Hỏa bạo hủ nữ – chương 1.2

Chương 1.2

Tám giờ năm mươi phút sáng, có được giấy thông hành Hương Chủ Ân đi qua phòng bảo vệ kiểm tra nàng đi thang máy tay còn cầm ly cà phê đương nhiên là lão bản pha còn nàng đổ ra ly mang đi.

Chính là nàng nằm mơ cũng không nghĩ đến nguyên lai mấy vòng cửa vào cũng khó trách hắn đưa trước cho nàng giấy thông hành cùng chìa khoá cửa.

Ra thang máy, nàng tưởng gặp ai hoá ra là quản gia ở tầng trệt dẫn nàng đến trước nhà hắn làm nàng xém chút phát điên.

Cạch, cửa tự động mở ra nàng trộm dò xét bên trong chỉ nhìn thấy ở trước mắt là phòng khách nhỏ nàng kinh sợ đi trên thảm đến phòng khách.

“Oa…” hướng lên trên vừa nhìn thấy cấp trên có ngọc lưu ly xinh đẹp khắc hoa lên trên màn trời cùng thuỷ tinh nhưng dưới…. tưởng rằng bài trí tráng lệ nhưng lại chỉ nhìn thấy bộ sô pha cùng bàn trà, sau đó….cái gì cũng không có.

Lại nhìn thấy một quầy bar nhỏ cùng phòng bếp thực mới mẻ độc đáo sạch sẽ nhưng cuộc sống hình như rất đơn điệu như là một gian nhà mẫu.

Nàng chuyển hướng đi tới sau phòng khách tìm phòng lại phát hiện có mấy cánh cửa nhưng không biết người kia ngủ ở phòng nào đành phải tìm từng phòng một.

Ngay khi nàng vừa mở cửa phòng thứ hai thì bên trong có ánh sáng nàng nhìn thấy trên chiếc giường lớn có một thân ảnh đang cuộn lại, khi đến gần thì chỉ thấy tướng ngủ của hắn vô cùng xấu, chăn cuộn lại thành một đoàn ngay cả mặt cũng che chỉ để lại mấy sợi tóc mềm mại bên ngoài.

“Uy, rời giường”. Lão bản đại ca không có ở đây nên nàng không cần phải khách khí.

Đem cà phê đặt bên cạnh giường, Hướng Chủ Ân tò mò nhìn quanh phòng. Phi thường chỉnh tề chỉ có cửa sổ cùng bàn công tác ngoại trừ máy tính trên bàn, văn kiện, văn kiện cùng tư liệu vứt đầy bàn bên cạnh chiếc ghế còn kéo gần giữa phòng.

Nàng bây giờ mới nhớ ra lão bản đại ca từng đề cập qua, Tông Đình Tú là CEO của tập đoàn kiến trúc hệ thống châu Á thoạt nhìn rất giống như vậy .

Chẳng lẽ hắn thật sự vì công tác quá muộn cho nên buổi sáng mới khó dậy?

Nghĩ đến đây nàng đối với hắn bớt ghét một chút ngược lại thấy hắn có điểm đáng thương bất quá – -“Rời giường”. công việc nàng vẫn chưa làm chạy nhanh gọi hắn tỉnh nàng mới có thể về chuẩn bị.

Nhưng mà người trên giường rất giống tử thi, cư nhiên một chút phản ứng cũng không có.

Chậc! không phải nói hắn chỉ cần ngửi được mùi cà phê sẽ tự động thanh tỉnh hay sao? quả thực là nói hươu nói vượn.

Híp mắt trừng mắt nhìn nam nhân không nhúc nhích, nàng chậm rãi xốc chăn lên tiếp theo lên tinh thần hăng hái nhấc them — dù sao hắn nói là đánh thức hắn chứ chưa bảo là không được động thủ.

Nguyên lai tưởng rằng như vậy hắn nhất định tình, ai ngờ —

“Biến thái! Ngươi không có mặc quần áo!” Đang nhìn thân hình ô uế trên giưòng mắt nàng nhất định sẽ đau.

Trên giường Tông Đình Tú xoay mình, mày rậm hung hăng giãn ra, ánh mắt tinh anh khoá trụ ngươi đang trốn chạy tới cửa nhìn nữ nhân nhất thời đỏ mặt.

“Ầm ỹ chết người!”

“Ngươi không biết xấu hổ, ngươi cư nhiên không mặc quần áo!” Hướng Chủ Ân gần như bệnh nhân tâm thần gầm nhẹ. “Ngươi muốn ta gọi ngươi rời giường, kết quả ngươi lại không có mặc quần áo.”

