi.

“Ách….. ta nghĩ muốn hay ta hỗ trợ ngươi tính sổ sách như vậy là ngươi và Nghê đại ca có thể đi sớm một chút rồi.” cho phép nàng thể hiện một chút thành ý đi.

“như vậy được không?”

“Có cái gì không tốt?” Trong mắt hắn nàng chỉ là thiếu nữ truyện tranh hạng trung hay sao.

Vương Vũ Hoàn cùng Nghệ Vi Nhất trao đổi ánh mắt cuối cùng với vẻ mặt thật có lỗi đứng lên. “Vật giao cho ngươi.”

“Giao cho ta đi, thuận tiện ta khoá cửa luôn.” Đương nhiên tính toán sổ sách trước rồi lấy giấy bút ra viết ghi nhớ.

Vì thế khi hai ngươi đi rồi, quán to như vậy chỉ còn một ít tia sang ở quầy mà Hướng Chủ Ân cũng bắt đầu cầm bút viết nhanh.

Không biết qua bao lâu đột nhiên nghe thấy tiếng cửa mở, nàng giương mắt nhìn lên tưởng là Tông Đình Tú, nhưng lại là —

3 thoughts on “Hỏa bạo hủ nữ – Chương 2.1

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s