Trời ạ! Hắn căn bản là tên biến thái! Một cuộc sống áp lực từ lâu muốn nhìn người khác bị tổn thường, xem thường sự thất thố kinh hoàng để thoả mãn bản chất biến thái.

“Rốt cuộc ai mới là biến thái?” Tông Đình Tú hằn giọng, mày rậm đè nặng lên đôi mắt thâm thuý. “Là ai xốc chăn của ta?”

“…..Hả?”

“Ngươi không biết ngủ loã thể rất tốt cho cơ thể sao?” (~.~! cái này bây giờ ta mới biết)

“Di?”

“Ta muốn ngươi mang cà phê lên, có bảo ngươi xốc chăn lên sao?” thanh âm trầm đến cuối cùng như một mũi tên đâm thẳng vào trái tim Hướng Chủ Ân, nàng đột nhiên mới nhớ ra — đúng nha….. là chính nàng muốn xốc chăn.

“Nhưng là ta nghĩ rằng ngươi bất tỉnh, ta…….”

“Là ai cho người đặc quyền xốc chăn?”

“Ta….” Nàng kinh hoàng nói không lên lời cũng bới vì lúc trước kinh hách mà đối với chính mình cảm thấy nói gì cũng khó mà chống đỡ hơn nữa thanh âm hắn thật âm trầm, một cỗ hàn khí bức nàng khiến nàng không biết làm sao.

“Dưỡng mắt của người còn dám kêu quỷ……. nữ nhân phẩm chất phục vụ của ngươi thật kém cỏi vô cùng.”

Bị mắng đến không còn gì phản bác, cuối cùng Hướng Chủ Ân cũng chỉ có không cam tâm đành long cúi đầu nhận sai.

“Thực xin lỗi, không phải ta cố ý.” Nàng gập thân, cúi đầu làm mái tóc xoã xuống che đi gương mặt xấu hổ lúc này.

Tông Đình Tú nhìn nàng một lúc lâu mới lạnh giọng nói. “Cà phê?”

“Ở bên cạnh” nàng như trước khom người cúi mặt.

Hắn ngồi dậy, đi đến bên cạnh lấy ly cà phê vừa lòng nhìn nàng để ly cà phê đẹp chứ không phải ly tuỳ tiện. Hắn nhấp một ngụm cà phê làm cho tâm tình của hắn chuyển tốt, nhìn trước mắt đã chin giờ năm phút, hắn mỉm cười.

Nữ nhân này chẳng những đem cà phê đúng giờ, hơn thế nữa chỉ năm phút là gọi hắn tỉnh dậy….Phương thức có thể tạm được nhưng hắn quả thật là tỉnh.

Ngạo nghễ nhìn nàng với vẻ mặt bất an, cà phê hương vị tự nhiên hắn cuối cùng cũng cảm thấy não thanh tỉnh không ít.

Cho nên —

“Không cho phép lại xốc chăn của ta.”

“Hảo”

“Ngươi có thể trở về, ngày mai cần phải đúng giờ như thế này.” Nói xong hắn đêm ly cà phê đặt lại trên khay.

“Hảo”

Hướng Chủ Ân đứng lên, không dám liếc nhìn hắn một cái cầm lấy cái khay xoay người bước đi, ngay cả chào cũng quên thẳng đến khi nàng về đến quán mới đột nhiên nhớ ra —

“Ta vì sao nói hảo?”

“Đây là việc ngươi nên thực hiện báo đáp.”

“Ta lại không muốn giúp ngươi……”

“Cho nên đây là tinh thần phục vụ của quán ngươi?” Hắn nhíu mày.

“Làm ơn, kia là khách, ngươi xem được sao?”

“Như vậy ta cũng được coi như khách?”

“……miễn cưỡng không tính.” Hắn chính là có điểm tiện miệng, đem hắn phân loại vì hắn hoàn toàn không cần tán khách hàng nữ, thật sự rất oan uổng hắn.

‘Vậy thì không cần lấy sắc mặt đối với khách đối mặt ta, ta cũng không tính theo đuổi ngươi.”

“…..” Nàng có biểu hiện rõ ràng như vậy sao? Nhưng nói chuyện hắn nhất định phải độc như thế sao?

“Tốt lắm trở về vấn đề chính, ngươi hiện tại xử lí vấn đề của ta như thế nào?”

“ta không có ý tưởng gì, nếu ngươi cảm thấy ta thật không vừa mắt thì đành phải nhờ người khác.” Nàng sớm đã lấy ra lý do cự tuyệt hắn.

Tông Đình Tú không oán không giận giơ lên một đôi mắt đẹp tựa như phi tiêu xem xét nàng “Như vậy cơ thể đẹp của ta ngươi đã xem hết, ngươi tính không chịu trách nhiệm?” Hắn cố ý phóng đại âm thành, thoáng chốc hơn mười lần hai mắt đồng thời nhìn về hướng quầy bar.

Chỉ thấy Hướng Chủ Ân sắc mặt đang đỏ lần lượt thay đổi khó có thể tin hắn có thể nói ra được loại lời nói này.

Ai đã xem hết hắn? “Ta không có!” Nàng nghiến răng nghiến lợi.

“Dám thề?” Hắn cười đến tà ác.

“Chỉ có mặt trái thôi!”

“Nhìn luôn rồi”

Ở đây hơn mười lỗ tai không hẹn mà cùng dài ra chỉ là sợ bỏ qua phần đặc sắc.

Thở sâu, Hướng Chủ Ân cảm thấy chính mình bị nhìn thấu. Vừa mới đuổi đi một khách lại gặp được vị khách càng tệ hơn hắn lại là hang xóm của lão bản đại ca!

“Như thế nào, ta vẫn cho là ngươi chưa hài lòng?” Hắn chống má cười đến tuấn mị, caravat rớt ra, nút thắt cởi bỏ làm lộ ra bộ ngực hắn.

Nàng không suy nghĩ nhìn hướng quầy bar, hắn đưa tay kéo vạt áo dung sức thắt khẩn trương.

“Vì sao ta không thể không nên?” Nàng ăn nói khép nép, không thể không đầu hàng.

“Như thế nào ngươi có nghe qua lời này, giống như ta yêu ngươi không có ngươi ta liền không sống nổi?” Hắn châm chọc nói, cười đến mười phần tà ác.

Xem nàng bắt tay giúp ế hắn thắt caravat, hơi thở gian tà đều phả vào nàng mà tư thế trước mắt vừa vặn làm cho bộ ngực sữa sinh động.

Dù sao nàng cũng nhìn của hắn, hắn nhìn của nàng xem như trao đổi.

Chỉ việc Hướng Chủ Ân nghiệp vụ tung hoành nhiều năm nhưng làm sao so với người nhiều năm thương trường Tông Đình Tú. Chỉ cảm thấy mặt nàng đỏ lên, đầu lưỡi như là bị cử động nói gì cũng không nên lời.

‘Không phải, không phải……” A, nàng sắp phát điên rồi! “Không phải, ý ta là vì sao ta phải làm đồng hồ báo thức của ngươi?”

“Bởi vì ta cảm thấy hiệu quả không sai”.

“Cứ như vậy?”

“Hơn nữa ngươi thua thiệt là ta, hại ta hôm nay bị muộn không có dựa theo kế hoach đàm phán thành án tử.

“…..”Án tử bằng tiền, hắn là đang ám chỉ nàng, nàng làm cho hắn mêt “này cũng không thể trách ta, là ngươi bất tỉnh, ta có biện pháp gì?”

Nàng chán ghét gọi người khác rời giường nhất là người có bệnh rời giường, thử hỏi có ai ngốc đến mức lấy loại công việc này.

“Ta còn ngủ không đủ, chỉ cần ngươi có tâm, nhất định kêu tỉnh”. Hắn cũng biết chính mình rời giường khí thế rất do doạ người, rõ rang chính mình không dễ dàng thanh tỉnh nhưng ngày hôm qua hắn thanh tỉnh rất nhanh.

“Bằng không ngươi cho ta quyền hạn, làm cho ta biết ta có thể làm đến trình độ nào”

“…..”

“ngươi cho ta một cái hứa hẹn bằng không đến lúc đó làm quá ngươi lại muốn mắng ta”.

“Hứa hẹn?”

“Không phải hứa hẹn, chính là….” Nàng thật sự khó dung từ, khó trách chính mình viết bản thảo tới lui vẫn bị trả về. “Dù sao ngươi cho ta kim bài miễn tử là được rồi, chỉ cần kêu ngươi tỉnh mặc kệ là dung phương pháp gì ngươi cũng không phát hoả đối với ta.”

“Không cho phép lật chăn của ta”. hắn chỉ cần điểm này.

“…..Đó là việc ngoài ý muốn” Không cần dùng ánh mắt nhìn biến thái mà nhìn nàng.

“Trừ chuyện đó việc gì ngươi cũng có thể làm.”

Kết quả chính là như thế, Hương Chủ Ân chính thức bắt đầu kiếp sống của đồng hồ báo thức.

5 thoughts on “Hỏa bạo hủ nữ – chương 1.2

    • Fai ung ho chu, khach vao nha phai chao chu nha chu,hihi,noi gion chu cac ban bo thoi gian va cong suc ra de lam truyen, nguoi doc nhu bon minh qua duoc huong thu roi, it ra noi loi cam on la it qua roi day.smile.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s